Thuan Phuc Co Vo Be Nho Tong Tai Hu Hu Hu Bac Minh Chuong 76 Han Treu Dua

Thân thể của cô bị Sở Thiên Ngạo làm cho càng ngày càng nhạy cảm, tay của hắn, môi của hắn chỉ cần khẽ trêu đùa, thì cơ thể cô liền mềm nhũn. . . . . .


Trong cơn choáng váng, cơ thể đột nhiên bị buông ra, Mạc Tiểu Hàn mở to đôi mắt mơ hồ, phát hiện Sở Thiên Ngạo đã buông cô ra, đôi mắt vẫn còn sót lại dục vọng ham muốn, đang ranh mãnh nhìn cô.

"Mạc Tiểu Hàn, cơ thể của em so với miệng của em còn thành thực hơn rất nhiều." Sở Thiên Ngạo trêu ghẹo nói.

"Anh! . . . . . ." Mạc Tiểu Hàn mắc cỡ không ngẩng đầu lên được nữa rồi. Hung hăng giơ lên quả đấm nhỏ hướng trên người hắn đập tới.

"Có phải rất muốn để tôi ở ngoài đường phố muốn em?" Sở Thiên Ngạo tiến tới bên tai cô nhỏ giọng nói, giọng nói vô cùng mập mờ, con ngươi đen tối lóe lên một tia ranh mãnh.

"Anh thật không biết xấu hổ! Mới vừa rồi là người nào quấn lấy tôi không thả?" Mạc Tiểu Hàn có chút thẹn quá thành giận rồi.

"Không phải em cũng vui vẻ ở trong đó sao? Nhìn xem, nó cũng đã cứng rắn và vểnh lên rồi này. . . . . ." Sở Thiên Ngạo cợt nhả vân vê hai đỉnh núi trước ngực Mạc Tiểu Hàn.

Mạc Tiểu Hàn hận không được tìm một cái lỗ nào để chui xuống. Khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận đỏ bừng, trước ngực phập phồng.

"Được rồi, đừng có ngượng nữa! Tối về tôi sẽ thỏa mãn em!" Sở Thiên Ngạo phát hiện hắn càng ngày càng thích cùng Mạc Tiểu Hàn cãi vã. Đùa giỡn cô, nhìn cô nổi giận, thẹn thùng, vẻ quẫn bách, thật là một chuyện vui vẻ.

Mạc Tiểu Hàn quay đầu đi, hoàn toàn không quan tâm tới Sở Thiên Ngạo. Cãi nhau, cho tới bây giờ cô không bao giờ chiếm được ưu thế.

Mạc Tiểu Hàn mặc một bộ lễ phục không có tay, không khí trên xe có chút lạnh, Mạc Tiểu Hàn co bả vai. Trên cánh tay trắng nõn nổi da gà.

"Mặc vào." Sở Thiên Ngạo cởi áo khoác trên người đưa cho Mạc Tiểu Hàn, ra lệnh.

Mạc Tiểu Hàn nhận lấy áo khoác choàng ở trên người. mùi vị của Sở Thiên Ngạo tràn ngập ở chóp mũi của cô, mùi vị trên người Sở Thiên Ngạo là lạnh lùng, kèm theo mùi vị nước hoa như có như không, cũng giống như vẻ ngạo mạn của hắn.

Mạc Tiểu Hàn lại nghĩ tới học trưởng Hạo trên người nhàn nhạt mùi hương Bạc Hà, trái tim có chút buồn buồn, thở dài.

"Sao lại thở dài?" Anh1 mắt Sở Thiên Ngạo nhìn thẳng phía trước , nhíu nhíu mày hỏi.

"Không có gì." Mạc Tiểu Hàn nhắm mắt lại giả bộ ngủ. Cô không phải người ngốc, làm sao có thể nói thật lòng cho Sở Thiên Ngạo biết.

Sở Thiên Ngạo hừ lạnh một tiếng: "Chồng sắp cưới của Lương Noãn Noãn tên là gì?"

Mạc Tiểu Hàn giật mình, mặc dù vẫn nhắm mắt lại, nhưng hàng mi thật dài vẫn run rẩy, bị ánh mắt Sở Thiên Ngạo nhìn thấy rất rõ ràng.

"Sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?" Mạc Tiểu Hàn cố gắng giả bộ điềm nhiên như không có việc gì.

Sở Thiên Ngạo quay đầu nhìn Mạc Tiểu Hàn một cái, con ngươi tối đen thoáng qua ánh sáng lạnh sắc bén, "Em có quen biết với hắn?"

