CHƯƠNG 11

Kim Tại Hưởng... hắn vẫn ổn chứ...

Rạng sáng, nam nhân nằm trên giường lật qua lật lại mãi mà vẫn không ngủ được.

Hôm nay... có phải ta đã xúc phạm hắn chỗ nào sao...?

"Cái gì ngươi cũng không hiểu!" Nhớ tới lời nói của Kim Tại Hưởng làm Mân Doãn Khởi trong lòng không khỏi run lên.

Cái gì ta cũng không hiểu... nhưng ta có thể cảm giác được hắn sống như vậy rất mệt mỏi, từ ngày quen biết hắn, hắn đã kéo ta ra khỏi thế giới của riêng mình, trông thấy khuôn mặt tuy khí thế bức người của hắn, nhưng ta rõ ràng cảm nhận nội tâm hắn vô cùng mệt mỏi, hắn hận Lâm gia, nhưng mà vì sao...

Đang lúc nam nhân trầm tư suy nghĩ, cánh cửa đột ngột mở ra.

"Đại thúc..." Một hình bóng lung lay đi về phía Mân Doãn Khởi, trong miệng không ngừng thì thào: "Đại thúc..."

Mặc dù không bật đèn nhưng nghe giọng nói, Mân Doãn Khởi cũng biết được hắn là ai:

"Tại... Tại Hưởng... ngươi đến rồi à, ta muốn xin lỗi về việc hôm nay! Đúng là ta... a....." Một sức mạnh áp đảo Mân Doãn Khởi xuống giường: "Tại Hưởng, ngươi uống rượu?"

"Đại thúc..." Giọng nói trầm thấp của nam tử không ngừng thì thào hai chữ: "Đại thúc..."

"Ta ở đây, Tại Hưởng, ngươi nặng quá... đứng lên đi."

Thế nhưng sức nặng trên người không giảm mà lại càng tăng hơn, Kim Tại Hưởng lúc này đã hoàn toàn nằm lên trên Mân Doãn Khởi.

"Đại thúc... ngươi có biết không, ta rất nhớ hắn...." Ôm chặt lấy Mân Doãn Khởi, Kim Tại Hưởng thở ra đầy mùi rượu.

Mân Doãn Khởi trong nháy mắt ngây ngẩn cả người.

Rất nhớ hắn... là ai, Tuấn Chung Quốc sao...

"Tại Hưởng... đừng náo loạn nữa... a a a!" Không có chút chuẩn bị, Kim Tại Hưởng đã trực tiếp cắm cự vật vào trong mật huyệt Mân Doãn Khởi, trải qua một thời gian điều giáo, nam nhân cũng miễn cường mà nuốt được phân thân của Kim Tại Hưởng, nhưng bởi vì không có bôi trơn mà đau đớn vô cùng.

"A!... Đau quá! ...Dừng lại...Tại Hưởng...."

Không để ý nam nhân đang rên rỉ, Kim Tại Hưởng bắt đầu mãnh liệt tấn công: "A, bên trong đại thúc... thật thoải mái..."

"Quốc... Tiểu Quốc..."

"Kim Tại Hưởng... tỉnh lại... ta không phải Tuấn Chung Quốc... đau quá... chậm... chậm lại một chút...." Cảm giác đau đớn không ngừng lan khắp thân thể, nam nhân cảm giác ngay cả lục phủ ngũ tạng của mình cũng sắp bị lôi ra ngoài.

Hạ thân đau đớn không ngừng hành hạ thần kinh Mân Doãn Khởi, nhưng ngay sau đó hắn lại cảm thấy một tia khoái cảm kì lạ.

Bị cường bạo như vậy, thế mà mình cũng có khoái cảm, đúng là tiện mà...

Mân Doãn Khởi cười khổ, cảm giác có một luồng dịch nóng bắn vào sâu trong cơ thể mình.

Chậm rãi mở mắt, Mân Doãn Khởi không biết mình ngất xỉu lúc nào, còn Kim Tại Hưởng cứ liên tục cầu tác hắn, một lần rồi lại một lần, hạ thân sớm đã không còn cảm giác, chỉ thấy toàn thân lỏng lẻo như sắp đứt ra. Khó khăn quay đầu, lại phát hiện có một đôi mắt lo lắng đang dán chặt vào hắn.

"Đại thúc..."

Giọng nói này có lẽ cả đời mình cũng không thể nào quên được...

Danh sách chương: