Sumin Co Chu Anh Yeu Em Chap 5


"Rầm"Cánh cửa mở toang ra...

Máu.....thân người ngã xuống

-KHÔNGGGGGGGG!-cô hét lên

Người đã đỡ đạn cho cô ko ai là Daniel

-ANH HAI!!!!- cô hét

-Hahahaha!Nhìn thấy người thân chết vui chứ?Tiếp theo là đến lượt cô!- ả chĩa súng về phía cô

"Phừng"Chiếc súng cháy trên tay Nancy

-Cái gì vậy?-ả sợ hãi

-Ngươi phải trả giá!Tất cả!-cô tức giận

Mắt cô chuyển sang màu đỏ,răng nanh mọc dài hơn một tí,sau lưng nó mọc lên đôi cánh to màu đỏ máu và đen,trên đầu mọc hai cái tai nhỏ như mèo.Hôm nay là ngày đăng quang và cũng là ngày con quỷ trong cô trỗi dậy mỗi lần cô tức giận.

Cô bước đến chỗ nhỏ tay biến ra một con dao.Từng vết thương trên người cô lành dần và không để lại một vết sẹo nào. Cô lăm le con dao trên tay

-Không!Không!Cô...cô đừng đến đây!-ả sợ hãi

Cô tới ngày càng gần,cầm con dao vuốt qua mặt ả

-Cái mặt ngươi nhìn ngứa quá!Có lẽ ta nên rạch vài đường cho đỡ điệu nhỉ!!-cô nhìn vào khuôn mặt nhỏ

-Không...không..Cô tha cho tôi!

-Tha?Vậy ngươi có tha cho ta không?-cô cười khinh bỉ rồi rạch vào mặt ả mấy đường.ả sợ quá ngất luôn.Mấy tên xã hội đen đã chạy mất xác rồi.cô chạy đến bên anh cô

-Anh hai!-cô lay lay Daniel

-Min...Min...à!Em phải mạnh mẽ lên!Papa không như em nghĩ đâu!-Daniel cười máu chảy ra từ miệng

-Không!Anh đừng nói nữa!-Khóe mắt cô đỏ lên

-Hãy...tha...thứ...cho....-Anh cô nhắm mắt,người lạnh ngắt

-KHÔNGGGGGG!-cô khóc,những nước mắt màu đỏ trào ra,người cô dính đầy máu

-Không!Anh hai!Anh đừng chết!-cô nức nở

Những giọt nước mặt ngày càng nhiều và chạm vào vết đạn.Một luồng ánh sáng tỏa lên từ chỗ vết thương. Cô ngừng khóc.Vết thương của anh cô từ từ lành lại,viên đạn đã rơi ra.

-Anh!-cô lay lay rồi dìu anh ra khỏi nhà kho. Cô bay vút đi với tốc độ rất nhanh (Tốc độ bàn thờ:v) với mọi người thì chỉ như cơn gió xẹt qua. Cô đến phòng anh (Dãy B khu 1)đạp cửa bước vào dìu anh lên giường. Đôi cánh cũng biến mất,cô ngồi cạnh anh lo lắng rồi ngủ thiếp đi.

Anh lim dim mắt tỉnh dậy,thấy căn phòng quen thuộc"Mình chưa chết!Còn vết thương đã lành rồi!Là Minie làm rồi quay qua cô thấy cô thiếp bên giường. Daniel đứng dậy bế cô lên rồi đi ra ngoài đóng cửa.Anh đi lên khu A,mọi người ai nhìn thấy anh cũng ngạc nhiên,phải nói là rất ngạc nhiên,cả người anh toàn máu kể cả chiếc áo trắng.

-Thiếu gia!-Mọi người cúi chào

-Không cần phải đi tìm tiểu thư đâu!- Daniel nói rồi phẩy tay

-Dạ!Chúng tôi sẽ báo ngay!

-À còn nữa!Gọi mấy người xuống nhà kho bắt con người hầu trong đấy lại!

-Rõ!

Daniel đi đến phòng papa

-Sao quần ao máu me be bét thế kia?

