Thuan Phuc Co Vo Be Nho Tong Tai Hu Hu Hu Bac Minh Chuong 85 Sac Mat Am Tram

Bước chân Mạc Tiểu Hàn dừng lại ở cửa ra vào, không khí quá nặng nề, quá đáng sợ, cô rất muốn xoay người chạy trốn.

Nhưng dường như có linh cảm, Sở Thiên Ngạo chợt ngẩng đầu lên nhìn về ngưỡng cửa, khi phát hiện Mạc Tiểu Hàn đứng ở cửa thì đôi mắt chim ưng tràn đầy lạnh lùng và tàn ác.

Ánh mắt kia, bén nhọn như đao. Có sát khí nồng đậm.

Mạc Tiểu Hàn vốn không được tự tin, bị Sở Thiên Ngạo nhìn như vậy, sợ tới mức lui về sau một bước.

Sở Thiên Ngạo cũng không đứng lên, cứ lạnh lùng ngồi ở trên ghế sofa như vậy, đôi mắt chim Ưng khóa chặt vào Mạc Tiểu Hàn, quan sát từ đầu đến chân, Mạc Tiểu Hàn bị ánh mắt của hắn nhìn sợ tới mức run lên, theo bản năng ôm chặt lấy Cầu Tuyết vào trong ngực.

Cầu Tuyết bị siết chặt hít thở không thông. Kêu lên Uông Uông.

"Đi đâu về vậy?" Giọng nói của Sở Thiên Ngạo rất bình thản, nhưng Mạc Tiểu Hàn lại có thể cảm nhận được phía sau sự bình thản đó che giấu sự ác độc cùng thô bạo. Cắn chặt đôi môi, Mạc Tiểu Hàn mất đi dũng khí nói dối.

Người đàn ông này khí thế quá mạnh mẽ, thật đáng sợ, nếu như nói dối bị hắn phát hiện, mình chỉ biết sẽ bị chết thảm hại hơn!

"Mạc Tiểu Hàn, nói chuyện!" Sở Thiên Ngạo nói gằn từng chữ. Cả người bao phủ một tầng sát khí màu đen.

Xem ra không trả lời thì không được rồi, Sở Thiên Ngạo đã bạo phát rồi.

Mạc Tiểu Hàn hít thở sâu, nắm chặt quả đấm, tăng thêm can đảm đi tới bên cạnh hắn. Vừa định nói là cô thừa dịp bọn bắt cóc không chú ý len lén chạy trốn, đột nhiên lại nhìn thấy trên khay trà trước mặt Sở Thiên Ngạo ném một đống hình nằm lung tung!

Tấm hình lớn nhất, dễ thấy nhất, là hình cô và Thân Hạo Khiêm song vai đi dạo trên bờ biển. Không biết là ai chụp, nhưng góc độ chọn vô cùng điêu luyện, tâm sự nặng nề của Mạc Tiểu Hàn được chụp rất đẹp, trên mặt thậm chí còn treo một nụ cười nhàn nhạt. . . . . .

Lòng Mạc Tiểu Hàn nhất thời trầm xuống. Sở Thiên Ngạo nếu ngay cả ở bãi biển riêng của Thân Hạo Khiêm cũng chụp hình được, vậy thì hình lúc cô và Thân Hạo Khiêm nói lời từ biệt khi vào tới nội thành khẳng định cũng có.

Bây giờ mà nói mình trốn khỏi bọn bắt cóc quay về, có vẻ quá buồn cười, quả thực là sự sỉ nhục đối với sự thông minh của Sở Thiên Ngạo.

Làm sao đây? Trả lời như thế nào! Trong đầu Mạc Tiểu Hàn một mảnh hỗn loạn, không biết đến cùng nên dùng cái cớ gì mới có thể khiến Sở Thiên Ngạo tin tưởng mình.

"Mạc Tiểu Hàn, tôi hỏi cô một lần cuối cùng, cô đi đâu về hả ?" Sở Thiên Ngạo ngẩng đầu lạnh lùng nhìn chăm chú vào cô, khuôn mặt âm trầm đen tối muốn chảy ra nước. Ánh mắt đỏ quạch.

Còn xá gì nữa! Cùng lắm thì chính là chết mà thôi! Mạc Tiểu Hàn hít sâu một hơi, thẳng thắn trả lời: "Tôi bị bắt cóc, được Thân Hạo Khiêm cứu trở về, bởi vì bị kinh sợ, cơ thể không thoải mái, Thân Hạo Khiêm giữ tôi ở nhà hắn cả đêm."

Giọng nói Mạc Tiểu Hàn rất chắc chắn, rất bình tĩnh, thật ra thì trong lòng cô khẩn trương muốn chết, giống như có mấy trăm con nai con đang liều mạng đụng nhau.

