Phần 7 : "Rặt rặt xuống nhặt cho tao, ăn mất hạt nào thì tao đánh chết"


Phần 7 : "Rặt rặt xuống nhặt cho tao, ăn mất hạt nào thì tao đánh chết"


Sau khi dặn dò, mẹ Cám đi. Cám ở nhà.

Tấm ngồi trong vòng bát quái. Cám ngồi ngoài hiên. Trời nổi gió, dần đổi sang màu xám xịt.... 


Hôm nay mây che mất trăng. Những rặng tre rủ bóng phủ xuống mặt đất. Dưới gốc tre mọc lên những khóm cỏ dại, u tối một vùng.

Cám ngồi ôm mình trước hiên. Người run bần bật. Thi thoảng có tiếng Tấm gọi khe khẽ từ đằng sau. Cám không nghe.

Thỉnh thoảng lại có tiếng Tấm đứng dậy, đi quanh vòng tròn rồi lại ngồi xuống.

Thỉnh thoảng lại có tiếng Tấm vọng ra: em ơi thóc gạo lẫn nhau thế này, em có muốn mình cùng nhặt không? Em ơi nhặt gạo ra gạo, thóc ra thóc xong, mình cùng đi hội.

Rồi chốc chốc lại có tiếng Tấm cười.

Cám ôm đầu. Cám không nghe. Cám nhìn về phía trước.

Kì lạ ở chỗ, trong những bụi cây trước mặt, khi nãy chỉ có một con chim sẻ, giờ đã lên tới mười con.

Và tiếp tục tăng lên.

Từng đàn từng đàn chim sẻ không biết từ đâu bay tới, đậu xuống. Chúng bu chen chúc cạnh nhau. Có những cành cây trĩu xuống một cách gắng gượng.

Chúng không cất tiếng hót, cũng không gây nên tiếng động. Tất cả chỉ im lặng, trân trân nhìn Cám, những ánh mắt thực quái gở.

Rồi từ phía sau, Cám nghe thấy một câu hát vọng ra, giọng hát khe khẽ như tiếng thì thào. Tiếng hát chầm chậm, từng nhịp, lạnh thấu xương, len lỏi từ bên trong, văng vẳng ra ngoài sân vắng:

"Rặt rặt (con chim sẻ) xuống nhặt cho tao
Ăn mất hạt nào thì tao đánh chết"

Tấm vừa dứt câu, tất cả lũ chim đồng thời nhắm mắt.

Một chiếc lá nhè nhẹ rơi từ trên cây, chạm xuống mặt đất...

Rồi lũ chim sẻ mở to mắt ra đồng loạt. Hàng chục đôi mắt màu đỏ đang nhìn về phía Cám. Chúng chớp mắt, chúng gật lắc đầu, chúng hót, chúng đập cánh, những âm thanh vang lên dồn dập, như ma kêu quỉ khóc, như người chết thét gào.

Một con rời khỏi cành. Những con còn lại cũng làm theo. Tất cả lao thẳng vào trong nhà. Ùa vào trận đồ bát quái. Lông chim bay rụng khắp nơi. Trong nhà, hàng chục con chim sẻ đang điên cuồng mổ xuống đất. Gạo và thóc văng lên tung tóe.

Cám ở ngoài hiên. Chết trân. Hãi hùng. Trời vốn xám xịt nay lại càng tối hơn.

Cô từ từ quay đầu về phía sau.

Có ánh chớp nổi lên. Trời bắt đầu đổ cơn mưa trĩu hạt. Phản ảnh trong nhà là một khung cảnh hỗn loạn. Những con chim điên dại, đang thực hiện công việc riêng của chúng.

Đứng ở tâm vòng tròn đó, Tấm tóc xõa rũ rượi, mặt trắng xanh không chút sinh khí, từ từ ngẩng đầu lên...

...nhìn thẳng về phía Cám.

Rồi Tấm chầm chậm, chầm chậm, bước qua trận đồ nay đã vỡ tan tành, tiến về phía đứa em.

Cám rên lên một tiếng kinh hãi rồi bỏ chạy, mới được hai bước chân đã vấp xuống bùn. Trời mưa nên bùn não nhoét. Cám đứng dậy, rồi lại trượt chân, ngã nhoài người xuống. Cùng khắc ấy, bóng người phía sau đang từ từ tiến đến gần.

Cám nghẹn lên một tiếng rồi ngất đi.

Tấm quay người về phía đằng sau.

Ở sân, có một con gà đang đứng đó. Nó kêu:

"Cục ta cục tác, cho ta nắm tho.."

Tấm bẻ cổ con gà.

Tấm tiến về phía sân sau. Tại chiếc giếng nơi Bống chết, miệng giếng bị lấp bằng đất đá, có một chỗ hõm xuống tạo thành một vũng nước. Tấm nhỏ máu gà xuống, máu chạm xuống nước bốc khói xì xèo. Mặt nước chuyển sang màu đỏ, nổi lên những bong bóng sùng sục.

Tấm chọc tay xuống mặt nước, sâu trong lớp bùn, có một đôi hài làm bằng xương trắng, ánh sáng tỏa ra nhè nhẹ, kì dị như lân tinh. Sau đó, tay nhúng cặp hài xuống vũng nước đang sôi ấy.

Cặp hài trắng nổi lên những đường vân, biến thành cặp giày thêu màu đỏ, với những hoa văn kì dị. Tấm nhìn cặp giày một lúc lâu, trong đầu văng vẳng tiếng nói.

"Cặp hài đỏ này
Ta dành cho con
Hãy dùng lấy nó
Để gặp nhà vua."


Bỗng ở trong mặt đất có tiếng lục đục. Có một con rết nhỏ bằng đốt ngón tay chui lên. Tấm để con rết bò lên tay, nói với nó:

"Con hãy đi tìm rết tinh cho ta..."

Rồi Tấm thả nó đi.

Đoạn, Tấm đi qua nhà, nói vọng vào trong:

"Các ngươi, không ăn nữa. Hãy đi tìm vị trí của nhà vua cho ta."

Bọn chim sẻ chớp những cặp mắt màu đỏ, sau đó ùa ra ngoài, bay đi tứ phía.

Tấm tiến lại gần Cám. Cám vẫn đang bất tỉnh. Tay trái của Tấm giơ lên, bàn tay chuyển sang màu tím.

Những văn tự trên yếm của Cám lại phát sáng.

Tấm càng giờ cao tay, những văn tự càng sáng hơn.

Rồi Tấm giật mình nhảy lùi lại.

Vào khoảnh khắc ấy, Tấm, không, ác linh trong người cô được nhắc nhở về kí ức năm xưa, trong cái biển lửa của chiến trận, có một người đàn ông dáng người oai vệ, tay cầm gậy sắt nặng trịch, cưỡi trên con ngựa đen hai mắt rực lửa, tiếng gầm hí vang trời.

Nghĩ ngợi một lúc, Tấm thu tay về, chân bước đi về phía cổng nhà.

Hôm ấy, người ta thấy một dáng người đi trong trời mưa tầm tã, hướng thẳng về phía kinh thành.  

Danh sách chương: