Nua Doi Quen Thuoc Chuong 55

Không khí bữa tối diễn ra vô cùng ấm áp. Lệ Hành trước đó bị cấm uống rượu, giờ được Hạ Hi đồng ý cho uống hai ly với ba vợ tương lai.

Thấy hai người uống rất vui vẻ, lại nghe người thân trong nhà nói chuyện công việc, Hề Diễn Đình biết quyết định năm đó quả thật đã sai rồi. Con trai đối với ông ấy mà nói, có thì tốt, không có cũng không có gì phải hối tiếc. Họ chỉ cần mình Hạ Hi là đủ rồi.

Cúi đầu che đi sự chua xót trong mắt, bà gắp thức ăn cho Hạ Hoành, dịu dàng nói "Đừng cứ uống mãi như thế, ăn  chút gì nữa đi."

Thấy Hạ Hoành cười không nói gì, Hạ Hi liền trêu chọc "Mẹ thiên vị, chỉ gắp thức ăn cho ba mà không gắp cho con."

Lệ Hành cong khóe môi "Mọi người không chê tài nấu ăn của em mà vẫn không chịu yên phận." Sau đó cũng gắp thật nhiều vào bát cô trông như ngọn núi nhỏ, cưng chiều nói "Ăn đi"

Hạ Hi ra vẻ buồn bã rồi lẩm bẩm "Biết mọi người sợ khó ăn mà, cuối cùng vẫn để em giải quyết đống này." Vẻ mặt kiểu trẻ con của cô chọc cho mọi người một trận cười to.

Sau cơm tối, Hạ Hi và Hề Diễn Đình vừa nói chuyện vừa rửa bát ở trong bếp, còn Lệ Hành và Hạ Hoành ở thư phòng.

Hai người đàn ông nói chuyện rất lâu. Ba Hạ nói Thiếu tướng Trần có việc gấp nên quay về tỉnh X trước, ba ngày sau sẽ trở lại, bảo Lệ Hành đi theo ông đi đón người. Trước đó Lệ Hành và Thiếu tướng Trần cũng đã gặp mặt. Anh biết thủ trưởng có việc gấp nên phải về trước nhưng chắc chắn sẽ còn quay lại. Cho dù Hạ Hoành miệng kín như bưng, chưa nói bất cứ chuyện gì, nhưng Lệ Hành nhạy bén cảm thấy có chuyện gì đó. Hơn nữa, anh cho rằng chuyện còn có liên quan tới việc thành phố đang điều tra vụ án Lão Quỷ.

Cấp trên rất coi trọng vụ này vì nó có liên quan đến rất nhiều thế lực ngầm. Nhưng không biết họ muốn anh làm cái gì?

Hạ Hoành nhíu chặt mày suy nghĩ có nên nói chuyện này với Lệ Hành. Phần cảm thấy lúc này chưa phải lúc thích hợp, phần lại nghĩ nên thay Thiếu tướng Trần giải thích chuyện này cho Lệ Hành như nào. Ông cũng không do dự nhiều nữa mà chuyển đề tài "Tiểu Thất đã xem thư của Tiêu Dận chưa?"

Sắc mặt của Lệ Hành có chút thay đổi, anh hỏi "Chẳng lẽ Phó cục Mục muốn khống chế Tiêu Dận?" Trừ phi là công vụ liên quan tới cảnh đội, bằng không Hạ Hoành không thể nào biết được Hạ Hi và Tiêu Dận có thư từ qua lại.

Hạ Hoành không thừa nhận, cũng không phủ nhận, chỉ nói "Chú thật sự không hy vọng Tiêu Dận có liên quan tới vụ án kia, nhưng mà lời khai của Trần Bưu..."

Thẩm vấn không thuận lợi, Lệ Hành cũng có thể đoán được. Hơn nữa Hạ Hi từng cố ý chạy về đoàn đội thăm dò, cho dù Trác Nghiêu trả lời qua loa rằng thẩm vấn còn đang tiến hành, nhưng trong mắt anh ta bỗng loé lên tia sáng rồi biến mất, điều này cũng đủ làm cho Lệ Hành biết được kết quả của cuộc thẩm vấn này. Nhưng có một điều Lệ Hành chưa bao giờ nghĩ tới đó là Trần Bưu lại khai ra Tiêu Dận. Theo lý thì lời khai của hắn có vẻ không thích hợp cho lắm.