"Sau đó thì sao?" Sở Thiên Ngạo đưa tay cầm tấm hình trên khay trà lên, lạnh lùng liếc nhìn.

"Sau đó tôi cảm thấy cơ thể mình thoải mái hơn, hắn liền đưa tôi về." Mạc Tiểu Hàn nói xong, dường như ngay cả mình cũng tin lời nói của mình.

"Mạc Tiểu Hàn! Cô cho rằng tôi là người ngu sao? Người đàn ông này lần trước tại sao giúp cô ký chi phiếu mua lễ phục? Lần này lại vừa đúng lúc cứu cô như vậy? Cô còn cùng hắn đơn độc ở tại biệt thự cả đêm? !" Sở Thiên Ngạo chợt đứng lên, ánh mắt hằn lên những tia máu đỏ hung hăng nhìn cô chằm chằm, cầm những tấm hình trong tay đập mạnh lên đầu cô!

"A. . . . . ." Mạc Tiểu Hàn không có phòng bị, vừa vặn bị đập. đau đớn như dao cắt nhất thời truyền khắp toàn thân.

"Mạc Tiểu Hàn! Lá gan cô càng lúc càng lớn!" Sở Thiên Ngạo giơ chân đá vào khay trà trước mặt! Khay trà phát ra tiếng kêu lanh lảnh, cảnh sát cùng bọn cận vệ đứng bên cạnh anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, không một người nào dám mở miệng.

Sắc mặt Mạc Tiểu Hàn không còn chút máu, đôi mắt to đen nhánh sợ hãi nhìn Sở Thiên Ngạo, người đàn ông này lúc nổi giận, cô thật sự cảm thấy rất sợ.

"Mạc Tiểu Hàn! Sao cô không giải thích! Cô không phải là người nhanh mồm nhanh miệng sao! Sao cô không nói!" Sở Thiên Ngạo quát lớn, đi tới bên cạnh Mạc Tiểu Hàn, bàn tay cứng như sắt không có nửa phần tình cảm, hung hăng bóp cằm của cô, Mạc Tiểu Hàn hét lên một tiếng, quá đau! Cô cảm thấy cằm của mình dường như muốn bể ra!

"Tôi. . . . . . Hắn. . . . . . Hắn trước kia là hàng xóm của tôi. . . . . . Chuyện này không phải như trong tưởng tượng của anh. . . . . ." Lời giải thích của Mạc Tiểu Hàn không mạch lạc, cả người run sợ rụt về phía sau.

"Hàng xóm? Vậy điện thoại của cô tại sao không gọi được? Cô cùng hắn tối hôm qua rốt cuộc đã làm gì!" gương mặt của Sở Thiên Ngạo chỉ cách mặt Mạc Tiểu Hàn có mấy cm, chóp mũi gần như đụng phải cái mũi của cô.

Trong ánh mắt đầy nhữn tia máu đỏ của hắn, Mạc Tiểu Hàn thấy mặt mình tái nhợt không còn chút máu. Còn chưa kịp nói chuyện, "Bốp!" Một cái bạt tai mạnh mẽ đã hung hăng bạt lên mặt của cô!

Mạc Tiểu Hàn lập tức bị đánh ngã xuống ghế sofa, lỗ tai kêu ong ong, lỗ mũi cảm thấy ngưa ngứa, một thứ gì đó chảy ra, cô đưa tay sờ, vừa nóng lại vừa dính, là máu!

Thế nhưng Sở Thiên Ngạo còn chưa hài lòng. Đột ngột xách Mạc Tiểu Hàn từ trên ghế sfa đứng dậy, một tay siết chặt cằm của cô, một tay túm mái tóc dài của cô, bắt cô ngửa đầu nhìn hắn.

"Mạc Tiểu Hàn, cô muốn tìm chết!" Sở Thiên Ngạo cắn răng nghiến lợi. Con ngươi đỏ thẫm đằng đằng sát khí.

Hắn vận dụng tất cả mạng lưới liên lạc, bót cảnh sát, hắc đạo, có thể vận dụng cái gì cũng đã vận dụng, kết quả chỉ tìm được một cái kẹp tóc của cô bị thất lạc ở phía sau núi, ngoài ra còn có rất nhiều máu vương trên bùn đất.

Cho là cô đã bị giết hại, suốt cả đêm hắn không có chợp mắt, tự mình mang người tìm cô khắp nơi, kết quả là, chính cô lại xem như không có chuyện gì xảy ra mà quay trở lại.

Thời điểm hắn lo lắng đến độ trong miệng nổi lên nhiều mụn nước, lo lắng đến độ không ngủ được, ăn không vô, thì cô lại cùng người đàn ông khác nhàn nhã tản bộ trên bãi biển!

