Thuan Phuc Co Vo Be Nho Tong Tai Hu Hu Hu Bac Minh Chuong 114 Toi Muon Giet Chet Anh

  Thương tích của Sở Thiên Ngạo rốt cuộc cũng lành. Cuối cùng Mạc Tiểu Hàn cũng thở phào nhẹ nhõm. Mỗi ngày ở bệnh viện cùng Sở Thiên Ngạo tiếp xúc gần gũi, trái tim cô mỗi ngày cũng như treo cành cây.

Ông cụ Sở sai người hầu chuẩn bị bữa tiệc lớn nghênh đón Sở Thiên Ngạo về nhà.

"Thiên Ngạo, chuyện thị trưởng Lương ở thành phố C đã xử lý tốt rồi. Cháu nghỉ ngơi một ngày, ngày mai trở về thành phố C đi, sản nghiệp và công ty ở bên đó phải có người loquản lý." Ông cụ Sở nhấp một hớp rượu nho trắng, nhìn Sở Thiên Ngạo nói.

Về thành phố C? Hai mắt Mạc Tiểu Hàn nhất thời sáng lên. Cô nhất định phải cầu xin Sở Thiên Ngạo cho cô theo về. Cô không muốn linh hồn ba sống một mình ở thành phố C. Ba sẽ rất cô đơn.

"Được. Ông nội." Sở Thiên Ngạo cũng không thích ở Chicago, ở Chicago có một số người hắn không muốn gặp lại.

"Thiên Ngạo, chuyện của Thiên Hi cháu nên quan tâm một chút, lớn như vậy rồi, cũng nên tìm bạn trai để kết hôn sớm một chút." Ông cụ Sở uy nghiêm nói.

Con trai đã hoàn toàn không nhờ cậy được, hiện tại chỉ còn biết trông cậy vào cháu chắt. cháu trai ông dầu gì cũng đã sinh chắt trai cho ông rồi, bây giờ phải quan tâm tới cháu gái nữa.

"Ông nội, vậy cháu cũng mang bà vú về thôi. Trở lại thành phố C, cháu sợ bảo bối không quen." Sở Thiên Ngạo muốn đem Tư Hàn cùng về.

"Tư Hàn ở lại với ta. Bên cạnh anh một người phụ nữ nghiêm chỉnh cũng không có, Tư Hàn đi theo anh sao có thể được?" Ông cụ Sở liếc Mạc Tiểu Hàn một cái, nhàn nhạt nói ra.

Ông cũng không ghét Cô Mạc này, chỉ đáng tiếc cô dường như không quan tâm đến cháu trai của ông.

"Ông nội!" "Ông cụ Sở!" Sở Thiên Ngạo và Mạc Tiểu Hàn cùng lúc mở miệng. Mạc Tiểu Hàn cũng không bỏ được bé con, mặc dù không phải bảo bối ruột thịt của mình, nhưng nghĩ tới việc phải xa rời đứa bé, trong lòng lại thấy đau đớn dữ dội.

"Trừ phi anh mau kết hôn đi, cho bảo bối có mẹ!" Ông cụ Sở nhìn Sở Thiên Ngạo, lại nhìn Mạc Tiểu Hàn, nói vẻ mập mờ.

Mạc Tiểu Hàn cúi đầu, cô không phải không hiểu ý tứ của Ông cụ Sở, nhưng điều thỉnh cầu này, cô thật không có biện pháp đáp ứng.

——————————————

Đêm đã khuya, ngày mai sẽ phải trở về nước. Mạc Tiểu Hàn ngồi bên nôi bé con, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngủ say của bé.

Lông mi của bảo bối đã mọc rồi, rất dài, rất đẹp. Không biết đang mơ thấy cái gì mà trên mặt bảo bối đột nhiên tràn ra một nụ cười đáng yêu vô cùng. Mạc Tiểu Hàn lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc máu của trẻ con, trong lòng yêu thích không thôi.

"Thích như vậy thì chúng ta sinh một đứa đi." Giọng nói Sở Thiên Ngạo vang lên sau lưng cô.

Trong lòng Mạc Tiểu Hàn đau xót, chợt nhớ tới con gái mình, nước mắt theo khuôn mặt thanh lệ chảy xuống.

