Thuan Phuc Co Vo Be Nho Tong Tai Hu Hu Hu Bac Minh Chuong 58 Ngay Mai Lam Tiep Mon Cay Tu Xuyen

Mạc Tiểu Hàn dọn xong đồ ăn, đến phòng đọc sách gọi Sở Thiên Ngạo ăn cơm.


Sở Thiên Ngạo đang chát web với người nào đó trên laptop, dường như tâm trạng không được tốt lắm, Mạc Tiểu Hàn nhìn lén một cái, trên màn hình laptop là một người đàn ông trung niên sang trọng đang rất tức giận. Thấy Mạc Tiểu Hàn đi vào, Sở Thiên Ngạo lập tức tắt máy. Sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm Mạc Tiểu Hàn: "Ai cho phép cô tự ý đi vào?"

Mạc Tiểu Hàn lắp bắp nói: "Tôi có gõ cửa rồi. Nhưng không thấy anh trả lời, tôi tưởng anh đồng ý nên bước vào."

Ánh mắt nguy hiểm của Sở Thiên Ngạo quét qua mái tóc dài vẫn chưa kịp khô của Mạc Tiểu Hàn, "Dọn dẹp hồ bơi sạch sẽ rồi hả ?"

Thật là vạch áo cho người xem lưng, Mạc Tiểu Hàn coi như mình gặp xui xẻo.

"Chưa xong, nhưng sau bữa cơm chiều, tôi sẽ tiếp tục dọn sạch."

Sở Thiên Ngạo lạnh lùng hừ một tiếng, đứng lên theo Mạc Tiểu Hàn xuống lầu.

Mạc Tiểu Hàn thở phào nhẹ nhõm. Cũng may, Sở Thiên Ngạo không có giận dữ. Nhìn vẻ mặt của Sở Thiên Ngạo âm u có thể vắt ra nước, Mạc Tiểu Hàn quyết định cố gắng bớt nói chuyện. Nói nhiều sai nhiều.

Vừa ngồi xuống bàn ăn, trong bụng Mạc Tiểu Hàn liền phát ra một tràng tiếng "óc ách", Sở Thiên Ngạo liếc mắt nhìn qua, ánh mắt kia không rõ là khinh thường hay chế giễu, Mạc Tiểu Hàn ngượng ngùng đến đỏ cả mặt, "Bé con a, mẹ biết con đói bụng, nhưng con cũng đừng kêu lớn tiếng như vậy a!" Mạc Tiểu Hàn đem trách nhiệm đẩy hết cho bé con trong bụng.

Nhìn Sở Thiên Ngạo cầm cái muỗng bắt đầu múc canh uống, Mạc Tiểu Hàn vội vàng khởi động, món ăn vừa thơm vừa cay, đây chính là bữa cơm cô đã thèm muốn rất lâu rồi nha!

Đậu hũ Ma Bà, ăn ngon, cá hấp, ăn ngon, gà tiềm, cũng rất ngon! Mạc Tiểu Hàn hết lòng ăn, ăn đến mặt mày hớn hở, hứng trí bừng bừng.

Đến khi cảm giác đã thèm, Mạc Tiểu Hàn mới từ từ ăn chậm lại, ngẩng đầu nhìn lên, cái đĩa trước mặt Sở Thiên Ngạo đã sạch sẽ, hình như trừ canh ngao ra, hắn thật sự chưa kịp ăn món nào.

"Ủa, sao anh không ăn?" Trong miệng Mạc Tiểu Hàn đang nhai gà tiềm, mơ hồ hỏi Sở Thiên Ngạo.

Sở Thiên Ngạo nhàn rỗi dựa lưng vào thành ghế: "Xem cô ăn là đủ rồi. Cô là quỷ chết đói đầu thai sao? Là do Sở Thiên Ngạo tôi chưa bao giờ cho cô ăn no sao? Tướng ăn thật khó nhìn!"

Mạc Tiểu Hàn le lưỡi, hình như cô ăn có chút quá mạnh bạo. Buổi chiều làm việc dùng sức quá nhiều nên đã sớm đói bụng, hơn nữa hôm nay đều là món ăn cô thích, không ăn nhiều mới là lạ chứ!

Sở Thiên Ngạo quăng thêm một câu: "Ngày mai làm tiếp món cay Tứ Xuyên!" Rồi tự mãn đi lên lầu. Chỉ để lại Mạc Tiểu Hàn đang giương mắt mà nhìn.

Cái đầu nhỏ của Mạc Tiểu Hàn nhanh chóng chuyển động: "Hình như hắn không thích ăn cay a, tại sao ngày mai còn muốn mình làm món cay Tứ Xuyên? Chẳng lẽ là hắn phát hiện mình thích ăn, nên cố ý chăm sóc mình sao?"

Ngay sau đó, cô lắc đầu xua tan ý nghĩ của mình, loại người như Sở Thiên Ngạo, làm sao có thể để ý đến sống chết của người khác chứ! Hắn không thể nào chăm sóc mình như thế được!

Suy nghĩ hồi lâu cũng không hiểu lý do, Mạc Tiểu Hàn không thèm nghĩ nữa. Hiện tại chuyện quan trọng nhất của cô là trước khi cơn giận của Sở đại thiếu gia bộc phát, phải nhanh chóng dọn dẹp hồ bơi cho sạch sẽ.

Đèn đường phát ra ánh sáng lạnh lẽo, những chụp đèn nhỏ bằng thủy tinh đem ánh đèn nhốt chặt lại, khiến xung quanh hồ mờ mờ ảo ảo. Bóng cây cối um tùm giống như sương mù, không khí cũng hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có âm thanh côn trùng trong bụi cỏ phát ra tiếng kêu dài ngắn khác nhau, khiến không gian càng thêm hiu quạnh.

Mạc Tiểu Hàn đeo đôi ủng đi mưa cồng kềnh đứng trong hồ bơi ra sức quét dọn, cánh tay càng ngày càng mỏi, cổ tay càng ngày càng đau, sức lực tích tụ do mới vừa ăn cơm tối xong dường như biến mất không còn dấu vết, cô chỉ cảm thấy cả người lạnh cóng, một chút hơi sức cũng không có.

Mạc Tiểu Hàn sức cùng lực kiệt từ đáy hồ bơi bò lên trên bờ, mệt mỏi thở hổn hển từng hơi từng hơi một. Một trận gió lạnh thổi qua, cô lạnh đến run lẩy bẩy.

Nhìn bóng đêm vắng lạnh xung quanh, tất cả tủi thân hóa thành bi thương, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

Cô co quắp cơ thể tựa vào cột đèn cạnh bể bơi, bi thương tột cùng, nhưng lại không muốn lên tiếng khóc lớn nên lấy tay che miệng lại, phát ra tiếng nức nở lặng lẽ.