CHƯƠNG 7

Kim Nam Tuấn lôi một cái rương lớn ra, bên trong toàn là các công cụ điều giáo, có nhiều cái kích thước rất kinh khủng, cũng có những cái hình dáng vô cùng kỳ lạ, còn có các loại roi khác nhau. Kim Nam Tuấn chọn một hồi lâu:

"A~ trước hết thử cái này đi" Sau đó híp mắt xoay người nhìn Mân Doãn Khởi trên giường đang hoảng sợ, thấy hắn chật vật giãy dụa, tâm lý không khỏi cảm thấy phi thường thoải mái, Kim Nam Tuấn túm lấy phân thân đang cứng lên của Mân Doãn Khởi, bóp nhẹ vài cái rồi chậm rãi cắm cái ống vào.

"A! Đau quá... đừng...!" Đau đớn kịch liệt làm Mân Doãn Khởi ra sức giãy dụa.

"Đừng lộn xộn!" Không cách nào tiếp tục làm Kim Nam Tuấn bất mãn đánh một cái vào mông Mân Doãn Khởi:

"Ngươi không muốn cái này phế đi thì đừng có động đậy, nếu không ta cũng không cam đoan ngươi sẽ không bị thương đâu." Vừa nói Kim Nam Tuấn vừa tiếp tục cắm vào.

"A! Cầu ngươi... dừng lại đi..."

Mặc dù Mân Doãn Khởi đã ngừng giãy dụa nhưng vẫn đau đớn vô cùng, hai tròng mắt sớm đã bị phủ kín bởi một lớp hơi nước mỏng manh, cảm giác cái ống đó càng lúc càng xuyên vào xâu hơn, lông mày Mân Doãn Khởi cũng càng nhăn hơn, cuối cùng lúc đến cực hạn, Kim Nam Tuấn dừng tay lại. Sau đó dùng sợi dây trói phân thân của Mân Doãn Khởi lại, bị Kim Nam Tuấn giày vò làm phân thân Mân Doãn Khởi đã sớm mềm xuống.

Kim Nam Tuấn rút cái giả dương khối trong cơ thể Mân Doãn Khởi ra rồi lấy tay nhẹ nhàng ấn xuống, nhìn nam nhân dưới thân run lên nhè nhẹ, Kim Nam Tuấn hài lòng cười cười:

"Nơi này cũng đã mềm rồi đó." Sau đó Kim Nam Tuấn lại lấy một cái giả dương khối to bằng cánh tay đứa bé mà nhét vào.

"Đừng!..." Cảm giác đau đớn thình lình làm Mân Doãn Khởi nhăn mặt lại, đôi môi mỏng manh càng mím chặt hơn.

"Tiểu Khởi Khởi, thả lỏng nào, chỉ lúc nữa ngươi sẽ thấy thoải mái ngay."

Nhẹ nhàng chuyển động giả dương khối, Kim Nam Tuấn chậm rãi rút ra rồi lại hung hăng cắm vào.

"A..." Tự dưng một cơn khoái cảm không biết tên lan tràn khắp toàn thân.

"Thì ra điểm mẫn cảm của Tiểu Khởi Khởi ở đây a~~" Túm chắt giả dương khối, Kim Nam Tuấn hung hăng mà ấn liên tục vào cái điểm đó trong cơ thể Mân Doãn Khởi.

"A~ ... chậm... không... đừng... dừng... dừng lại..." Từng đợt khoái cảm như cơn sóng truyền đến liên tục làm Mân Doãn Khởi khó có thể chịu nổi, lúc này hắn cũng chẳng còn sức mà quan tâm đến cái thứ tôn nghiêm gì đó mà lên tiếng cầu xin:

"Cầu... cầu xin ngươi... dừng lại..."

"A? Tiểu Khởi Khởi cũng biết cầu xin a~ xem ra có tiến bộ rồi đấy."

Thứ trong cơ thể đã ngừng lại, lúc này Mân Doãn Khởi mới im lặng mà nằm trên giường thở hổn hển.

"Như vậy đã không chịu được rồi sao~, vẫn còn nữa đó, Tiểu Khởi Khởi."

