Thien Tai Tieu Doc Phi Van Tich Truyen P3 365 560 Chuong 388 Tha Cho Nguoi Dang Duoc Tha

~ Editor: Vincy98 ~ Vote ⭐️ tăng động lực nha!

Hàn Vân Tịch buồn bực. Vì sao Long Phi Dạ đột nhiên quan tâm tới Cố Bắc Nguyệt?

Long Phi Dạ lại không trả lời vấn đề của nàng, ngược lại hỏi, "Cố Bắc Nguyệt có lão gia sao?"

Hàn Vân Tịch lắc đầu một cái, "Ta không biết."

Hàn Vân Tịch vẫn cảm thấy chính mình biết Cố Bắc Nguyệt. Nhưng bây giờ nghiêm túc nghĩ, mới phát hiện mình đối với Cố Bắc Nguyệt còn hời hợt, đến cả thân thích của hắn không biết rõ.

Nàng biết gia gia của Cố Bắc Nguyệt là Viện Thủ Thái Y Viện Thiên Ninh Quốc đời trước. Cũng là một trong mấy vị quản lý Y Thành, ở Y thành có danh tiếng khá lớn. Sau khi đến Thiên Ninh Quốc làm Viện Thủ Thái Y Viện, mang theo cả Cố Bắc Nguyệt đến. Cố gia gia sau khi qua đời, Cố Bắc Nguyệt liền thừa kế gia gia y bát, trở thành Viện Thủ đại nhân trẻ tuổi nhất Thiên Ninh Quốc.

"Nàng biết Cố gia còn người thân khác của hắn?" Long Phi Dạ hỏi lại.

Hàn Vân Tịch vẫn lắc đầu, "Tới nay ta không nghe Cố Bắc Nguyệt nhắc qua đến cha mẹ, cũng không biết lão gia gia của hắn ở nơi nào."

"Nàng có nghe hắn nói hắn có thể có huynh đệ, chị em gái?" Long Phi Dạ lại hỏi.

Hàn Vân Tịch không biết, nàng nghi ngờ nhìn Long Phi Dạ , "Điện hạ, chàng thế nào đột nhiên hỏi những chuyện này?"

"Hoàng Đế bố cáo thân thể bất an mấy ngày không thiết triều, ta tưởng rằng Cố Bắc Nguyệt sẽ đi qua phục vụ." Long Phi Dạ nhàn nhạt giải thích.

Long Phi Dạ giải thích để cho nàng nhìn cũng trở thành chuyện đương nhiên, chẳng phải tận lực. Nhưng thông minh như Hàn Vân Tịch lại ngửi được chút khí tức "Hoài nghi", thậm chí còn có chút "Địch ý".

Nếu như Long Phi Dạ đến bây giờ vẫn vì sự tình lần trước mà ghen, Hàn Vân Tịch thật không biết nên khóc hay nên cười. Nhưng nếu Long Phi Dạ khách quan hoài nghi lai lịch của Cố Bắc Nguyệt, như vậy, đây đúng là một vấn đề đáng giá suy nghĩ sâu xa.

"Tiểu Đông(1) vẫn còn ở chỗ Cố Bắc Nguyệt, liệu hắn sẽ đưa Thú Nhỏ liền đi không trở lại chứ?" Hàn Vân Tịch trêu ghẹo nói.
( chú thích :
(1)    Tiểu Đông là tên của con thú độc của Độc môn. Máu chữa đc bách độc. Tớ không nhớ đã giới thiệu chưa nên chú thích lại. Từ giờ gọi tên con thú độc là Tiểu Đông. )

"Nàng đem độc thú giao cho hắn?" Long Phi Dạ rất kinh ngạc.

Tiểu Đông nhìn thấy biểu tình Long Phi Dạ lúc này, hẳn sẽ khóc đi.

Lúc trước, Tiểu Đông ở cùng Long Phi Dạ, ngày ngày bị hắn ném ra ngoài cửa sổ. Bây giờ, nó không có ở đây, Tần Vương điện hạ tựa hồ còn mất hứng.

"Sách, sách, sách!" người đàn ông này đúng là khó hầu hạ.

"Điện hạ, Cố thái là người đáng tin tưởng." Hàn Vân Tịch nhân cơ hội, nửa đùa nửa thật, thay Cố Bắc Nguyệt nói chuyện.

Long Phi Dạ đảo mắt, chỉ nhàn nhạt nói, "Nàng không cần dùng vải thưa băng vết thương."

Hàn Vân Tịch hơn một tháng chú tâm làm hộ lý chiếu cố, vết thương bên tim Long Phi Dạ đã cơ bản khỏi hẳn.

Hàn Vân Tịch không nói thêm cái gì, lấy tới công cụ cùng dược vật khử độc, vừa mới muốn cắt bỏ miếng vải bó thuốc lần trước, Long Phi Dạ liền thuận miệng nói, "Bản vương còn tưởng rằng ít nhất phải hai tháng mới khỏi. Cố Bắc Nguyệt không hổ là Viện Thủ đại nhân."

"Đó là Thái Y Viện có phúc."

Hàn Vân Tịch nhìn như bình thản, nhưng trong bụng có chút loạn. Nàng tưởng rằng Long Phi Dạ không hiểu y thuật, cũng sẽ không hoài nghi nhiều như vậy, cuối cùng lại không tránh khỏi ánh mắt hắn.

Vết thương trên ngực Long Phi Dạ vốn phải mấy tháng mới có thể khôi phục. Bây giờ mới hơn một tháng, liền cơ bản khỏi hẳn. Hơn nữa, trong một tháng này Long Phi Dạ còn thường không nghe cảnh cáo mà tùy tiện động thủ lung tung.

Thân thể Long Phi Dạ căn cơ được, năng lực tự lành mạnh, dược liệu Chỉ Huyết Sinh Cơ Dược trên tay nàng là nhân tố ảnh hưởng phần lớn. Nhưng mấu chốt nhất là Cố Bắc Nguyệt chữa trị cho Long Phi Dạ!

Cố Bắc Nguyệt nói, nếu như đêm hôm đó Long Phi Dạ bất tỉnh, tiếp theo biến thành người không có tri giác. Sự thật chứng minh, mấy ngày sau Long Phi Dạ cũng có thể tỉnh lại.

Cố Bắc Nguyệt nói, vết thương của Long Phi Dạ, trong một tháng mỗi ngày đều phải thay thuốc, không thể động thủ lung tung, không thể vận công, nếu không hậu quả khó mà lường được. Nhưng Long Phi Dạ trong một tháng này thường thường lộn xộn, lại cũng đều không sao.

Nếu chữa trị cho Long Phi Dạ không phải là Cố Bắc Nguyệt, chỉ nghe lời nói này, nhất định sẽ bị người ta cho là khám bệnh của lang băm, nói không đúng bệnh. Có thể hết lần này tới lần khác chữa trị khỏi bệnh tình cho Long Phi Dạ mà nói không đúng sự tình thì chỉ có Cố Bắc Nguyệt. Nhưng những lời nói này cũng chính là Cố Bắc Nguyệt dặn dò!

Hoặc là, thể chất Long Phi Dạ quá đặc thù. Hoặc chính là y thuật Cố Bắc Nguyệt cực cao. Bây giờ xem ra, chỉ có thể là vế sau.

Cho nên, thật ra là Cố Bắc Nguyệt cố ý giấu giếm y thuật.

Hàn Vân Tịch rất nhanh thì lấy lại tinh thần, tiếp tục động tác trong tay. Nàng cắt miếng vải thưa bó thuốc từ lần trước, ngay sau đó từng vòng mở ra, dù biết vết thương đã khỏi hẳn, nàng vẫn rất cẩn thận từng li từng tí, rất sợ làm đau Long Phi Dạ.

"Bản vương có nên sai người chuẩn bị một phần hậu lễ, đưa đến Cố gia để tạ ân cứu mạng?" Long Phi Dạ đột nhiên lại nói.

Lúc này, tâm tình Hàn Vân Tịch không ổn định.

Từ trước đến giờ đều là người khác đưa hậu lễ tới Tần Vương điện hạ. Cho tới bây giờ, Tần Vương điện hạ chưa từng đưa hậu lễ cho ai.

Tần Vương muốn đưa hậu lễ cho Cố Bắc Nguyệt, vậy thì không gọi là đưa, nên gọi là ban thưởng, tránh làm sai quy củ.

Một khi theo trình tự ban thưởng rườm rà, vậy trước hết phải tới Thái Y Viện, tra hỏi tung tích Cố lão thái y, sau đó tìm tới Cố Bắc Nguyệt.

Vạn nhất không tìm được Cố Bắc Nguyệt, ban thưởng không đưa là chuyện nhỏ, nhưng khi quân phạm thượng dám cáo bệnh giả về quê, vậy coi như là đại sự!

Long Phi Dạ, người xấu tính này, rõ ràng là thử dò la Cố Bắc Nguyệt!

"Điện hạ, ân cứu mạng chính là một phần hậu lễ có thể trả lại sao?"

Hàn Vân Tịch thốt ra lời này, hàng mi Long Phi Dạ liền nhìn tới, nàng vội vàng lại nói, "Cố Bắc Nguyệt thân là thái y, cứu chữa cho Điện hạ chính là chức trách của hắn, cũng không có ân tình gì có thể nói. Hắn điều trị cho điện hạ lành vết thương, vậy thì nên cảm ơn trời đất, ban thưởng cái gì chứ. Thần Thiếp nghĩ không cần thiết đi."

Hàn Vân Tịch nói như vậy, giọng ngọt như vậy, ý tứ xinh đẹp như vậy, nhưng trên thực tế ý nàng là , "Long Phi Dạ, Long Phi Dạ, Cố Bắc Nguyệt mặc dù khả nghi, nhưng người ta cũng không nhân cơ hội ở thời điểm tính mạng ngươi bị đe dọa mạ hạ sát thủ. Ít nhất, người ta không phải kẻ địch của ngươi, ngươi bỏ qua được cho người ta thì nên bỏ qua!"

Long Phi Dạ nhìn Hàn Vân Tịch hồi lâu, mới nói, "Nàng không tiến bộ, ngược lại miệng nàng tiến bộ không ít."

"Điện hạ khen lầm ta."

Hàn Vân Tịch không dám nhìn Long Phi Dạ, cúi đầu, làm bộ như rất nghiêm túc, dáng vẻ tiếp tục xử lý vết thương.

Long Phi Dạ cũng không có tâm "Đưa hậu lễ". Còn về sau lưng Hàn Vân Tịch, hắn có tiếp tục điều tra Cố Bắc Nguyệt hay không, vậy cũng chỉ có tự mình hắn biết.

An tĩnh lại, cả người Long Phi Dạ cũng buông lỏng, nằm xuống, nhắm mắt lại.

Sự chú ý của Hàn Vân Tịch rất nhanh thì tập trung trên vết thương của Long Phi Dạ. Long Phi Dạ trước mặt hay bất kể là ai, đều không cách nào tùy tiện nhiễu loạn sự tập trung của nàng.

Bên trong nhà yên tĩnh, ngoài nhà cũng một mảnh tĩnh lặng, màn đêm lạnh lùng chế giễu, Gió Bắc lớn dần.

Bạch y công tử đứng ở ngoài cửa sổ khép hờ, khóe miệng của hắn chứa đựng một nụ cười vân đạm phong khinh. Tựa hồ mãi mãi cũng không có ai, không có chuyện gì, có thể đánh vỡ phần yên lặng đến từ sâu trong nội tâm hắn.

Hàn Vân Tịch hoàn toàn đem vải thưa cởi ra. Đối với tình hình khôi phục của vết thương, Bạch y công tử tựa như một chút hứng thú cũng không có, hắn quay đầu lại, cứ như vậy lặng yên, không một tiếng động biến mất ở trong màn đêm.

Vết thương của Long Phi Dạ sau miếng vải đắp thuốc, tất cả đều cởi ra. Bởi vì băng bó một tháng, ngực bên này có một mảng lớn da thịt bị trắng bệch rất nhiều, phân bố lấm tấm tàn tích nước thuốc màu xanh đen.

Ngay tại gần vị trí trái tim, lưu lại một cái sẹo dài hơn một tấc, như khắc xuống da trắng thịt hồng, trông có vẻ hơi dữ tợn.

Vết sẹo là chứng cứ thân thể để lại cho chủ nhân.

Hàn Vân Tịch nhìn cái sẹo này, hồi tưởng lại sự tình nguy cấp lúc ở U Các. Rồi lại nhìn gương mặt tuấn tú kiêm cả trầm mặc của Long Phi Dạ, tâm nàng vẫn còn tràn ngập sợ hãi.

Long Phi Dạ, thật may, thật may trên thế giới này vẫn còn có chàng.

Chậm chạp cũng không có động tĩnh, Long Phi Dạ mới mở mắt xem ra, "Nàng làm sao?"

"Không, không việc gì, ta để vết thương thoáng mát một chút."

Hàn Vân Tịch một bên giải thích, một bên xử lý xong những dịch cặn của thuốc, lại xử lý việc khử độc, tất cả đều giải quyết xong xuôi.

Y phục còn chưa mặc vào, Sở Tây Phong liền vội vã xông tới, "Điện hạ, điện hạ!"

Trong tay Sở Tây Phong cầm mật hàm, phi thường như có chuyện khẩn cấp.

Nhưng Long Phi Dạ cũng không cuống cuồng, hắn không nói gì, chỉ phất tay một cái tỏ ý Sở Tây Phong lui xuống trước.

Sở Tây Phong thấy cảnh tượng trên giường nhỏ, cũng biết là Vương phi nương nương đang giúp chủ Tử xử lý vết thương. Nhưng hắn hết lần này tới lần khác, ý vị thâm trường, ho nhẹ hai tiếng, mới lui ra ngoài cửa.

Làm việc vốn thẳng thắn vô tư như Hàn Vân Tịch cũng tự dưng có loại cảm giác làm việc xấu kẻ.

Long Phi Dạ ngược lại thản nhiên, lười biếng miễn cưỡng nói, "Nàng thay quần áo cho ta." Sau đó, đứng dậy, hạ tháp, giơ lên hai cánh tay.

Vết thương đã khôi phục tốt, còn phải có người phục vụ?

Không thể không nói, Hàn Vân Tịch chính là người không có chí khí. Nàng không những không so đo, ngược lại thầm vui.

Không cười ra âm thanh, nhưng nét cười toàn bộ viết lên mặt.

Nàng lấy tới một đáy y trắng tuyền không chút tạp chất mặc cho Long Phi Dạ. Bên ngoài, mặc cho hắn một áo bào rộng lớn mềm mại bào Tử sắc. Mặc dù hơn một tháng, cơ hội chân chính giúp hắn thay quần áo cũng không nhiều, nhưng cũng không hề ít, nàng luyện tập đến nay đã rất lão luyện. Mặc quần áo, sửa sang lại cổ áo, ống tay áo, dải vạt áo, đai lưng, bội ngọc, hai ba bước liền giải quyết.

Nếu như nói Độc Thuật là kỹ năng Đệ Nhất Vô Song thì kỹ năng thứ hai chính là phục vụ Long Phi Dạ thay quần áo, có thể bị một số người khinh bỉ hay không?

Hàn Vân Tịch nàng tình nguyện, nàng cao hứng! Nàng không quản người khác nói thế nào, chính mình cao hứng nhàn nhã, thế là được.

Nàng không thừa nhận mình là nữ hán tử, cũng không thừa nhận mình là tiểu nữ nhân. Nàng chính là chính mình, Hàn Vân Tịch!

Sau khi mặc chỉnh tề, Hàn Vân Tịch học dáng vẻ tỳ nữ, khom người, cung kính hỏi, "Điện hạ, có thể truyền Sở thị vệ sao?"

Long Phi Dạ ngẩn người một chút, cũng không nói gì, lại thuận tay xoa xoa nàng tóc, chính mình đi ra ngoài.

Hàn Vân Tịch vô cùng yêu động tác này của hắn. Chính nàng cũng tự xoa xoa, vuốt vuốt, sửa sang lại, sau đó mới đi ra ngoài.

"Điện hạ, tin tức ở Đế Đô tới. Tiễn Vanh cùng những công nhân bốc vác thương khố có thể chứng minh chúng ta mua lương thực xuất từ trong tay Phủ Quốc Cữu." Sở Tây Phong mang đến một tin tức tốt.

Toàn bộ Thiên Ninh Quốc đều đang xưng tụng công lao vĩ đại của Long Phi Dạ. Đồng thời, cũng đều rối rít nghị luận hắn đi đâu tìm đến nhiều lương thực như vậy.

Hắn tự nhiên muốn cho mọi người một câu trả lời thỏa đáng.

Đương nhiên, hắn sẽ không đích thân đưa ra câu trả lời, hắn sẽ để cho Quốc Cữu gia đến trả lời câu hỏi.

"Vu Nghiễm Phúc còn có cái gì không nói sao?" Long Phi Dạ nhàn nhạt hỏi.

Hàn Vân Tịch trả lời hai chữ, "Di Ngôn." (2)

(Chú thích:
(2)    Di ngôn: Lời nói của người chết để lại.
Ý HVT là Vu Nghiễm Phúc sợ chết nên nói hết tất cả. )

Sở Tây Phong suýt nữa cười phun. Ngày hôm qua hắn mới vừa đi một chuyến đến phòng giam Phủ Quận Thủ, nhìn Vu Nghiễm Phúc. Vu Nghiễm Phúc là Thị Lang Bộ Hộ, ở Bộ Hộ chỉ đứng sau Thượng Thư Bộ Hộ. Hắn nắm giữ quyền tài chính, ở trong triều cũng nổi danh khó dây dưa. Cũng không biết Vương phi nương nương giày vò hắn thế nào, lại dọn dẹp hắn đến mức phục phục thiếp thiếp. Ngay cả hắn thấy thị vệ cũng một mực cung kính, hữu vấn tất đáp(3).
( chú thích:
(3)    Hữu vấn tất đáp: hỏi gì đáp nấy.)

Thần kỳ nhất là trên người Vu Nghiễm Phúc một chút thương tích cũng không tìm được, hoàn toàn không nhìn ra nghiêm hình ép lời khai.

~ Editor: Vincy98 ~ Vote ⭐️ tăng động lực nha!