Cân nhắc một chút, Lệ Hành mới mở miệng, "Cháu muốn đặt một giả thiết, nếu Tiêu Dận thật sự có liên quan tới vụ án này, vậy tại sao anh ta không ngăn cảnh sát vây bắt Trần Bưu? Cá nhân cháu cho rằng, anh ta hoàn toàn có năng lực ngăn cản chuyện này. Hơn nữa với hoàn cảnh của Trần Bưu lúc đó, Tiêu Dận làm sao lại để cho hắn ta cắn ngược lại mình như vậy?"

Chân mày của Hạ Hoành càng nhíu chặt "Đây cũng là chỗ chú thấy khó hiểu." Trừ lần đó ra, điều càng làm cho ông khó hiểu hơn đó là động cơ của Tiêu Dận. Là vì tiền sao? Hạ Hoành tìm không ra câu trả lời.

Nhìn ra sự mệt mỏi của Hạ Hoành, Lệ Hành cảm thấy đề tài này nên để sau rồi nói. "Ý chú cháu hiểu, về Tiểu Thất cháu sẽ để ý, trước khi có thêm manh mối, chúng ta cố gắng đừng để cho cô ấy biết chuyện." Anh không hy vọng Tiêu Dận có liên quan tới vụ án này, dù thế nào Lệ Hành cũng không muốn Hạ Hi bị tổn thương vì chuyện này. Cho dù cô không yêu Tiêu Dận nhưng phải thừa nhận anh ta cũng chiếm một vị trí quan trọng trong lòng Hạ Hi. Mặc dù Hạ Hi chưa bao giờ nói ra, nhưng Lệ Hành cảm nhận được!

Bây giờ cũng chẳng có cách nào tốt hơn ngoài việc giấu nhẹm đi chuyện này, Hạ Hoành cũng không hy vọng Hạ Hi biết được quá sớm. Có thể giấu được ngày nào hay ngày ấy,không biết chừng tình hình sẽ có chuyển biến tốt hơn.

Chờ tới lúc Hạ Hoành và Lệ Hành đi ra khỏi thư phòng, Hạ Hi đã tựa vào lòng Hề Diễn Đình như hồi nhỏ mà ngủ thiếp đi.

Cô trách "Hai người có   chuyện gì sao nói lâu vậy chứ?"

Hạ Hoành cười nhưng không nói gì.

Lệ Hành lại không coi ai ra gì khoác áo lên người Hạ Hi, xin phép "Chú Hạ, cô, hai người ngồi máy bay cũng mệt rồi, chúng con xin phép về trước."

Hạ Hoành gật đầu, ông rất yên tâm khi giao con gái cho anh.

Hạ Hi bướng bỉnh nhìn Hạ Hoành, bộ dạng vờ giận dỗi như mẹ đã trở về mà cô lại phải đi, cô nói ba nên làm cái gì thì làm đi, khiến cho Hạ Hoành ngẩng đầu lên gõ nhẹ vào trán cô, cưng chiều nhắc nhở "Còn con nữa đấy, nhớ ngoan nhé."

Hạ Hi nhỏ giọng nói, "Con rất nghe lời mà."

Chờ Lệ Hành và Hạ Hi đi rồi, Hề Diễn Đình mới phát hiện con gái đã không đặt phòng khách sạn cho bà. Bà hơi đỏ mặt đứng ở trong phòng khách, sau khi do dự một hồi mới nói, "Anh đã quen ở một mình rồi, em ở lại thì sẽ quấy rầy anh, em thấy tạm thời vẫn nên..."

Không cho bà cơ hội cự tuyệt, một giây sau, Hạ Hoành đã vươn tay ra giữ bà, giữ rất chặt.

Hề Diễn Đình nghe ông nói "Anh hoàn toàn không thấy vợ về nhà sẽ quấy rầy chồng." Đây là ông đã ngầm đồng ý cho Hạ Hi sắp xếp như vậy. Nếu đã quyết định muốn vãn hồi cuộc hôn nhân này, ông không có lý do gì mà để vợ mình ở bên ngoài thay vì ở nhà.

Không thể từ chối, Hề Diễn Đình đành để hành lý vào phòng ngủ chính, Hạ Hoành nói, "Đồ dùng trong nhà là anh chọn, nếu em thấy không thích, hôm khác chúng ta lại đi xem thêm."

