Thuan Phuc Co Vo Be Nho Tong Tai Hu Hu Hu Bac Minh Chuong 132 Chuyen Di Suoi Nuoc Nong

Rất lâu không bước ra khỏi cửa, đối với chuyến đi suối nước nóng lần này, Mạc Tiểu Hàn thấy rất hưng phấn.


Mặc một cái áo lông màu đen đơn giản, quần màu xám tro, thêm một đôi giày màu đen, Mạc Tiểu Hàn chuẩn bị đi ra cửa.

"Tiểu Hàn, Cậu mặc như vậy quá đơn giản rồi! Phụ nữ công ty tớ tất cả đều ăn mặc trang điểm rất xinh đẹp, cậu mặc như vậy sẽ bị họ chê cười." Cố Cẩm Tâm thấy Mạc Tiểu Hàn ăn mặc như vậy, nhíu nhíu mày.

Kéo Mạc Tiểu Hàn vào trong phòng, đội thêm lên đầu cô một cái mũ len màu đỏ và một cái khăn quàng cổ bằng lông cừu màu xám nhạt, sau đó đẩy cô tới trước gương: "Nhìn xem, như vậy có phải sáng sủa hơn không?"

Quả thật, trên đầu là chiếc mũ đỏ rất xinh, khiến cho gương mặt trắng gần như trong suốt của Mạc Tiểu Hàn thêm một chút sắc thái.

Một đôi mắt linh động, khuôn mặt trắng nõn nhỏ nhắn, cộng thêm bộ quần áo đơn giản nhưng không hề lỗi mốt, Mạc Tiểu Hàn trong gương nhìn vô cùng xinh đẹp.

Cố Cẩm Tâm đưa Mạc Tiểu Hàn đi tắm suối nước nóng, nhưng thật ra là muốn giới thiệu cho Mạc Tiểu Hàn người tổng giám sát mới tới.

Tạ Thiếu Hàng, tốt nghiệp đại học đứng thứ 10 trên toàn cầu, cha mẹ đều là quản lý cao cấp của công ty nước ngoài, lịch sự đẹp trai, cũng vô cùng nho nhã. Cố Cẩm Tâm cảm thấy rất xứng đôi với Mạc Tiểu Hàn. Tiểu Hàn cũng nên từ trong bóng ma tự sát lần trước mà bước ra.

Đến cửa công ty, từ xa Cố Cẩm Tâm nhìn thấy Tạ Thiếu Hàng đang đứng ở bên cạnh xe du lịch gọi điện thoại.

Tạ Thiếu Hàng thấy Cố Cẩm Tâm mang theo một cô gái đi tới, lễ phép cúp điện thoại.

"Hi, Cẩm Tâm, mang người thân cùng đi tắm suối nước nóng hả?" Tạ Thiếu Hàng lễ phép chào hỏi.

"Đúng nha, đây là bạn tốt của tôi, Mạc Tiểu Hàn. Tiểu Hàn, đây là tổng giám của tớ, Tạ Thiếu Hàng."

Tạ Thiếu Hàng và Mạc Tiểu Hàn đồng thời đưa mắt nhìn đối phương chào hỏi. Hai bên đều trở nên sửng sốt.

Tạ Thiếu Hàng sững sờ, là bởi vì cô gái trước mắt quá đặc biệt rồi. Mặt có chút tái nhợt, có chút u buồn, nhưng đôi mắt đen linh động trên gương mặt kia, đền bù lại tất cả. Cặp mắt kia, làm cho người ta vừa gặp qua thì không thể quên được. Dùng từ để hình dung cũng không đủ.

Cô gái này, có một khí chất vô cùng đặc biệt, hắn chưa từng gặp bao giờ. Tạ Thiếu Hàng cảm thấy rất ngoài ý muốn, Cố Cẩm Tâm giống như một cậu con trai nghịch ngợm, sao có thể có bạn bè như cô gái này.

Mạc Tiểu Hàn sững sờ, là bởi vì —— người đàn ông này, dáng dấp lại có mấy phần tương tự Thân Hạo Khiêm!

Dáng vẻ lịch sự, con ngươi màu hổ phách, còn có phong độ nho nhã, đều có chút giống Thân Hạo Khiêm. Nhất thời cô có cảm giác tốt với Tạ Thiếu Hàng.