-Dạ đi cứu cục cưng của pa!

-Cái gì?Em con làm sao không?Có đau không hay cần vào bệnh viện không?-Papa bó hỏi dồn dập

-Huhuhu!!!!-Daniel khóc

-Sao con lại khóc?Hay JM nó làm sao à!

-Không!

-Haizzz!May quá!-Ông thở phào

-Pa quá đáng!Chỉ hỏi em thôi mà bỏ rơi con!Con bị ăn phát đạn này,pa có hỏi không?-Khang nhăn mặt

-Cái gì ăn đạn hả?Thế MinMin có bị dính đạn không?-Papa cô (Lại hỏi cục cưng của ông thảo nào anh Daniel bị ra rìa)

-KHÔNGGGGGGGGGGGG!-anh hét lên

-Vậy tốt!Thế con có sao không?Hét vậy chắc không sao nhỉ!Nhưng vặn nhỏ loa nhé con zai, ta biết ta già nhưng ta chưa có điếc!-Ông cười cười vỗ vai thằng con zai rồi bước đi

"Sao số mình khổ thế?Nhục nhã quá!Papa hỏi thăm mình như đúng rồi"anh khóc trong lòng

-Ôi!Thằng cháu đít tông của ông có làm sao không mà máu dính khắp người thế kia!-Ông cô lên tiếng lo lắng cho thằng cháu zai

"Còn một người còn quan tâm đến mình"Cháu không sao!Cháu đi cứu bé Minie nên thế!- Daniel

-Cái gì?Thế MinMin có làm sao không?Trầy xước chỗ nào không?Có cần băng bó không?Hay để ông gọi bệnh viện nhé!-Ông cô

-Con bé không sao!Nó ổn!-"Có vẻ mình đã nhầm!Hic!Hai cha con giống nhau y đúc!" Daniel khóc thầm (Tụi nghiệp anh Daniel quá)

-Nó không sao là tốt!

-Thế ông không hỏi thằng cháu đích tôn này à!-anh bất mãn

-À quên thằng cháu "đít nhôm" mình đồng da sắt!

-Thôi ông hỏi thế thì cháu không cần!- anh làm mặt buồn

-Ờ!Đỡ tốn calo!

Anh bước ra rồi về phòng mình thấy cô vẫn ngủ thì để yên lấy máy tính ra chơi.

Còn mọi người đã ngưng tìm vì biết cô đã được anh hai cô cứu vì bị bắt nhưng anh vẫn lo lắng không biết cô có bị thương không...nhưng cũng đành bất lực đi về phòng.

"Cốc...cốc"

-Pa đây Daniel!

-Papa vào đi!

-Nó vẫn ngủ à?

-Vâng

-Bảo con bé là dời buổi đăng quang sang ngày mai!

-Nhưng sao nhất định phải thế?JM đã không muốn!

-Vì mẹ con!

-Mẹ con?

-Mẹ con đã để lại sức mạnh cho em vì biết nó có thể điều khiển được sức mạnh và mang đến cho mọi người nhiều điều tốt lành!Đó là ước nguyện cuối cùng của mẹ con trước khi mất!

-Dạ!

-Vậy pa đi đây

Rồi papa cô đi ra khỏi phòng. Cô đã nghe thấy hết

-Mẹ à!Có đúng như ông ấy nói không?Sức mạnh đó có thể giết chết,hủy diệt cả thế giới đó!-Thế là cô nhắm mắt,trong giấc mơ

-Hãy làm theo trái tim,con sẽ đem điều tốt đến mọi người!

-Bà là ai?

Người phụ nữ bước đến gần cô

-Mẹ!

-Con là một Nữ Thần,hãy giúp mọi người!-Mẹ cô đi xa dần

-Mẹ!Mẹ ở lại với con!Mẹ!

-Ta luôn sống bên con và theo dõi con!Hãy gửi lời hỏi thăm của ta đến với pa và anh!Mẹ đi đây!-Bà biến mất

Cô tỉnh dậy"Con sẽ làm như lời mẹ nói!"cô cười,một nụ cười thực sự...