Mỗi lần về lại ngôi nhà này, Hề Diễn Đình không khó phát hiện ra ngoại trừ thư phòng là nơi ông yêu thích thì bất kể là nhà bếp phòng khách, phòng dành cho khách, hay phòng ngủ, căn bản đều bài trí theo sở thích của bà. Viền mắt bà ẩm ướt, giữ chặt vạt áo của ông nói nhỏ "Nếu như anh đồng ý, chúng ta, em muốn nói là hôm nào có thời gian như anh đã nói..."

Nói chưa hết câu thì đã bị Hạ Hoành ôm vào lòng, Hề Diễn Đình nghe thấy ông vội vàng nói "Anh đồng ý, anh đương nhiên đồng ý. Anh rảnh mà, có rất nhiều thời gian..." Ông lo bà không quen nên không dám đề cập tới chuyện tái hôn luôn, muốn cho bà thời gian thích ứng với quan hệ của hai người.

Nắm chặt tay vợ, ông nói, "Mặc dù tâm ý của anh mọi người cũng đã biết, nhưng hình như anh lại chưa từng mở miệng trực tiếp nói cho em nghe." Hít sâu, Hạ Hoành lại nói thêm, "Diễn Đình, chúng ta kết hôn lần nữa đi!" Nếu nghe kỹ sẽ thấy được giọng ông có chút nghẹn ngào. Vòng tay ấm áp này bà vẫn luôn lưu luyến.
Bây giờ trở về nhà, Hề Diễn Đình lại cảm thấy mình dũng cảm thêm mấy lần. Những cái ôm thân mật như này bị thời gian mười tám năm vùi lấp, giờ lại khiến cho hai người cảm thấy như trở lại năm tháng còn yêu nhau khi xưa.

Giữa bọn họ đã bỏ lỡ quá nhiều, nên cần phải nắm chắc cơ hội hiện giờ, quay trở lại giống như quãng thời gian trước kia.

May mắn là vẫn còn kịp!
Hạ Hoành và Hề Diễn Đình cảm thấy vừa xót xa lại vừa hạnh phúc.

Chuyện gương vỡ lại lành của ba mẹ làm cho Hạ Hi vô cùng vui vẻ, dọc đường đi cô cứ lải nhải kể chuyện hồi nhỏ của mình cho Lệ Hành nghe. Lệ Hành đánh tay lái vững vàng, im lặng nghe, thỉnh thoảng cũng hỏi thêm vài câu "Vậy sao? Vậy em có bị chú Hạ đánh không?" Hoặc là cười liếc mắt với cô, phê bình nói "Hồi nhỏ cũng không làm cho người ta bớt lo."

Hạ Hi nũng nịu kéo tay anh, môi cười cong lên.

Có lẽ là do uống rượu, mặt cô ửng hồng, nhìn vừa ngây thơ, đáng yêu mà cũng vừa gan dạ.

Lệ Hành tiến tới gần hôn cô, dỗ dành nói, "Để anh lái xe trước đã nhé." Sau đó cô liền buông ra.

Hạ Hi rất ít khi nghe lời và ngoan ngoãn như vậy! Lúc này cô đã lột bỏ lớp mặt nạ, không còn là cảnh sát Hạ quật cường nữa, mà lại trở thành một người phụ nữ dịu dàng cần chồng mình che chở.

Có lẽ đây chính là sức mạnh của tình yêu. Tình yêu vỗ về khiến cho tâm hồn cô trở nên dịu dàng hẳn.

Trở lại nhà trọ, tâm tình Hạ Hi vẫn rất tốt ngồi xuống chơi đùa cùng với Hắc Hầu Tử. Khi Lệ Hành đổi dép đi vào nhà, Tiểu Hắc đã được cô ôm vào trong lòng, người và chó nằm lăn lộn ở trên ghế sofa.

Khó trách Tiểu Hắc chưa bao giờ nghiêm túc, thì ra chính là do Hạ Hi bồi dưỡng.

Nhìn xem hoàn toàn như đang chơi với đồ chơi.

Tách tay chân của Hạ Hi ra, Lệ Hành ra lệnh cho Hắc Hầu Tử "Đi ngủ!"

Hắc Hầu Tử làm nũng hừ hai tiếng, rồi lại liếm tay Hạ Hi, dưới sự chú ý của Tham mưu trưởng Lệ nó mới lắc mông đi vào phòng mình. Kết quả là chưa kịp nằm xuống ổ, nó liền nghe Hạ Hi kêu to "Hắc Hầu Tử"
Chân Lệ Hành vừa bước vào phòng tắm liền nghe tiếng gọi của cô, theo bản năng liền quay lại, thì thấy con chó chạy từ trong phòng ra ngồi ở bên chân chờ chủ. Lúc này Lệ Hành mới kịp phản ứng liền không vui, anh dơ tay lên nhéo má cô "Gọi ai đấy?"