Mạc Tiểu Hàn sợ tới mức bật dậy ngồi thẳng người ngay lập tức: "Không biết không biết, tôi làm sao mà biết anh ta được?"

Ánh mắt Sở Thiên Ngạo càng lạnh hơn, giọng nói cũng mang theo một tia tàn nhẫn: "Mạc Tiểu Hàn, em tốt nhất thành thực một chút."

Mạc Tiểu Hàn lầu bầu một câu: "Hung ác như vậy làm gì?" Cơ thể co rút lại trong áo khoác của Sở Thiên Ngạo, nhỏ giọng nói, "Anh ta và tôi đều là người thành phố A. Trước kia đã gặp qua."

"Chỉ đơn giản là gặp qua thôi sao?" Tức giận trong mắt Sở Thiên Ngạo càng tăng lên. Mạc Tiểu Hàn, em cho tôi là đứa ngốc sao? Ánh mắt người đàn ông kia nhìn Mạc Tiểu Hàn vốn rất không phù hợp!

Biết rõ Sở Thiên Ngạo không có dễ lừa, Mạc Tiểu Hàn không thể làm gì khác hơn là đàng hoàng nói một nửa sự thật: "Hắn, hắn trước kia là hàng xóm của tôi."

Sở Thiên Ngạo vặn cằm Mạc Tiểu Hàn qua, đôi mắt chim Ưng sắc bén nhìn chòng chọc vào mắt cô, tựa như đang nghiên cứu xem cô rốt cuộc có nói dối hay không.

Mạc Tiểu Hàn cố gắng khiến ánh mắt của mình thật ngây thơ và vô tội.

Hồi lâu sau, Sở Thiên Ngạo buông tay ra, Giọng nói vô tình lạnh như băng: "Điều thứ năm trong quy tắc tình nhân, không có lệnh của tôi, không cho phép tùy tiện cùng người đàn ông khác nói chuyện."

"Anh bị thần kinh a!" Mạc Tiểu Hàn thề với trời, cô thật không muốn chọc giận Sở Thiên Ngạo. Nhưng, Sở Thiên Ngạo có phải quá thái quá rồi hay không!

"Tôi hiểu rõ! Tôi cũng chỉ là một tình nhân! Nhưng tình nhân cũng không phải là người sao? Ngay cả tự do cơ bản nhất của người cũng không có? Tôi nói chuyện với người đàn ông khác chỉ một câu, thì chính là cho anh đội nón xanh (cho cắm sừng) rồi hả?"

"Có cho tôi mang nón xanh hay không cô là người rõ ràng nhất!" Sở Thiên Ngạo liếc mắt nhìn bụng Mạc Tiểu Hàn một cái. Sắc mặt vô cùng khó coi.

"Anh!" Mạc Tiểu Hàn im lặng triệt để, trong lòng đau nhói, đây là vết sẹo cùng sự đau đớn lớn nhất của cô, lại bị Sở Thiên Ngạo trắng trợn vạch trần như vậy.

Gạt áo khoác của Sở Thiên Ngạo đang mặc trên người ném lên người hắn: "Trả lại cho anh!"

Sở Thiên Ngạo chợt đạp thắng xe, bánh xe phát ra tiếng cọ xát chói tai trên mặt đất."Mạc Tiểu Hàn, đừng có chọc giận tôi!" Ánh mắt của Sở Thiên Ngạo phát ra những tia sáng lạnh lùng sắc bén giống như thanh đao.

Mạc Tiểu Hàn giương mắt nhìn sắc mặt của Sở Thiên Ngạo, trong lòng cũng có chút sợ, căm hận nhắm mắt lại, tiếp tục giả vờ ngủ. Cũng không muốn mình phải nhìn vẻ mặt đáng ghét của Sở Thiên Ngạo.

Không khí trong xe yên tĩnh khiến người ta ngột ngạt.

Xe chạy rất nhanh trên con đường rợp bóng cây. Giữa những cơn lắc lư chấn động nhịp nhàng đều đặn của chiếc xe, Mạc Tiểu Hàn nhanh chóng rơi vào giấc ngủ.

Ánh mắt Sở Thiên Ngạo nhìn lướt qua Mạc Tiểu Hàn, phát hiện người phụ nữ nhỏ này vậy mà đã ngủ thiếp đi rồi. Trong lòng nổi lên nỗi giận dữ không tên. Người phụ nữ này thật là không tim không phổi mà, mới vừa rồi còn tranh cãi tíu tít, mà chỉ trong chớp mắt, cô đã ngủ thiếp đi!