Cho dù điện thoại di động không còn pin, mượn điện thoại gọi điện cho hắn rất khó khăn sao? Cô coi hắn là cái gì? Ở trong lòng của cô, Sở Thiên Ngạo hắn không là gì hết, cô hoàn toàn không đặt hắn ở trong lòng!

Cô và Thân Hạo Khiêm, thật sự không làm gì sao? Con ngươi đỏ máu của Sở Thiên Ngạo đột nhiên híp lại.

"Cút!" Hắn nhìn một đống hộ vệ cùng cảnh sát trong phòng khách phất phất tay.

Những người này len lén thở phào nhẹ nhõm, thừa dịp lửa giận của Sở Thiên Ngạo còn chưa đốt tới người mình, từng bàn chân như bôi dầu chạy thật nhanh. Chỉ sợ chậm một bước sẽ gặp nạn.

Chờ người trong phòng khách đã đi hết, Sở Thiên Ngạo tiến tới gần Mạc Tiểu Hàn, đột nhiên xé rách quần áo của cô!

"A! Anh làm gì đấy!" Mạc Tiểu Hàn thất kinh! Tên thần kinh, ma quỷ này, rốt cuộc muốn làm cái gì? Không phải là muốn ở phòng khách cường bạo cô sao?

Sở Thiên Ngạo không hề để ý đến phảng kháng của cô. Bàn tay dùng sức, nhẫn tâm đem quần áo của Mạc Tiểu Hàn phá tan thành từng mảnh! Cơ thể trắng như tuyết bại lộ ở trong không khí, Mạc Tiểu Hàn thẹn thùng đỏ bừng mặt, đôi tay cố gắng che giấu bộ vị nhạy cảm của mình.

Sở Thiên Ngạo không kiên nhẫn kéo tay của cô quặt ra phía sau, một trận đau nhức kịch liệt đánh tới, nước mắt Mạc Tiểu Hàn lập tức chảy ra.

Đôi mắt cay nghiệt lạnh lẽo của Sở Thiên Ngạo quan sát cơ thể của cô, giống như cô chỉ là một vật phẩm, chỉ là một kiện hàng, mà không phải là một con người có tình cảm, có nhiệt độ. Mạc Tiểu Hàn cắn chặt đôi môi, hai mắt nhắm chặt lại.

Xem đi! Xem cho kỹ đi! Dù sao cô cũng chỉ là một tình nhân hèn mọn! Ông chủ muốn nghiệm thu hàng hóa, cô chỉ có thể ngoan ngoãn phục nhà laong. Cô không thể phản kháng, càng không thể có bất kỳ tâm trạng bất mãn nào.

Sau khi tỉ mỉ quan sát một lần, đôi chân mày đang nhíu chặt của Sở Thiên Ngạo mới hơi buông lỏng một chút. Mở miệng lạnh như băng: "Thật may là không để tôi phát hiện ra cái gì không nên phát hiện, nếu không, Mạc Tiểu Hàn, cô sẽ chết rất khó coi!"

Mạc Tiểu Hàn đột nhiên tỉnh ngộ lại, thì ra Sở Thiên Ngạo muốn tìm dấu hôn hay ấn ký trên người cô, hắn hoài nghi cô cùng học trưởng Hạo xảy ra quan hệ, cho nên muốn tra xét trên người cô xem có dấu vết hay không!

Buồn bã cười một tiếng, Mạc Tiểu Hàn lạnh lùng nhìn Sở Thiên Ngạo, khinh bỉ nói: "Sở Thiên Ngạo, anh thật bỉ ổi nên mới đánh giá người khác cũng bỉ ổi như anh!"

Nghe Mạc Tiểu Hàn nói, Sở Thiên Ngạo níu tóc cô để mặt cô kề sát mặt mình, hơi thở nóng bỏng phả vào mặt cô, con ngươi u ám khát máu nhìn cô đăm đăm.

Trong lòng Sở Thiên Ngạo cũng cảm thấy kỳ quái, nếu là những phụ nữ khác, hắn đã sớm lôi ra đánh một trận tàn nhẫn rồi, nhưng đối với Mạc Tiểu Hàn, bất luận thế nào hắn cũng không thể tàn nhẫn được!

Trên người cô không có bất kỳ dấu vết hoan ái nào, cô cùng người đàn ông kia, có lẽ thật sự trong sạch . . . . . . Sở Thiên Ngạo không ngừng thuyết phục chính mình.

Mà Mạc Tiểu Hàn đã nhắm chặt mắt lại, chuẩn bị tư thế chịu một bạt tai nữa. Đánh đi, đánh chết tôi luôn đi! Dù sao tôi đã sống đủ rồi!

Ai ngờ đợi một lát, cũng không có bạt tai nào rơi xuống. Mạc Tiểu Hàn kinh ngạc mở mắt ra.