"Tại sao lại khóc?" Sở Thiên Ngạo ngồi bên cạnh Mạc Tiểu Hàn, ôm cô vào trong lòng: "Mọi người nói, các bé con dạo chơi ở khắp các hành tinh, sau khi tới địa cầu, phát hiện mình không thích chỗ này, sẽ rời đi, bắt đầu một chuyến du lịch mới trong vũ trụ để tìm nơi thích hợp với mình. Cho nên, con gái của em nhất định không có duyên với em. Bé con bây giờ chắc đã tìm đến hành tinh thích hợp, em nên vui vẻ mới đúng."

Giọng nói Sở Thiên Ngạo trầm thấp ấm áp, cái cằm nhẵn bóng ma sát trên tóc cô an ủi, đau đớn trong lòng Mạc Tiểu Hàn dường như cũng giảm bớt đi chút ít. Ngẩng đầu lên cố gắng nhìn Sở Thiên Ngạo mỉm cười.

Hắn an ủi cô, ý tốt của hắn cô đón nhận.

"Cô gái ngốc." Sở Thiên Ngạo cưng chiều vuốt ve mái tóc Mạc Tiểu Hàn.

Bóng đêm, rất sâu, rất tối.

—————————————————————

Máy bay tư nhân dừng lại trong sân riêng của nhà họ Sở. Cuối cùng cũng trở lại Thành phố C quen thuộc, ánh mắt Mạc Tiểu Hàn hơi chút ướt át. Nghe nói phần mộ của Ba ở Tây Sơn, cô chuẩn bị trưa mai đi thăm một chút.

"Mạc Tiểu Hàn, tôi có chút chuyện muốn đi công ty, em ở nhà chờ tôi." Sở Thiên Ngạo vừa về tới Thành phố C, liền thay trang phục, chuẩn bị đi công ty.

"Sở Thiên Ngạo, có thể cho tôi năm phút đồng hồ không?" Mạc Tiểu Hàn ngẩng đầu nhìn hắn.

"Nói."

"Tôi không muốn bị anh nuôi nhốt trong phòng như vậy, tôi không nợ anh cái gì, tôi cũng cần có cuộc sống của mình, cần bạn bè, cần công việc." Mạc Tiểu Hàn thật không muốn ở cùng với Sở Thiên Ngạo nữa.

"Em muốn công việc? Có thể a! Đến Sở thị làm đi! Tôi an bài cho em một chức vị." Sở Thiên Ngạo xem thường nói.

"Sở Thiên Ngạo, anh rốt cuộc có hiểu ý của tôi hay không?" Mạc Tiểu Hàn nổi đóa, "Ý tôi là tôi không muốn ở đây cùng anh! Anh không có quyền hạn chế tự do của tôi!"

"Không có quyền? Hợp đồng tình nhân của em còn chưa thực hiện hết? Có muốn tôi cho em xem hợp đồng hay không? Giấy trắng mực đen rõ ràng." Sở Thiên Ngạo nhíu mày, tức giận dần dần tràn ngập trong mắt.

Mạc Tiểu Hàn nghiêm túc nhìn hắn, giọng nói rất nặng nề: "Hợp đồng của chúng ta là anh cứu ba tôi, tôi làm tình nhân của anh một năm. Nhưng hiện tại ba tôi chết rồi, anh cũng không cứu được ba tôi, cho nên, tôi cũng không cần tiếp tục làm tình nhân của anh."

Dừng một chút, cô nhẹ giọng mở miệng: "Sở Thiên Ngạo, chúng ta kết thúc loại quan hệ này đi!"

Thoáng qua trong mắt Sở Thiên Ngạo sự tức giận nồng đậm, người phụ nữ này, thật đúng là nguỵ biện!

Tức giận đùng đùng mở miệng: "Ba em chết, là bởi vì em làm trái với hợp đồng trước, em chạy trốn! Người thất tín trước là em!"

Mạc Tiểu Hàn bất đắc dĩ lắc đầu, nếu như cô không chạy trốn, có lẽ cô đã sớm mất mạng!

Thôi, cô không muốn cùng người đàn ông bá đạo ngang ngược này nói đạo lý làm gì.

"Sở Thiên Ngạo, kết thúc đi!" Mạc Tiểu Hàn mệt mỏi mở miệng.

Kết thúc? Cô nói kết thúc? Ánh mắt Sở Thiên Ngạo thoáng qua tia sắc lạnh, có chút mệt mỏi khản giọng quát: "Mạc Tiểu Hàn, em có can đảm thì nói lại lần nữa!"