Hạ Hi cố ý nghịch ngợm chỉ muốn xem phản ứng của đồng chí Trung tá mà thôi, quả nhiên Lệ Hành đã mắc câu. Thấy gương mặt tuấn tú của anh đen lại, tiến tới gần mình, cô theo bản năng liền lùi vào ghế sofa và giải thích "Em muốn đổi tên cho nó, thật đó. Nhưng nó vẫn chưa quen, sợ nó không nghe lời em nên, hi hi...Em sai rồi, em sẽ không bao giờ gọi nó là Hắc Hầu Tử nữa, A Hành tha cho em đi..."

Cùng náo loạn với cô một trận, Lệ Hành vỗ vào mông cô, "Đi tắm đi, nhớ tắm nhanh đừng để nước thấm ướt miệng vết thương."

Hạ Hi nghịch ngợm cúi đầu "Tuân lệnh thủ trưởng!" Sau đó liền đi chân trần chạy vào phòng tắm.

Tắm nước nóng thật sự rất thoải mái, Hạ Hi luôn có thói quen mặc một cái t-shirt rộng giờ lại đổi sang bộ váy ngủ rồi đi ra ngoài.

Liếc mắt nhìn thấy vai cô lộ ra ngoài, Lệ Hành đã sớm chuẩn bị xong hòm thuốc. Làm theo căn dặn của bác sĩ mà băng bó vết thương lại cho cô, rồi im lặng sấy tóc, sau đó trầm mặc nói "Thôi đi ngủ đi."

Lệ Hành vừa muốn đứng dậy thì Hạ Hi đã lăn sang đè lên người anh, ngửa mặt lên yêu cầu "Anh ôm em đi."

Rõ ràng đã mở điều hoà, không hiểu sao Lệ Hành vẫn thấy rất nóng, lại còn khát nữa.

Lệ Hành hít sâu, khó khăn lắm mới thu hồi ánh mắt mình rời khỏi người Hạ Hi, sau đó để cô tuỳ ý leo lên người anh, anh bế cô vào phòng ngủ. Kết quả khi anh cúi người chuẩn bị đặt cô lên giường, tay của Hạ Hi lại dùng sức, kéo anh cùng  ngã xuống giường!

Trên người cô có mùi thơm của sữa tắm, kết hợp cùng với hương vị của thiếu nữ, khiến người tỉnh cũng muốn say.

Nếu như anh không ra tay thì anh chính là heo rồi. Lệ Hành nghĩ vậy , muốn trừng phạt cô liền ngậm chặt bờ môi hơi mở của Hạ Hi. Bàn tay mang theo vết chai dường như tự ý thức tiến vào dưới vạt váy ngủ, chạy theo đường cong thân thể cô, sau đó quyến luyến dừng lại trước ngực mềm mại của cô, tuỳ ý xoa nắn.

Nụ hôn của Lệ Hành không còn dịu dàng như lúc nãy, mà mang theo sự trằn trọc và cường thế.  Hơi thở nam tính đặc trưng của Lệ Hành quét sạch toàn bộ ý thức của Hạ Hi. Chỉ thấy có một luồng điện đánh thẳng vào sự phòng bị của cả hai, toàn thân Hạ Hi không tự chủ được mà run nhẹ, trong mê loạn ôm sát cổ anh.

Đối với sự yêu thương và trân trọng của anh, kể cả sự nhẫn nại của anh, cô  đều biết cả. Hạ Hi không cần một tờ hôn thú, chỉ cần bọn họ yêu nhau, cái gì cũng không là vấn đề. Nếu sự hồn nhiên và ngây thơ của cô từ trước đến giờ vẫn luôn gìn giữ vì anh, vậy bây giờ không cần phải rụt rè? Cô yêu anh, cho tới bây giờ cô vẫn không hề che giấu, cô chính là muốn cùng anh hai người hòa vào làm một.
Với lòng tin kiên định như thế, Hạ Hi lại càng nhiệt tình đáp lại nụ hôn của anh, đồng thời tay cô cũng chạy tới vạt áo sơ mi của Lệ Hành. Khi ngón tay cô lướt qua sống lưng của anh, phòng tuyến trong lòng Lệ Hành cũng đã sụp đổ hoàn toàn. Gấp gáp xé váy ngủ của cô vứt đi, nụ hôn ẩm ướt cũng đã di chuyển từ môi đến xương quai xanh, chậm rãi lướt xuống, bao lấy bộ ngực của cô. Khát vọng làm cho Lệ Hành không khống chế được bản thân, dùng sức hôn mút lên da thịt nõn nà và yếu ớt của Hạ Hi, mỗi cái hôn đều in xuống người cô một màu đỏ sậm chứng minh tình yêu của hai người...
Tay anh ma sát ở trên bụng cô càng mạnh, hô hấp của Hạ Hi cũng bắt đầu trở nên dồn dập. Môi của anh trăn trở và quyến luyến trên vùng bụng bằng phẳng của cô.  Khoái cảm hạnh phúc vừa hành hạ và khiến người ta tê dại này làm cho Hạ Hi không khống chế nổi mà rên ra tiếng.