Cố Cẩm Tâm thấy bộ dạng Tạ Thiếu Hàng, cũng biết hắn có ấn tượng không tệ với Mạc Tiểu Hàn.

Mắt to lay chuyển một cái, làm bộ ra dáng vẻ khó chịu: "Ai nha, Tiểu Hàn, bụng của tớ đột nhiên rất đau, phải đi vào nhà vệ sinh. Tạ tổng giám, anh giúp tôi đưaTiểu Hàn lên xe trước nha. Tiểu Hàn không quen mọi người, anh phải chăm sóc cô ấy thật tốt nha. Tôi ngồi chiếc xe phía sau. Bái bai!"

Nói xong, như một làn khói bỏ chạy đi.

Mạc Tiểu Hàn có chút kinh ngạc, vừa định nói: "Cẩm Tâm, tớ đi với cậu", thì Cố Cẩm Tâm đã chạy rất xa.

"Cô Mạc, tôi dẫn cô lên." Nếu Cố Cẩm Tâm đã dặn dò như vậy, Tạ Thiếu Hàng vừa đúng danh chánh ngôn thuận đến gần Mạc Tiểu Hàn.

"Cám ơn!" Mạc Tiểu Hàn lễ phép mỉm cười. Ánh mắt lại có chút không dám nhìn thẳng vào mắt Tạ Thiếu Hàng. Cặp mắt kia, quá giống Thân Hạo Khiêm !

Chiếc xe lắc lư trên đường, Mạc Tiểu Hàn bắt đầu cảm thấy đầu có chút choáng váng muốn nôn. Cô thường không say xe, có thể do quá lâu không đi, bây giờ lại bắt đầu say xe.

"Cô Mạc, cô có khỏe không?" Tạ Thiếu Hàng quan tâm hỏi.

Vẻ mặt cô gái tái xanh, cộng thêm hàng mi đang nhắm lại thật chặt , cánh môi mềm mại cũng mất đi sắc thái, khiến người ta cảm thấy yêu thương.

"A, không có việc gì, có chút say xe, lập tức sẽ khỏe." Mạc Tiểu Hàn nhỏ giọng nói.

Thật may là đã tới suối nước nóng. Nếu như trễ mười phút nữa, Mạc Tiểu Hàn cảm giác mình sẽ ói.

"Tiểu Hàn, cẩn thận một chút." Tạ Thiếu Hàng đỡ Mạc Tiểu Hàn xuống xe. Không biết từ lúc nào, từ Cô Mạc biến thành Tiểu Hàn.

Sở Thiên Ngạo và Bùi Tuấn cũng lái xe chạy tới. Hai người đứng ở bên cạnh xe hút thuốc lá, chờ hợp cùng đoàn xe của nhân viên.

Sở Thiên Ngạo hút thuốc, nhưng ánh mắt lại hướng đến hai chiếc xe du lịch nhìn.

Mạc Tiểu Hàn và Cố Cẩm Tâm chắc đang ở trên xe. Nhịp tim Sở Thiên Ngạo chợt đập mạnh.

Là mong đợi ư, còn có một chút sợ. Hắn sợ mình khống chế không được, lần này cố ý dẫn theo bạn gái mới tới đây. Muốn để Mạc Tiểu Hàn biết, hắn sẽ không dây dưa cô nữa.

"Thiên Ngạo, anh đang nhìn cái gì à?" Co gái 17 tuổi Khuông Vi Vi nhìn Sở Thiên Ngạo hỏi, hắn tựa như không nghe thấy, đôi mắt như mất hồn mất vía, không ngừng nhìn về phía hai chiếc xe kia.

Sở Thiên Ngạo dập tắt tàn thuốc, nhìn Vi Vi một cái, không nói câu gì.

Vi Vi là người mẫu, vóc người rất hấp dẫn, mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng ở trên giường cũng rất phóng khoáng. Công phu bám người cũng là hạng nhất .

Bây giờ Sở Thiên Ngạo lại thích bị phụ nữ bám, Mạc Tiểu Hàn quá không bám người rồi, khiến hắn cảm nhận thất bại thật sâu.

Vi Vi đang muốn tiếp tục làm nũng, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt của Sở Thiên Ngạo, kinh ngạc trừng lớn mắt.

Ánh mắt này là như thế nào?

Tức giận mãnh liệt và đố kỵ cuồng dã, ánh mắt sâu như nước của hắn đan vào thành một đoàn, cơ hồ muốn bốc cháy lên, nếu như đây là một ngọn lửa, nhất định có thể đốt cháy sạch sẽ toàn thế giới!

Vi Vi sợ tới mức che miệng, lại không dám ra tiếng. Nhìn theo tầm mắt Sở Thiên Ngạo.

Một cô gái mảnh mai trắng nõn, đang được một người đàn ông đẹp trai đỡ xuống xe. Cô gái kia mặc áo long màu đen, quần màu xám tro, trên đầu đội một cái mũ đỏ, dưới nền tuyết trắng rất đẹp mắt.

Trong đám người, Sở Thiên Ngạo chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấy Mạc Tiểu Hàn.

Chỉ có điều, hắn không ngờ, Mạc Tiểu Hàn nhanh như vậy đã có hạnh phúc mới. Dáng vẻ người đàn ông kia đỡ cô rất cẩn thận, chỉ sợ cô trượt chân.

Nhưng mà dưới chân chỉ là tuyết thôi mà lại có vẻ giúp đỡ nhiệt tình như vậy sao? Sở Thiên Ngạo tức giận vô cùng, bàn tay nắm chặt kính chiếu hậu, gần như muốn bẻ gáy kính chiếu hậu!

Bùi Tuấn cũng phát hiện sự khác thường của Sở Thiên Ngạo. Theo ánh mắt của Sở Thiên Ngạo nhìn sang, cũng có chút kinh ngạc, đó không phải là Tổng giám mới tới của công ty sao? Sao lại đi chung với Mạc Tiểu Hàn?

Chau mày, đoán chừng là do Cố Cẩm Tâm giới thiệu. Tiểu nha đầu này, chỉ sợ thiên hạ không loạn sao.

Mắt tìm kiếm Cố Cẩm Tâm khắp nơi, rốt cuộc cũng nhìn thấy cô. Bùi Tuấn âm thầm mỉm cười, mấy tháng nay đi công tác khắp nơi, nhẫn nại thật lâu, lần này tắm suối nước nóng, nhất định phải đem Cố Cẩm Tâm ăn hết.

Gió lạnh thổi tới, Mạc Tiểu Hàn cảm giác tốt hơn nhiều. Ngẩng đầu nhìn Tạ Thiếu Hàng mỉm cười: "Tạ tổng giám, cám ơn anh vẫn chăm sóc tôi. Thật không không biết xấu hổ."

Tạ Thiếu Hàng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ của Mạc Tiểu Hàn, trong lòng nguyện ý một trăm lần: "Đừng có khách khí như vậy, cần phải vậy. Về sau kêu tôi Thiếu Hàng thôi."

"Được. . . . . . Thôi. Thiếu Hàng, cám ơn." Mạc Tiểu Hàn nhìn Tạ Thiếu Hàng cảm ơn lần nữa, chợt giống như có linh cảm, đột nhiên quay đầu nhìn về phía bên phải.

Chỉ liếc mắt một cái, liền ngẩn người tại chỗ.

Sở Thiên Ngạo. Là Sở Thiên Ngạo.

Trong ngực Sở Thiên Ngạo là một cô gái vô cùng xinh đẹp, đang nói chuyện với Bùi Tuấn, nhưng ánh mắt lại lướt qua đám người, đang gắt gao nhìn cô chằm chằm.

Trong lòng Mạc Tiểu Hàn run lên. Ba tháng đã qua, cô cho là mình đã bình tĩnh lại.

Nhưng khi gặp mặt lại, cô chợt phát hiện, thì ra là cô chưa từng quên hắn!

Trong lòng ê ẩm, chợt muốn khóc. Mạc Tiểu Hàn không biết mình tại sao lại như vậy. Chỉ cảm thấy người phụ nữ hắn ôm trong ngực hết sức chướng mắt.

Chướng mắt, cũng đau tim.

Vào những đêm không ngủ được, khi cô nỗ lực muốn quên hắn, nhưng hoàn toàn vì không quên được mà đau khổ, trong khi Sở Thiên Ngạo đã sớm vứt cô đến nơi nào, có hạnh phúc mới.

Mạc Tiểu Hàn thở dài. Như vậy cũng tốt. Cô không phải cầu khẩn Sở Thiên Ngạo buông tay sao? Hiện tại Sở Thiên Ngạo thật sự buông tay, cô lại thấy khổ sở hay sao?