Khí thế Sở Thiên Ngạo quá dọa người, Mạc Tiểu Hàn gần như không dám nhìn mặt hắn, nhưng lời nói đã xuất khỏi miệng, cô nhất định phải nói cho rõ, cô không muốn làm một đồ vật bị độc chiếm không rõ ràng!

Mạc Tiểu Hàn hít một hơi thật sâu, tay nắm thành nắm đấm, cố tạo cho mình một chút dũng khí, nhỏ giọng mở miệng: "Sở Thiên Ngạo, kết thúc đi! Chúng ta kết thúc đi!"

"Mạc Tiểu Hàn!" Sở Thiên Ngạo kêu tên cô từng chữ từng chữ một, ánh mắt đằng đằng sát khí.

"Tôi không thích hợp làm tình nhân của anh, chúng ta cũng đừng lãng phí thời gian nữa." Mạc Tiểu Hàn ngẩng đầu lên, to gan nhìn ánh mắt Sở Thiên Ngạo: "Anh có quyền thế nghiêng trời lệch đất, người phụ nữ nào mà không chiếm được? Không cần quấn tôi không thả nữa."

Nói như thế, hắn có thể tiếp nhận chứ?

Vốn chính là, Tổng giám đốc tập đoàn Sở thị một khi đã muốn một người phụ nữ nào đó thì làm sao có thể không chiếm được? Mạc Tiểu Hàn cô, bất luận tướng mạo đến dáng người, đều không phải là người phụ nữ xinh đẹp, hắn cần gì qua lại cùng một người phụ nữ bình thường như cô?

Sở Thiên Ngạo cất bước lên trước, đi tới bên cạnh Mạc Tiểu Hàn, đôi tay nắm thật chặt cánh tay cô.

Hắn nắm càng ngày càng chặt, như hận không thể nắm đứt cánh tay cô.

Không cần lãng phí thời gian? Không cần quấn cô nữa? Cô muốn rời đi? Rời đi dễ dàng như vậy?

Rất tốt. Mạc Tiểu Hàn lại thành công chọc giận hắn! "Tốt. . . . . ." Ánh mắt lạnh lùng của Sở Thiên Ngạo bắn ra những tia sắc bén, lạnh lùng nhìn chằm chằm Mạc Tiểu Hàn, đôi môi mỏng vô tình mở ra: "Mạc Tiểu Hàn, cô không muốn sống bên cạnh tôi nữa rồi hả?"

Giọng nói của hắn mang theo mùi vị khát máu, khiến người ta không rét mà run.

Mạc Tiểu Hàn khẽ run, nhưng vẫn ưỡn thẳng lưng. Sớm muộn gì cũng phải đối mặt, cô không thể trốn tránh mãi được.

Cắn cắn đôi môi, tay nắm thành nắm đấm, Mạc Tiểu Hàn vận hết toàn bộ dũng khí, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn: "Đúng."

Cô còn dám trả lời lại? Toàn thân bị lửa giận đốt triệt để.

Một giây tiếp theo, Sở Thiên Ngạo chợt nắm tay của cô kéo ra ngoài! Mạc Tiểu Hàn muốn giãy giụa, "Ầm!" một tiếng bị Sở Thiên Ngạo đẩy ngã bên thành xe!

"Sở Thiên Ngạo! Anh muốn làm gì!" Mạc Tiểu Hàn đau quá kêu lên.

"Làm gì?" Sở Thiên Ngạo hừ lạnh một tiếng, trên gương mặt anh tuấn hiện vẻ lo lắng nhưng đôi tay lại dùng sức kéo tóc cô để mặt cô sát vào mặt mình, giận dữ nói: "Mạc Tiểu Hàn, cô muốn kết thúc? Tôi cho cô biết, tuyệt đối không có khả năng này!"

Nói xong, Sở Thiên Ngạo đột ngột hôn lên môi của cô, hàm răng mang theo hận ý cắn vào cánh môi phấn hồng của cô, đầu lưỡi cạy đôi môi khép chặt của cô, trong cổ họng ngọt ngào xoay tròn khuấy động.

Mang theo hận ý nồng đậm nên nụ hôn bá đạo vô cùng.

"Ách. . . . . . Không cần. . . . . ." Mạc Tiểu Hàn liều mạng giãy giụa.

