Thuan Phuc Co Vo Be Nho Tong Tai Hu Hu Hu Bac Minh Chuong 88 Tuyet Voi Nhu Len May

Mạc Tiểu Hàn cố gắng khép hai chân lại, chiếc xích trên cổ chân đụng vào nhau, phát ra tiếng leng keng giòn giã.

Hết sức giãy giụa, khiến toàn thân Mạc Tiểu Hàn đã rịn ra mồ hôi hột. Mùi mồ hôi nhàn nhạt xen lẫn mùi thơm đặc biệt của cơ thể Mạc Tiểu Hàn, giống như một liều thuốc kích thích dục vọng mãnh liệt nhất, khiến Sở Thiên Ngạo càng thêm hưng phấn.

Bàn tay mang theo nhiệt độ mê người đốt lửa khắp nơi, Sở Thiên Ngạo không hổ là cao thủ trên giường, mặc dù Mạc Tiểu Hàn giãy giụa mãnh liệt, nhưng không thể che giấu được một sự thật rằng từ trong cơ thể cô, có một cảm giác hưng phấn đang dâng cao, hơn nữa, loại cảm giác này dường như hội tụ lại và đang ngày càng trở nên mãnh liệt!

Nhớ lại câu nói vừa rồi Sở Thiên Ngạo, Mạc Tiểu Hàn tủi nhục trợn to hai mắt nhìn chằm chằm vào mặt Sở Thiên Ngạo.

Hai mắt Sở Thiên Ngạo đang nhắm lại, hàng mi rậm rạp che lấp hết mí mắt, trên mặt lúc này chỉ còn vẻ si mê rất động lòng người. Mạc Tiểu Hàn thừa nhận, đây là một người đàn ông vô cùng đẹp trai, nếu như tính tình Sở Thiên Ngạo không ngang ngược khiến mình ghét như thế, có lẽ, mình thật sự sẽ yêu hắn.

Những ngón tay Sở Thiên Ngạo mang theo kỹ xảo vuốt ve, phát hiện Mạc Tiểu Hàn có phản ứng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tà khí, ngón giữa thon dài, chậm rãi trượt miệng u cốc đã trở nên ướt át. . . . . .

"A!" Mạc Tiểu Hàn hoàn toàn ngây người!

Người đàn ông này rốt cuộc không biết xấu hổ sao! Hắn, hắn sao lại dùng tay!

Mạc Tiểu Hàn xấu hổ đỏ mặt lên, trợn to hai mắt kêu lên một tiếng: "Sở Thiên Ngạo!"

Sở Thiên Ngạo mở mắt, nhìn vào mặt Mạc Tiểu Hàn nhỏ giọng nói: "Như thế nào? Thoải mái chứ?". Những động tác của ngón tay vẫn không ngừng, vẫn duy trì nhịp điệu ra vào như cũ. Thậm chí còn nhanh hơn một chút.

Mạc Tiểu Hàn hoàn toàn không còn lời nào để nói. Lưu manh đến như vậy, cô thật không còn gì có thể nói. Hắn không biết xấu hổ, đối với người không biết xấu hổ, thì có nói gì đi nữa cũng đều dư thừa. Phản ứng tốt nhất chính là không có bất kỳ phản ứng nào cả.

Nghĩ như thế nên Mạc Tiểu Hàn không giãy giụa nữa mà cứ nằm yên lặng ở trên giường, mặc kệ Sở Thiên Ngạo tác oai tác quái.

"Mạc Tiểu Hàn, cô là xác chết sao!" Phát hiện Mạc Tiểu Hàn không có bất kỳ phản ứng nào, Sở Thiên Ngạo không vui nhíu mày, nhỏ giọng trách cứ.

"Đúng. Tôi chính là xác chết. Bởi vì tôi không có chút cảm giác nào!" Mạc Tiểu Hàn lạnh lùng nói.

Sở Thiên Ngạo có cảm giác vô cùng nhục nhã! Hắn được mệnh danh là người có công phu hạng nhất ở trên giường, không có người phụ nữ nào chống lại được sự trêu đùa của hắn, thường thường chỉ không đầy mười phút, cũng sẽ ở dưới thân thể hắn mà vặn vẹo rên la.

Mạc Tiểu Hàn nói như vậy, chẳng khác gì là đang cười nhạo hắn không có năng lực! Đối với đàn ông mà nói, đây quả thực là điều vô cùng nhục nhã!

Trái tim Thiên Ngạo hoàn toàn lạnh lẽo. Cơ thể hắn đè xuống, đầu lưỡi theo cánh môi Mạc Tiểu Hàn một đường liếm hôn xuống phía dưới, lướt qua đỉnh nhọn trắng như tuyết, qua vùng bụng trắng mượt khẽ đội lên, cuối cùng dừng lại ở phiến cỏ âm u xanh mượt đó. . . . . .

Sử dụng toàn bộ kỹ xảo, kích thích từng giác quan nhạy cảm nhất, hai tay Sở Thiên Ngạo nhẹ nhàng mở đầu gối Mạc Tiểu Hàn, vùi đầu vào vùng đất quyến rũ đó nỗ lực cày cấy. Liếm, hút, cắn, tất cả những phương pháp dùng miệng đều được hắn áp dụng!

Mạc Tiểu Hàn không thể kiềm chế được nữa, dù là người phụ nữ như thế nào cũng không chịu được những chọc ghẹo như vậy, một tiếng rên thật thấp từ trong cổ bật ra.