Ngón tay thon dài vươn ra, muốn đụng vào mặt Mạc Tiểu Hàn để kêu cô tỉnh lại, nhưng mới đưa tới giữa không trung đột nhiên dừng lại.

Mạc Tiểu Hàn ngủ say sưa. Trong xe có chút lạnh, cô ôm cánh tay thật chặt, cơ thể co nhỏ lại, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn và trong suốt, hàng lông mi dài khép chặt quyến rũ. Đôi môi hồng khẽ hé, khiến nét mặt cô khi ngủ giống như một đứa trẻ ngây thơ.

Sở Thiên Ngạo nhìn chằm chằm Mạc Tiểu Hàn, ánh mắt tức giận đùng đùng càng ngày càng dịu dàng, cuối cùng trở thành một chút cưng chiều. Đem áo khoác mới vừa rồi Mạc Tiểu Hàn ném trả lại cho hắn một lần nữa phủ lên người cô. Thấy người phụ nữ hài lòng dán chặt cằm vào chiếc áo khoác ấm áp, Sở Thiên Ngạo không biết rằng khóe môi mình đã cong lên thành một nụ cười.

Đến địa điểm tiệc tối. Ở bãi đỗ xe, những chiếc xe của những thương hiệu nổi tiếng đang tụ tập, những cô gái xinh đẹp áo mũ chỉnh tề cùng những người đàn ông đi qua đi lại, khiến cho bữa tiệc của những người giàu có này càng tăng thêm sắc thái.

Mạc Tiểu Hàn vẫn còn đang ngủ. Sở Thiên Ngạo vững vàng dừng xe, tắt động cơ. Hạ chỗ ngồi thấp xuống một chút, đôi tay vòng sau gáy, lẳng lặng nhìn chăm chú vẻ mặt Mạc Tiểu Hàn khi ngủ.

Trong mắt không còn những tia sắc bén và thù địch nữa, giờ phút này, bất luận người nào mà thấy một màn bên trong xe này, cũng sẽ cho là đây là một cặp vợ chồng yêu thương nhau thắm thiết.

Thời điểm người phụ nữ bướng bỉnh này ngoan ngoãn, nhìn thật đáng yêu. Sở Thiên Ngạo lướt mắt từ trên áo khoác đến những ngón tay trắng nõn mảnh khảnh của Mạc Tiểu Hàn, trên ngón tay, viên Hải Dương Chi Tâm đang lóe lên những tia sáng lộng lẫy.

Bỗng nhiên lại nhớ tới câu nói của Mạc Tiểu Hàn: "Anh có biết ý nghĩa của chiếc nhẫn này không?"

Khóe miệng nâng lên một nụ cười. Người phụ nữ này, là muốn bức hôn hắn sao?

Tựa hồ cảm nhận được ánh mắt Sở Thiên Ngạo đang nhìn, trong giấc mộng, Mạc Tiểu Hàn đột nhiên cảm thấy cả người rét run. Giật mình tỉnh lại, mở mắt ra, phát hiện có một gương mặt đang phóng đại ở trước mắt .

"A!" Một tiếng thét chói tai, làm cho người đàn ông đang lén nhìn vẻ mặt của cô sợ tới mức bật lui về phía sau.

Sau khi phản ứng, một cái gõ nhẹ lên cái đầu nhỏ của Mạc Tiểu Hàn: "Kêu loạn cái gì?" Sở Thiên Ngạo che giấu tình cảm trong đáy mắt, ánh mắt lại lần nữa trở nên lạnh lùng.

"Làm gì mà nhìn lén ta ngủ! Thật đáng sợ!" Mạc Tiểu Hàn vỗ vỗ ngực, trái tim nhỏ vẫn còn bùm bùm nhảy loạn.

"Cái gì gọi là nhìn lén? Tôi mà phải nhìn lén em sao? Toàn thân em, trên dưới, cao thấp, có chỗ nào mà tôi chưa có nhìn qua?" Sở Thiên Ngạo nghiêm trang nói.

"Anh. . . . . ." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạc Tiểu Hàn giận đến đỏ bừng, người đàn ông này ngay cả bản lĩnh này cũng có, nói những lời hạ lưu này mà không đỏ mặt chút nào.

"Mau lau nước miếng của em đi, một lát vào bữa tiệc đừng làm tôi mất thể diện!" Sở Thiên Ngạo nhìn Mạc Tiểu Hàn vẻ ghét bỏ.

"Hả?" Mạc Tiểu Hàn lúng túng, còn tưởng rằng mình ngủ say quá mà chảy nước miếng, nên nhanh chóng kéo cái áo trên người lau khóe miệng.

"Mạc Tiểu Hàn, em là heo a!" Sở Thiên Ngạo rốt cuộc phát điên! Cái Mạc Tiểu Hàn dùng để lau miệng chính là áo khoác của hắn!

Mặc dù thật sự chưa lau nước miếng, nhưng động tác này cũng khiến người ta đủ ghê tởm rồi! Sở Thiên Ngạo hắn là một người rất ưa sạch sẽ!

"Ha ha. . . . . . Tôi lau nha!" Rốt cuộc hòa nhau một ván, cũng có một lần khiến Sở Thiên Ngạo phát điên, tâm trạng Mạc Tiểu Hàn vô cùng tốt, cố ý đem áo khoác kề sát vào miệng rồi đưa tới trước mặt Sở Thiên Ngạo: Hương vị thật không tệ đấy, anh nếm thử một chút! Chua, ngọt ngào, bổ dưỡng, mùi vị thơm. . . . . ."

Thừa dịp Sở Thiên Ngạo còn chưa có phát tác cơn giận, Mạc Tiểu Hàn nhanh chóng nhảy ra ngoài xe. Màn đêm vừa xuống, ánh đèn hắt trên mặt cô những ánh sáng mềm mại. Nụ cười ngọt ngào, xinh đẹp và vui vẻ của cô giống như một đứa bé hồn nhiên, ngây thơ và đơn thuần nhất.

Sở Thiên Ngạo cũng cong đôi môi, khóa kỹ xe, đi ra ngoài kéo tay Mạc Tiểu Hàn lại, "Đi thôi, người phụ nữ dơ dáy!"

Ánh đèn sáng trưng trong đại sảnh xanh vàng rực rỡ, trai thanh gái lịch đi lui đi tới như con thoi. Mạc Tiểu Hàn ôm trán, thật là nhức đầu. Cô ghét nhất các kiểu xã giao như thế này, miệng nói một đường nhưng nghĩ một nẻo, trên mặt luôn mang nụ cười dối trá, làm bộ cảm thấy hứng thú với chủ đề của người khác, nhưng trong lòng lại nghĩ đó thật ra là những chuyện nhàm chán nhất trên đời này.

"Thế nào?" Sở Thiên Ngạo liếc cô một cái.

"Ghét xã giao. Tôi đã nói rồi, tôi muốn ở nhà ngủ. Anh lại bắt tôi phải tới." Mạc Tiểu Hàn cong miệng lên oán trách.

"Không cần xã giao, em muốn nói chuyện thì nói, không muốn nói chuyện thì không nói. Không ai dám làm gì em." Dáng người Sở Thiên Ngạo cao lớn mang theo khí thế vương giả không ai bì nổi, nói với Mạc Tiểu Hàn vẻ ngạo mạn.

Trong từ điển của hắn, chưa từng có kiểu xã giao như vừa nói. Hắn luôn làm theo ý mình, căn bản không quan tâm ánh mắt của người khác, đó là phong cách làm việc trước sau như một của hắn.

Từ nhỏ đến lớn, người bên cạnh hắn luôn luôn khúm núm trước mặt hắn, cung phụng vâng lời và xem hắn như vua. Tất cả đều hài lòng như ý, hắn cần gì phải hùa theo người khác, trên mặt mang theo nụ cười dối trá chứ?

Mạc Tiểu Hàn thở dài, người này ngay từ khi ra đời đã được mặc áo gấm, miệng ngậm thìa vàng, khẳng định chưa bao giờ trải qua nỗi thống khổ khi phải xã giao. Bởi vì cho tới bây giờ đều là người khác nịnh bợ hắn. Hắn chỉ cần hành động theo ý mình là tốt rồi.

"Chờ đã." Đang định kéo cô đi về hướng đại sảnh thì Sở Thiên Ngạo đột nhiên dừng lại, mắt nhìn chằm chằm qua đỉnh đầu của cô, chân mày hơi nhíu lại .

"Sao thế?" Mạc Tiểu Hàn không hiểu hỏi. lại chuẩn bị ầm ĩ gì đây?

Sở Thiên Ngạo không để ý câu hỏi của Mạc Tiểu Hàn, mắt nhìn xung quanh một chút, cuối cùng dừng lại ở bên cạnh vườn hoa: "Chờ tôi ở đây." Sở Thiên Ngạo quăng cho Mạc Tiểu Hàn một câu nói, rồi hướng vườn hoa đi tới.