Người đàn ông có dục vọng mãnh liệt như Sở Thiên Ngạo, bên cạnh không thể nào thiếu phụ nữ được. Không có Mạc Tiểu Hàn cô, tự nhiên sẽ tìm người phụ nữ khác.

Thấy Mạc Tiểu Hàn quay đầu nhìn hắn, ánh mắt của Sở Thiên Ngạo cũng không tránh né. Cứ như vậy nhìn thẳng vào nhau.

Mạc Tiểu Hàn. . . . . . Gầy. Người phụ nữ này, dường như vẫn luôn gầy như vậy, không thể đem mình nuôi mập mạp lên một chút sao?

Sở Thiên Ngạo bất mãn cau mày. Tầm mắt khi rơi xuống người đàn ông bên cạnh cô thì lại trở nên âm lãnh.

Sắc trời đã tối. Trước tiên mọi người về phòng cất đồ, sau đó tập họp đi nhà hàng ăn cơm.

Không thể không nói Bùi Tuấn ra tay rất hào phóng, tất cả nhân viên đều được ở một phòng riêng biệt. Bảo đảm sự riêng tư của từng người.

Mạc Tiểu Hàn dọn dẹp đồ đạc xong, qua phòng Cố Cẩm Tâm tìm cô. Lần này không biết tại sao lại như vậy, Mạc Tiểu Hàn là người thân của Cố Cẩm Tâm, lẽ ra nên ở căn phòng cách vách Cố Cẩm Tâm, nhưng người tổ chức lại chia phòng Mạc Tiểu Hàn cách xa phòng Cố Cẩm Tâm. Mạc Tiểu Hàn ở lầu ba, Cố Cẩm Tâm ở lầu năm.

Thang máy mở ra, Mạc Tiểu Hàn đang muốn vào thang máy, lại sững sờ như chết đứng.

Trong thang máy, là Sở Thiên Ngạo cùng hạnh phúc mới của hắn.

Hạnh phúc mới mặc một cái áo khoác long chồn trắng như tuyết, còn nhỏ tuổi, nhưng lại cố tình ăn mặc duyên dáng sang trọng. có vẻ rất xinh đẹp quyến rũ.

Sở Thiên Ngạo và Mạc Tiểu Hàn bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt của Sở Thiên Ngạo sắc bén vẫn đâm vào tới đáy lòng của Mạc Tiểu Hàn.

Mạc Tiểu Hàn yên lặng nhắm hờ mắt, miễn cưỡng mỉm cười một cái: "Hai người đi trước thôi."

Vi Vi lập tức nhận ra, đây chính là người phụ nữ vừa rồi ở bãi đậu xe Sở Thiên Ngạo vẫn nhìn chằm chằm. Ánh mắt của Sở Thiên Ngạo, nhìn một lần là có thể nhận ra, hắn đối với người phụ nữ này, không bình thường.

Người phụ nữ này dáng dấp cũng chỉ gọi là thanh tú mà thôi, muốn tranh đoạt với cô sao? Trong lòng Vi Vi không phục lắm.

Đưa tay ngăn thang máy đang muốn đóng lại, cố ra vẻ ngây thơ cười một tiếng: "Vị tiểu thư này, không cần khách khí. Vào đây đi!"

Mạc Tiểu Hàn nghĩ rằng Vi Vi có ý tốt, lạnh nhạt nói cảm ơn một tiếng, liền đi vào thang máy.

Thang máy vững chắc đi lên. Sở Thiên Ngạo và Mạc Tiểu Hàn cũng không nói chuyện. Vi Vi khoách tay vào tay Sở Thiên Ngạo nói chuyện không ngừng.

Đến lầu năm. Mạc Tiểu Hàn đang muốn ra khỏi thang máy, sau lưng truyền tới một giọng nói trầm thấp quen thuộc: "quen bạn trai mới rồi hả ?"

Sở Thiên Ngạo cố nói những lời này với vẻ vô tình, thật ra thì trong lòng rất khẩn trương.

Mạc Tiểu Hàn không quay đầu lại, đưa lưng về phía Sở Thiên Ngạo: "Không có. Vừa rồi là đồng nghiệp của Cẩm Tâm." Nói xong đi ra khỏi thang máy.

Trong thang máy, tâm trạng Sở Thiên Ngạo chợt trở nên rất tốt.

Đối với chuyến đi suối nước nóng sắp tới, tràn đầy mong đợi