Đóng chặt hai mắt, Mân Doãn Khởi trong lòng mặc niệm tất cả chỉ là một giấc mộng, một hồi sẽ tỉnh lại ngay, nhưng hạ thân đột nhiên bị kích thích làm hắn mở to hai mắt.

Kim Nam Tuấn mở công tắc bật điện của giả dương khối lên.

"A... a..." Chấn động mãnh liệt mang theo khoái cảm làm Mân Doãn Khởi không khỏi rên lên.

Loại kích thích này làm tất cả hơi nóng đều tập trung vào một điểm, dần dần, phân thân của hắn cũng bắt đầu nhỏ ra mật dịch.

"Ư a..." Mân Doãn Khởi không ngừng giãy dụa thân thể, khổ nỗi phân thân bị trói buộc không cách nào giải phóng được.

Hơi nước tập trung trong hai mắt ngày càng nhiều, thân thể cũng vì khoái cảm mà phủ một màu ửng hồng.

Kim Nam Tuấn xem thời gian, bắt đầu thổi phồng cái ống đang cắm phía trước lên.

"Đừng... a~...." Cái ống chậm rãi phình lên, cảm giác đau đớn cũng càng lúc càng mãnh liệt: "Dừng... dừng tay...."

Kim Nam Tuấn không thèm nghe nam nhân thỉnh cầu mà vẫn tiếp tục.

"A!!" Mân Doãn Khởi kêu lên thảm thiết, cái loại đau đớn này hắn chưa bao giờ nếm qua.

"Tiểu Khởi Khởi, cho dù đau đớn đến đâu cũng phải giả bộ như rất hưởng thụ...." Giọng nói của Kim Nam Tuấn vang lên, "Đây là điều cơ bản... ngươi nhớ kỹ rồi chứ?"

"Ư..." Nam nhân đau đến toát mồ hôi lạnh, cũng chẳng chú ý đến Kim Nam Tuấn nói gì.

"Ngươi vẫn chưa hiểu, vậy đành cho ngươi nếm thêm đau khổ thôi..." Kim Nam Tuấn bất mãn đẩy cái ống xuống sâu hơn.

"A!" Nam nhân giãy dụa càng thêm kịch liệt. "Không... đừng...."

"Điều ta vừa nói, ngươi nghe hiểu chứ?"

"Hiểu... hiểu rồi..."

Nghe thấy nam nhân thống khổ gật đầu, lúc này Kim Nam Tuấn mới dừng lại, chậm rãi rút cái ống nhỏ ra, nhìn nam nhân cảm thấy thoải mái, Kim Nam Tuấn cười cười:

"Còn chưa hết mà."

Ngón tay trắng nõn chậm rãi ấn món đồ chơi trong cơ thể Mân Doãn Khởi kích thích mãnh liệt vào điểm mẫn cảm.

"Đừng... ư a...." Phân thân đã thũng trướng càng tiết ra nhiều mật dịch hơn.

Cái loại cảm giác này... thật là khó chịu...

"Tiểu Khởi Khởi... rất muốn bắn đúng không~~" Kim Nam Tuấn hài lòng nhìn nam nhân đang thống khổ trên giường, "Vậy thì cầu xin ta đi."

"Cầu... cầu ngươi..." Sớm đã vứt tôn nghiêm lên tận chín tầng mây, nam nhân thống khổ mờ miệng.

"Gọi ta là Kim Nam Tuấn."

"Tuấn... Nam Tuấn, cầu ngươi!..."

"Cầu ta cái gì?"

Giờ phút này khuôn mặt nam nhân đã đỏ đến mức gần như có thể nhỏ ra máu: "Tuấn... cầu xin ngươi, cầu ngươi cho ta bắn đi... a a a..." Sợi dây lỏng ra... dịch thể trong suốt phun ra vẽ lên không trung một đường cong xinh đẹp.

Sau khi phát tiết, nam nhân vì thể lực tiêu hao mà ngất xỉu, cho nên nam tử nói gì hắn cũng không nghe thấy.

Danh sách chương: