Thien Tai Tieu Doc Phi Van Tich Truyen P3 365 560 Chuong 453 Chang Vi Ta Ma Toi Sao

~ Editor: Vincy98 ~ Vote ⭐️ tăng động lực nha!

"Ê a..." Cửa phòng chậm rãi khép lại.

Cách xa một cánh cửa mà Bách Lý Minh Hương giống như ra khỏi thế giới của bọn họ, trở lại thế giới của chính mình.

Cảm giác cô độc nổi lên trong lòng, Bách Lý Minh Hương chỉ cảm thấy, toàn thế giới chỉ còn lại một mình nàng.

Thanh âm Tần Vương điện hạ ôn nhu còn quanh quẩn bên tai, hắn nói, "Nếu nàng đau, đừng nhẫn nhịn, thấy đau liền kêu ra.."

Làm cho nữ nhân khổ sở, đau đớn, thời điểm ấy, có vài nam nhân sẽ nói, "Đừng khóc, ta ở cạnh nàng."

Lời này, chẳng qua là an ủi.

Mà vài nam nhân sẽ nói, "Khóc đi, ta ở cạnh nàng."

Lời này, người này mới có thể dựa vào.

Nam nhân thật lòng, luôn có đủ tính nhẫn nại, ôn nhu, để trông coi ngươi. Cho ngươi náo đủ, khóc đủ. Nam nhân giả dối, khi nhìn thấy ngươi khóc, chỉ có thể phiền não, chán ghét

Nhưng... Nhưng Bách Lý Minh Hương nàng, ngay cả hắn thấy phiền não, nàng cũng không có được.

Đã qua quãng thời gian bị nuôi thành công cụ dưỡng độc, nhiều lần đau đớn còn thua bởi loại thương đau này. Nàng ngay cả khóc cũng không dám, một mực cười, gắng gượng đi qua.

Đây chính là số mệnh của nàng sao?

Đứng ở chỗ này, dựa lưng vào cửa phòng, mơ hồ có thể nghe được âm thanh bên trong nhà. Bách Lý Minh Hương rất muốn chờ lâu một hồi, cuối cùng lại ngoan ngoãn hạ tâm, sải bước, rời đi.

Chính mình nói với mình, muốn yên tĩnh. Không thấy, không nghe, có chôn chặt được tâm can của chính mình hay không?

Bách Lý Minh Hương khẩn trương như vậy, mất mát như vậy, nhưng nàng cũng không quên sự tình thai ký ở xương sống thắt lưng Vương phi nương nương.

Mặc cho trong bụng nàng quấn quít, người bên trong nhà cũng không biết. Có thể nói, tự Bách Lý Minh Hương tự mình đa tình.

Bên trong nhà, Long Phi Dạ nhìn chỗ vết thương Hàn Vân Tịch vừa bị xước rách. Hàng lông mi anh tuấn cứ mãi khóa chặt, đến nay cứ chần chừ không xuống tay xử lý.

Hàn Vân Tịch ghét nhất cảm giác chậm chạp này. Nàng nằm đợi mãi không thấy cảm giác đau nhói, mới nghi ngờ quay đầu ra xem, "Điện hạ, thế nào?"

"Nàng nằm úp sấp là được!" Long Phi Dạ lạnh lùng nói.

Hàn Vân Tịch không giải thích được. Người này không phải là người lề mề, chỉ là bôi Dược thì lề mề gì nhỉ?

Thật ra, lòng bàn tay Long Phi Dạ Thượng đã dính dược mỡ, nhưng chỉ ở xung quanh vết thương kia khoa tay múa chân hồi lâu. Chẳng qua, Hàn Vân Tịch không nhìn thấy được.

Nàng cũng không sợ đau, ngược lại, hắn sợ nàng đau. Hắn đang suy nghĩ bôi thuốc như thế nào mới có thể giảm bớt đau đớn.

Một hồi nữa, Hàn Vân Tịch lại không nhịn được, len lén quay đầu ra nhìn, chỉ thấy khuôn mặt Long Phi Dạ trầm mặc, vô cùng nghiêm túc.

Ai nói dáng vẻ nữ nhân nghiêm túc là đẹp mắt nhất, thật ra, dáng vẻ nam nhân nghiêm túc mới là đẹp mắt nhất. Hàn Vân Tịch nhìn đến ngây ngô, nhìn một chút, nàng không tự chủ, lẩm bẩm kêu một tiếng, "Điện hạ..."

Đêm đen. Trăng yên tĩnh. Giường cao, gối mềm, trướng Phù Dung. Mái tóc đen dây dưa lượn quanh thắt lưng, lưng ngọc cơ như mây, cái yếm nhỏ che nửa xuân mang.
( tác giả đang trêu ngươi 😖🙇🏻‍😩 )

Hàn Vân Tịch cũng không chú ý tới mình, vào giờ phút xấu hổ này lại thả lỏng thân thể mềm mại. Hợp thêm một tiếng này nỉ non, có biết bao nhiêu câu tâm hồn người.

Mà tất cả sự chú ý của Long Phi Dạ đều ở trên vết thương, cũng không phản ứng kịp. Hắn không buồn nhấc mí mắt, tầm mắt từ đầu đến cuối đều rơi vào trên vết thương, "Sẽ rất đau."

Hàn Vân Tịch si mê, căn bản, không chú ý Long Phi Dạ nói cái gì. Người đàn ông này tích tự như kim cũng tốt, ngược lại, nàng chỉ muốn nhìn dung nhan của hắn liền thỏa mãn á.

Long Phi Dạ cũng không phát hiện nàng đang trồng cây si. Hắn giống như đang làm quyết sách trọng đại, thật thận trọng, sau đó mới xuống tay. Lòng bàn tay khẽ vuốt, dược cao thấm đều, thoa lên vết thương.

Ai ngờ, Hàn Vân Tịch lập tức thờ rút ra ngụm khí lạnh, toét miệng, cả người cũng co rút.

Nàng không thấy được, làm sao biết được vết thương phía sau thương bị Bách Lý Minh Hương vô tình chọc rách thành cái dạng gì. Vốn cho là chỉ đau nhói một ít, nơi nào biết, không chỉ là đau nhói, thuốc mỡ này lạnh như băng,có tác dụng hạ nhiệt, chẳng những không cảm giác có băng sương mát mẻ, ngược lại, cảm giác giống như có lửa đang thiêu đốt trên vết thương!

Hàng mi Long Phi Dạ ngưng trọng, hai tay ôm lấy eo Hàn Vân Tịch, "Chớ lộn xộn, ta giúp nàng thổi một chút."

Lần này, Hàn Vân Tịch thật sự không động đậy. Không những nàng bất động, hơn nữa, cả người dần dần cứng ngắc.

Lòng bàn tay Long Phi Dạ ấm áp, áp sát vào bờ eo nàng tinh tế. Không có bất kỳ cách trở, tiếp xúc da thịt trực tiếp, bàn tay thô ráp nắm chặt da thịt nàng nhẵn nhụi. Thô ráp gặp nhẵn nhụi, ấm áp đụng vào lạnh như băng, giống như Thiên Lôi câu Địa Hỏa. Một cỗ cảm giác tê dại không cách nào diễn tả bằng ngôn ngữ lập tức chiếm lấy khắp toàn thân Hàn Vân Tịch. Thân thể nàng không tránh khỏi run rẩy.

Lúc này mới ý thức được, áo quần của chính mình cũng cởi hết, cũng chỉ mặc một cái yếm. Đường nét lưng ngọc, tất cả, đều bị người nam nhân kia nhìn.

Trời ạ, tại sao có thể như vậy!

Thấy Hàn Vân Tịch nổi da gà, Long Phi Dạ nghĩ nàng quá đau đớn. Hắn cúi người xuống, thân thể cũng sắp áp hẳn vào trên lưng ngọc Hàn Vân Tịch. Hắn nhẹ nhàng, hướng tới chỗ vết thương thổi, "Lập tức sẽ hết đau, không có việc gì."
( các người làm cái trò người gì đây (•v•) v~~~ )

Một màn này, thật khiến cho người ta mặt đỏ tới mang tai, tim đập rộn lên! Thật may, Tiểu Đông đã chuồn êm đến Cố phủ. Nếu không, nó thấy một màn này, nhất định sẽ bị dọa sợ mà rớt từ trên xà ngang xuống.

Hoạt sắc sinh hương,(1) người ngoài không thích hợp!
(Chú thích:
(1) Hoạt sắc sinh hương: 多美的活色天香
"Hoạt sắc sinh hương" hay còn gọi "Sống sắc sinh hương"
1. Hình dung nhan sắc xinh đẹp diễm lệ của hoa.
2. Hình dung nhan sắc xinh đẹp diễm lệ của phụ nữ (Ẩn dụ so sánh)
3. Hình dung văn thơ tranh vẽ rất đẹp giống thật.)

Khí tức nóng bỏng của Long Phi Dạ nhè nhẹ vẩy vào vết thương quanh mình, giống như là một cánh tay vô hình, nhẹ nhàng khích bác đến da thịt Hàn Vân Tịch. Ánh nến chập chờn, đèn tối tăm, vốn là da thịt trắng như băng tuyết, chẳng biết lúc nào đã hồng phấn như ráng mây chiều.

Hàn Vân Tịch còn nơi nào nhớ được đau đớn, lý trí cũng trở nên vô ích.

Hắn nhẹ nhàng thổi vô tận ôn nhu, nàng sắp không chịu đựng nổi nữa.
( ta là kẻ qua đường bất hạnh ư hư~~ )

"Điện hạ, đừng nha..." Đánh lòng Hàn Vân Tịch muốn kêu gào.

Nhưng tất cả sự chú ý của Long Phi Dạ lại đều ở nơi vết thương của nàng. Nếu như lúc này Hàn Vân Tịch nhìn thấy, nhất định sẽ thấy đáy mắt hắn nồng đậm sự biến hoá. Hắn không vui. Hắn cũng đau.

Long Phi Dạ thổi nhẹ một hồi, rất nghiêm túc, hỏi, "Nàng thấy tốt hơn một chút sao?"

"Ừm." Hàn Vân Tịch chui đầu vào trong mền, chỉ buồn buồn đáp một tiếng.

Nàng không thấy được cái gì, cũng rất nhanh thì nhận ra hắn ngồi dậy, rời xa lưng nàng. Nàng âm thầm thở phào một cái, rất nhanh, liền lại nhận ra được, hắn buông nàng ra eo.

Rốt cuộc, bây giờ Hàn Vân Tịch mới có thể kéo căng thân thể, thanh tĩnh lại.

Nhưng ai biết, Long Phi Dạ lại nhẹ nhàng vuốt ve lưng ngọc nàng. Lòng bàn tay ôn nhu, rong ruổi ở quanh vết thương của nàng, tự yêu, an ủi, săn sóc, êm ái mà nhẵn nhụi. Tựa như khiêu khích, như gần như xa.
( các người.. thật làm lão nương được mở rộng tầm mắt 👵🏻)

Thật ra, hành động của Long Phi Dạ không phải là vuốt ve như Hàn Vân Tịch suy nghĩ. Hắn cũng không phải khích bác. Chẳng qua, hắn thương tiếc.

Cặp lông mày anh tuấn ngưng tụ tràn đầy lạnh lẽo như đông tích, nhàn nhạt hỏi, "Dược đã bôi xong, nàng muốn băng bó lại sao?"

Hắn thường tự xử lý vết thương của mình, cơ bản đều là bôi thuốc, băng bó, không chảy máu lâu là được, rất tùy ý. Mà đối mặt với da thịt Hàn Vân Tịch mềm mại, hắn không dám tùy ý.

Hô hấp Hàn Vân Tịch có chút rối loạn, thấp giọng nói, "Điện hạ, thương thế của Thần Thiếp xử lý rất phức tạp, hay là để cho Minh Hương đến đây, nàng biết."

"Không cần, Bản vương học." Long Phi Dạ nhàn nhạt nói.

"Rất phức tạp..." Hàn Vân Tịch thật làm khó.

"Thế nào, cái gì phức tạp?" Long Phi Dạ nhẫn nhịn, hỏi.

Hàn Vân Tịch ưu thương. Vết thương này của nàng, cách xử lý quả thật rất phức tạp.

Thật ra, biện pháp để vết thương khép lại nhanh nhất chính là không băng bó. Sau khi thoa Dược, để vết thương tự nhiên, tự vết thương sẽ vảy kết. Bôi loại dược tốt, không băng bó, để cho vết thương khô ráo tự nhiên, cho da thịt tự đổi mới. Chỉ cần nằm úp sấp ba bốn ngày, vết thương sẽ hoàn toàn vảy kết.

Lúc trước, nàng không chịu nằm úp sấp, mới để cho Bách Lý Minh Hương băng bó vết thương. Mà băng bó vết thương phía sau, vẫn tương đối phiền toái.

Hàn Vân Tịch là tiến thoái lưỡng nan!

Nếu như nói cho Long Phi Dạ không cần băng bó, nàng bảo đảm, trong mấy ngày tiếp theo, người này nhất định sẽ nhìn chằm chằm nàng. Bắt ép nàng phải nằm úp sấp tĩnh dưỡng hơn mấy ngày.

Nếu để cho Long Phi Dạ băng bó vết thương, vết thương ở phía sau, băng bó những vết thương này, vải thưa nhất định phải quấn qua thân mình.

Cùng là nữ nhân, lúc trước để cho Bách Lý Minh Hương hỗ trợ băng bó, Hàn Vân Tịch còn cảm thấy đặc biệt khó đây!

Mà bây giờ...

Quấn quít đến cuối cùng, Hàn Vân Tịch nghiêm túc nói, "Điện hạ, chính ta tự mình băng bó."

Nàng vừa nói liền muốn đứng dậy, bất đắc dĩ, Long Phi Dạ lại giữ đầu nàng, đè xuống một cái. Động tác nhìn như rất lớn, thật ra thì cực kì êm ái, hắn nói, "Bản vương biết!"

"Điện hạ, vải thưa siết chặt sẽ làm đau vết thương. Quá lỏng lại không gói được thuốc. Hay là ta tự mình băng bó, có thể đo lực đạo thật tốt." Hàn Vân Tịch vội vàng giải thích.

Long Phi Dạ như cũ, một tay đưa mặt nàng nằm xuống gối, đắp chăn tơ tằm, không vui cảnh cáo, "Nàng dám cử động một chút nữa xem!"

Hàn Vân Tịch khóc không ra nước mắt, lại không nhịn được, nói thầm một câu, "Ngu ngốc, nằm bất động, không cần băng bó."

Long Phi Dạ nghe được, nhưng không nghe rõ nàng nói gì. Hắn buông nàng ra, "Nàng nói gì?"

"Không..." Hàn Vân Tịch ai oán trả lời.

Long Phi Dạ vẫn không quên cảnh cáo, "Đừng nghịch ngợm lung tung!"

Hàn Vân Tịch cắn răng, giống như hắn muốn gia hình, tra tấn tràng, mặt đầy khẩn trương.

Long Phi Dạ đem một khối lụa trắng hình vuông, dọc theo đường chéo vải cắt ra. Hắn cắt thành một khối khăn hình tam giác, lại khoa tay múa chân sau lưng nàng, lại bôi nhiều hơn một chút dược cao ở hai vị trí vết thương trong khăn tam giác.

Sau đó, hắn nói, "Ngồi dậy đi."

Đây là áp dụng biện pháp băng bó khăn tam giác. Đừng nói Long Phi Dạ, dù không phải nhân viên y tế chuyên nghiệp, nhưng hắn xử lý vết thương vẫn còn rất chuyên nghiệp. Vết thương của Hàn Vân Tịch ở phía sau, hơn nữa, vết thương không nhỏ, muốn băng bó chỉ có thể chọn lựa biện pháp băng bó khăn tam giác mà thôi.

Nếu như thường ngày, Hàn Vân Tịch sẽ bàn bạc cùng hắn. Nhưng hôm nay, nàng đang tâm hoảng, ý loạn, khẩn trương, luống cuống, nơi nào còn nhớ được nhiều như vậy.

Một cái yếm tơ tằm thật mỏng, có thể che giấu cái gì?

Đường nét lưng ngọc, nàng nhận thức được. Nhưng bây giờ...

Long Phi Dạ, chàng chắc chắn như vậy là tốt sao?

Hàn Vân Tịch chậm chạp bất động, trong lòng chưa tính toán ý đồ gì.. Mà, Long Phi Dạ, lại cực kì nghiêm túc. Hắn chuẩn bị xong vải thưa, thấy Hàn Vân Tịch bất động, liền hỏi, "Nàng còn đau?"

Hàn Vân Tịch còn chưa động đậy, nàng không dám nhìn hắn.

Thấy vậy, Long Phi Dạ càng phát ra thương tiếc. Hắn ngồi chồm hổm xuống, thanh âm cũng ôn nhu, "Nàng còn đau, thật sao?"

Lúc này, Hàn Vân Tịch mới chú ý tới đáy mắt người đàn ông này tràn đầy thương tiếc. Nàng vội vàng lắc đầu, "Mau ngồi dậy mới có thể băng bó vết thương."

Hàn Vân Tịch cau mày nhìn hắn, thật không biết phải làm sao bây giờ.

Biểu tình của nàng là bị làm khó, mà trong mắt Long Phi Dạ, đây chính là làm nũng.

Lần đầu tiên có một nữ nhân, dám làm nũng ở trước mặt Long Phi Dạ. Đây cũng là lần đầu tiên, nữ nhân này làm nũng trước mặt hắn.

Khoé miệng Long Phi Dạ dâng lên một vệt cười, ngay cả chính hắn đều không phát hiện. Nụ cười này vừa lộ ra chút bất đắc dĩ, vừa lộ ra chút cưng chìu, hắn nói, "Ngoan ngoãn, ta ôm nàng."
( ta là 🤦🏻‍♀️ )

Thanh âm này, Hàn Vân Tịch nghe đến, thâm tâm cũng sắp biến hóa.

Nàng rõ ràng bất động tại chỗ, nhưng là... Nhưng là, tại sao đột nhiên cảm thấy chính mình không cách xa người đàn ông này như vậy? Đột nhiên, gần thêm mấy bước!

Điện hạ, là chàng đang chủ động đi về phía ta sao?

Nửa năm qua, dù là hắn đã có lúc lại gần, nàng cũng chưa từng có loại cảm giác này. Đây là lần đầu tiên.

Hàn Vân Tịch có chút không tin tưởng.

Ngay lúc Long Phi Dạ thật sự định ôm nàng, lúc này, nàng mới tỉnh hồn lại. Nàng hoảng hốt, khẩn trương, vội vàng đứng dậy, kéo tới cái mền bảo vệ thân thể. Đôi mắt nàng như nước trong veo, mấy phần kinh hoàng, mấy phần thẹn thùng, còn có chút biểu tình trách cứ.

Long Phi Dạ cũng không biết vì sao, khi nàng nằm đã rất lúng túng, ngồi dậy còn lúng túng hơn?

Nam nhân này nhắm mắt làm ngơ như thế, là ngốc thật, hay là giả bộ ngu nhỉ? Hay là, hắn chính là... chết đi được!

~ Editor: Vincy98 ~ Vote ⭐️ tăng động lực nha!