Kỹ thuật hôn của hắn luôn luôn hấp dẫn, nhưng lần này lại hoàn toàn không có nhu tình mật ý như trước kia, mà chỉ là thô bạo chiếm hữu, hàm răng cứng rắn hung hăng đụng vào môi cô, khiến cô đau đớn phát ra tiếng rên.

Quần áo mạnh mẽ bị giựt ra.

Mạc Tiểu Hàn cảm giác mình muốn nổi điên, đây là ban ngày! Họ đang trong vườn hoa nhà họ Sở! Mặc dù nơi này rất kín đáo, nhưng cô còn chưa cởi mở phóng khoáng đến độ có thể làm loại chuyện này ở bên ngoài!

Sở Thiên Ngạo ôm chặt cô, đôi môi của hắn hung hăng dời xuống cắn trên cổ cô một cái, cố gắng nghiến mạnh. . . . . .

"Sở Thiên Ngạo! Tên điên này!" Mạc Tiểu Hàn đau đớn kêu lên một tiếng, đôi tay ra sức đánh mạnh vào bờ vai của hắn.

Trên cổ truyền đến cơn đau rát, Mạc Tiểu Hàn tức giận đến nỗi toàn thân phát run.

Người đàn ông này tại sao lại bá đạo như vậy!

Mỗi lần đều là dựa vào ý kiến của hắn mà quyết định tất cả. Mỗi lần muốn nói chuyện nghiêm túc nhưng cuối cùng cũng chỉ đổi lấy dục vọng giày xéo. Cho tới bây giờ cũng không chịu nghiêm túc nghe cô nói chuyện, ngoài việc thô bạo chiếm hữu thì vẫn là thô bạo chiếm hữu.

Cô là một con người bằng xương bằng thịt chứ không phải là búp bê được thổi khí! Cô không phải chỉ vì thỏa mãn dục vọng của một người đàn ông như hắn mà tồn tại!

"Buông tôi ra! Sở Thiên Ngạo! Tôi muốn giết chết anh!" Mạc Tiểu Hàn tức giận, đôi chân ra sức đá .

"Đến đây đi, tới giết tôi đi!" Sở Thiên Ngạo hung hăng hét lớn, cúi người xuống, từ trên cao nhìn chằm chằm xuống Mạc Tiểu Hàn. Đối với những uy hiếp của cô chẳng thèm màng tới.

Hai tay Mạc Tiểu Hàn dùng sức húc lên phía trên một cái.

Động tác của Sở Thiên Ngạo đột nhiên cứng đờ rồi buông lỏng tay ra, một tay ôm ở ngực của mình, khuôn mặt trắng bệch, phát ra một tiếng kêu đau đớn. . . . . .

Mạc Tiểu Hàn sửng sốt một chút, nhưng cũng phản ứng rất nhanh, "Sao thế? Sở Thiên Ngạo?"

Hắn vốn từ trước tới giờ ngay cả ý thức tự bảo vệ mình cũng không có.

Vừa mới từ bệnh viện ra ngoài liền khắp nơi chạy loạn, vừa đánh người vừa muốn cưỡng chiếm cô. . . . . .

Sở Thiên Ngạo ấn vùng ngực đau đớn lạnh lùng nhìn chằm chằm Mạc Tiểu Hàn, đáng giận, bây giờ sức lực để đè cô ở dưới thân mình cũng không có.

Lần đầu tiên, hắn tức giận khi thấy mình vô dụng như vậy.

Thấy Sở Thiên Ngạo không nói lời nào, đôi mày rậm nhíu chặt trên gương mặt tái nhợt, Mạc Tiểu Hàn đỡ cánh tay của hắn, vội vàng hỏi: "Sao rồi? Ngực lại đau phải không?"

Giọng nói của cô mềm mại mang chút khẩn trương lo lắng như một luồng gió luồn qua ngực hắn. . . . . .

Sự tức giận tràn ngập chỉ vì những động tác có chút bối rối của cô mà từ từ dịu lại. Nơi đau đớn ở ngực dường như cũng hết rồi.

Cô đang lo lắng cho thương thế của hắn?

Người phụ nữ chết tiệt này. . . . . . Rõ ràng đối với hắn không phải vô tâm.

Còn cố tình cãi bướng.

Cố tình muốn cùng hắn chơi đùa kiểu lạt mềm buộc chặt? Còn nói muốn kết thúc. . . . . . Muốn kết thúc còn lo lắng cho hắn làm cái gì?