Sumin Co Chu Anh Yeu Em Chap 8

Cô biến đổi-Mắt đỏ,cánh dang ra,tai mọc trên đỉnh đầu,răng nanh mọc dài,cô bước dần rồi dừng chân trước một căn phòng…Mỉm cười-Nụ cười quỷ dữ… 

♬Ding Dong!Nào nhanh mở cửa ra nào! 

Giờ ta đã đến đây…. 

Ngươi chẳng trốn thoát nổi đâu,nào bắt đầu.. 

Ding Dong!Nào nhanh mở cửa ra nào! 

Giờ ta đã đến đây… 

Cho dù ngươi muốn trốn đi đã quá trễ… 

Mở cửa tò mò liếc qua… 

Mắt ta chạm đến nhau bất ngờ 

Ánh mắt sợ sệt đóng băng 

Muốn thấy rõ,thấy nhiều hơn nữa cơ! 

Ding Dong!Nào ta đang tới gần này 

Chạy nhanh hơn chút đi! 

Hãy cùng chơi vui với nhau trong im lặng 

Ding Dong!Nào ta đã đến nơi rồi 

Hãy nhanh chân trốn đi… 

Hãy cùng ta chơi trốn tìm một chút nhé! 

Tiếng chân thình thịch của mi 

Ta vẫn còn lắng nghe rất rõ nè! 

Cả hơi thở vội vã kia… 

Ta vẫn còn lắng nghe được đấy nha! 

Trốn nào!Ồ ta thấy tóc mi ở đằng kia rồi! 

Trốn nào!Ồ ta thấy tóc mi ở đằng kia rồi! 

Trốn nào!Ồ ta thấy tóc mi ở đằng kia rồi! 

Trốn nào!Ồ ta thấy tóc mi… 

Cốc cộc!Giờ ta đang đứng đây nè! 

Gõ cửa phòng của mi 

Ta chẳng thèm xin phép đâu,mở cửa vào… 

Cốc cộc!Giờ ta đang đứng trong phòng 

Nè mi trốn ở đâu? 

Có vẻ trò đuổi bắt chuẩn bị kết thúc 

Ngó xuống gầm giường của mi 

Thử nhìn vào khắp nơi trong căn phòng… 

Có lẽ là chẳng ở đây! 

Hay ta tìm trong tủ quần áo nha? 

Ding Dong!Ồ mi trốn ở đây 

Ding Dong!Ra mi trốn ở đây!-Là vậy đấy nhỉ? 

Trốn tìm!Giờ ta đã thấy mi!-Là vậy đấy nhỉ 

Có nghĩa là ta đã thắng mi!-Là vậy đấy nhỉ?

Ding Dong!Phải chịu phạt đó nha! 

Ding Dong!Trò chơi kết thúc rồi! 

Chẳng còn ai cả… 

Ding Dong!Chào tạm biệt ngươi…… 

-KHÔNGGGGGGGGGGGGG!-Nancy hét lên,con dao sắc bén trong tay cô chuẩn bị đâm xuống 

-DỪNG LẠI!!-anh hét lên,Nancy quay ra vui vẻ 

-Anh! 

-Ngươi tới đây làm gì? 

-Cô chủ đừng giết người! 

-Ta giết hay không thì liên quan gì đến ngươi! 

-Không liên quan nhưng cô chủ đừng giết người! 

-Ngươi thì biết cái gì mà lên mặt dạy đời ta!

-Tôi… 

-A!Ta biết rồi!Bảo vệ người yêu hay….nói là”vợ tương lai”nhỉ?-cô liếc anh,cười khẩy 

-Chẳng phải cô chủ đã hủy nhan sắc rồi sao!Người còn muốn gì nữa? 

-Muốn gì à?Giết chết hai ngươi!-cô tạo ra tia lửa phi đến chỗ anh,anh may mắn tránh được nhưng lại bị một tia lửa bắn vào chân

-Còn cô!-cô liếc sang Nancy 

-Anh Yoongi…cứu…cứu em! 

-Sắp chết đến nơi rồi còn tình cảm quá ha! 

Cô dơ con dao đâm thẳng vào Nancy ”Keeng”tiếng hai lưỡi dao va chạm vào nhau, anh đỡ con dao của nó 

-Cô chủ thôi đi! 

-Sao? 

-Tôi bảo cô thôi đi! 

-Hừm!-cô ấn con dao xuống,anh đỡ không kịp nên bị con dao đâm vào vai ngã xuống máu trào ra 

-Anh Yoongi!-Nancy lay lay hắn 

-Cô tránh ra!-Anh tức 

-Oh!Ngại gì,người yêu mà! 

-Cô….-anh

-Ta mất hứng rồi!Hai người cứ tự nhiên chăm sóc cho nhau nhé!-cô vứt con dao đi rồi bước ra cửa,sau khi đóng cửa,cô khụy xuống,ngực cô đau…đau lắm như có nghìn con dao đâm vào.”Tại sao?Chắc mình phải đi khám lại tim rồi!”cô cố gắng đứng dậy rồi đi (Không phải khám đâu chị.Bệnh tình yêu:)) 

Đi được nửa hành lang,cô ngã xuống,cánh biến mất,mắt trở lại bình thường,răng nanh ngắn lại,còn cái tai vẫn không biến mất”Chết tiệt”cô ngất luôn giữa hành lang. 

Sau 2 tiếng sau cô tỉnh dậy,căn phòng quen thuộc đập vào mắt cô 

-A!-cô khẽ kêu 

-Cô chủ tỉnh rồi à!-anh mở cửa phòng bước vào,tay cầm một bát cháo,cô để ý vai anh đã được băng bó cẩn thận 

-Ngươi vào đây làm gì?Sao mà không đi với người yêu của ngươi đi! 

-Cô ấy không phải người yêu tôi! 

-Hừ!Không phải?Thôi đừng chối cái gì mà”anh Yoongi ơi”!Ngứa!-cô giả giọng Nancy

-Cô chủ ghen à?-nancy phì cười 

-Ghen?Ghen là gì?Có ăn được không? 

-Thôi!Cô chủ ăn cháo đi! 

-Ta không cần mang đi đi!-cô nằm xuống chùm chăn lên đầu 

-Thôi mà cô chủ ăn đi mà!-anh lay lay cô 

-Không!-cô kiên quyết 

-Chắc không? 

-Chắc chắn!-cô

Anh thấy vậy nhảy tót lên giường chui vào chăn ôm cô nằm 

-AAAAAA……Tên biến thái!Bỏ ta ra!-cô hét lên 

-Thế có ăn không? 

Cô vẫn lắc lắc đầu. Anh để sát mặt anh vào mặt cô chỉ cách 2cm nữa là môi chạm môi rồi. 

-Em không ăn cháo là tôi “ăn” em đấy!-anh nhấc mặt lại gần tai cô dùng đôi môi ẩm ướt cắn nhẹ làm cô đỏ mặt rồi còn nhột nhột nữa. Anh cúi xuống nhìn thẳng mắt cô

-Thế có ăn không? 

-Có!Có!-cô gật đầu nhanh chóng 

-Tốt!-anh nhảy tót xuống giường bê bát cháo lên 

-Đem đây!-cô chìa tay 

-Tôi bón! 

-Không cần! 

-Có! 

-Không! 

-Có! 

Hết òi😁😁😀😀