Lệ Hành nghe được tiếng gọi của cô, "A Hành..."

Lệ Hành thở gấp ngước mặt lên, trong đôi mắt sâu lộ ra hương vị của dục vọng. Kiềm chế đôi tay đang án binh bất động ở trên đùi Hạ Hi, anh cố gắng kìm chế "Chỉ còn lại mỗi phòng tuyến này nữa thôi, em có muốn tiếp tục không?" Chỉ cần cô nói không, thì anh sẽ ngừng lại.

Đến thời điểm mấu chốt như vậy mà anh còn có thể hỏi được câu như vậy? Lúc này Hạ Hi liền cắn một cái trước ngực anh, thẹn thùng e lệ khiêu chiến khả năng tự động kiềm chế của anh "Anh là quân nhân, có quyền bỏ cuộc sao?"

Anh cắn răng nhắc nhở, "Vai còn bị thương!"

Mắt nhìn vào trong con ngươi đen láy dấy lên ngọn lửa của anh, hai má Hạ Hi đỏ hồng, "Vậy chỉ cần anh không đụng tới  vết thương là được mà."

Nhìn chằm chằm cô, anh thấy trong ánh mắt cô hoàn toàn không có chút lùi bước. Vì thế thứ gọi là lý trí, Lệ Hành đều bỏ hết, không chần chừ gì mà nắm lấy tay cô đặt lên thắt lưng anh, giọng khàn xuống nói, "Vậy tuân theo mệnh lệnh của em!"

Vì thế dưới tình huống bị Hạ Hi quyến rũ, Lệ Hành cuối cùng quyết định 'xử' cô, giành lấy thắng lợi.

Khi trên người cả hai đều không còn chướng ngại, khi đã xác định thân thể cô vì anh mà có phản ứng, tay phải của Lệ Hành thoáng dùng sức ôm eo mềm mại của Hạ Hi, làm cho thân thể của cô càng dán chặt vào lòng anh, sau đó lưng liền dùng sức quyết định đột phá vòng cuối cùng...

Đau đớn bất ngờ làm cho Hạ Hi cắn chặt vai của Lệ Hành, trong nháy mắt nước mắt rơi xuống, lại nghe thấy anh dịu dàng và kiên định nói, "Tiểu Thất, anh yêu em!" Sau đó hôn lên môi cô, an ủi cô vì anh mà chịu đau đớn này.

Thân thể Hạ Hi run rẩy chấp nhận nụ hôn dịu dàng của anh, để tay anh tuỳ ý mơn trớn từng tấc da thịt mềm mại của cô, thân thể căng thẳng cũng chậm rãi được thả lỏng, kiềm lòng không được hai tay bấu lên vai anh, ôm thật chặt.

Ám hiệu như vậy tuyệt đối có lực hấp dẫn, là đàn ông thì sẽ không chống cự lại được.

Hô hấp của Lệ Hành càng rối loạn. Dưới tiếng thở  dồn dập của cả hai, anh lại mạnh mẽ va chạm, bị sự ấm áp và ẩm ướt của cô bao lấy làm cho anh không nhịn được phát ra tiếng rên. Khi tiết tấu trở nên cuồng dã, rốt cuộc hai người yêu nhau đã có thể tự thể nghiệm cái loại da thịt ma sát xâm nhập sâu vào trong xương tuỷ này.

Đêm yên tĩnh, ánh trăng chiếu sáng khắp gian phòng, trong phòng một màn kiều diễm.

Một hồi hồn nhiên cá nước thân mật, một đêm liều chết dây dưa triền miên động tình, đó chính là vì muốn chứng minh một chữ----YÊU!