Sở Thiên Ngạo cười thắng lợi, hắn cảm thấy rằng trêu chọc Mạc Tiểu Hàn phát ra một tiếng rên này thật sự không dễ dàng gì khiến hắn có cảm giác rất thành công!

Bộ vị nào đó của hắn đã sớm không kềm chế được nữa, đột nhiên ép xuống thật sâu, cảm giác tuyệt vời như lên thiên đàng khiến hắn và Mạc Tiểu Hàn đồng thời phát ra một tiếng rên dài thỏa mãn!

. . . . . .

"Cậu chủ, Cô Mạc, ăn cơm á!" Vú Trương nhẹ nhàng gõ cửa.

Mạc Tiểu Hàn vốn sắp ngủ thiếp đi, cơ thể quá mệt mỏi, Sở Thiên Ngạo giống như uống phải thuốc kích thích, muốn cô không biết bao nhiêu lần, đủ các loại tư thế, khiến cả người cô đau nhức. Hắn mới từ trên người cô leo xuống, cô liền mệt mỏi nhắm hai mắt lại.

Nhưng Sở Thiên Ngạo lại có vẻ rất tốt, trong chiến dịch này, hắn có cảm giác quá thoải mái, quá đầy đủ! Mặc dù cùng Mạc Tiểu Hàn làm rất nhiều lần rồi, nhưng lần đầu tiên lúc mới bắt đầu, Mạc Tiểu Hàn quá nhỏ, hắn không dám dùng quá sức, sợ cô bị thương, sau đó cô lại có thai, hắn lại càng không dám dùng sức, chỉ có lần này, hắn đạt được thỏa mãn hoàn toàn!

Cơ thể Mạc Tiểu Hàn dường như có một loại ma lực không thể tưởng tượng nổi, nơi tư ẩn của cô và hắn, dán sát tự nhiên như vậy, Mạc Tiểu Hàn giống như là người phụ nữ trời cao cố tình chế tạo riêng cho hắn, sự phối hợp của cô và hắn ăn ý đến độ dù bất kỳ người phụ nữ nào cũng không thay thế được!

Giằng co lâu như vậy, thật là có cảm giác đói bụng. hắn vỗ vỗ vào mặt Mạc Tiểu Hàn: "Đi, đi ăn!"

Mạc Tiểu Hàn nhắm mắt lại, trong miệng thốt nhỏ: "Không đi, tôi muốn đi ngủ!"

Nhìn máu ứ đọng trên mặt Mạc Tiểu Hàn, thoáng qua trong mắt Sở Thiên Ngạo một chút lo lắng. Người phụ nữ này, thật sự không nghe lời! Chỉ cần cô ngoan một chút, hắn sẽ không đối xử với cô như vậy!

"Đi, đi ăn cơm! Cô không muốn ăn, nhưng đứa bé trong bụng cô lại muốn ăn!" Vốn trong lòng quan tâm, nhưng giọng nói của Sở Thiên Ngạo lại rất nặng nề.

Mạc Tiểu Hàn miễn cưỡng bị Sở Thiên Ngạo kéo lên.

Đột nhiên, một luồng dịch nóng chảy ra từ giữa hai chân.

Mạc Tiểu Hàn còn tưởng rằng đó là dịch của Sở Thiên Ngạo bắn vào cơ thể của mình, cô dùng chăn che kín cơ thể của mình, cầm khăn giấy lau lau. Đến lúc ném khăn giấy đi, cô hoảng sợ phát hiện, giữa những đốm dịch màu trắng đục còn kèm theo những tia máu đỏ tươi!

"A!" Thét lên một tiếng , Mạc Tiểu Hàn hoảng sợ nhìn Sở Thiên Ngạo: "Máu! Có máu!"

Đôi mày rậm của Sở Thiên Ngạo cũng nhíu lại, nhanh chóng gọi một cú điện thoại: "Gọi bác sĩ Vương tới đây."

Bác sĩ Vương vội vã chạy đến khám bệnh tại nhà. Người giúp việc và quản gia nhà họ Sở đứng im trong đại sảnh tối om. Có chút kẹt xe, bác sĩ Vương chỉ tới chậm một chút mà Sở Thiên Ngạo đã đập bể mấy cái bình hoa cổ đắt giá rồi !

"Cái này. . . . . ." Bác sĩ Vương vuốt vuốt sống mũi, ánh mắt có chút khó xử nhìn sắc mặt âm trầm Sở Thiên Ngạo đang đứng bên cửa sổ.

"Sao! Cứ nói thẳng ra!" Sở Thiên Ngạo cũng không thèm quan tâm bác sĩ Vương là một bác sĩ nữ, không chút khách khí mở miệng.

"Tổng giám đốc Sở, vợ của ngài mang thai, vì vậy quan hệ tình dục nên tiết chế một chút thì tốt hơn." Bác sĩ Vương hâm mộ liếc mắt nhìn Mạc Tiểu Hàn. Có thể thấy được quan hệ tình dục của bọn họ rất hòa hợp, cũng rất thường xuyên. Lại liên tưởng tới chồng mình, haizz, bác sĩ Vương thở dài trong lòng một cái.

Nghe bác sĩ Vương nói, gương mặt Mạc Tiểu Hàn nhất thời đỏ như trái cà chua. Hai mắt khép hờ, cô và bác sĩ Vương ngượng ngùng nhìn nhau.

Sở Thiên Ngạo chau chau mày, có chút không kiên nhẫn nói: "Cô ấy ra máu như thế rốt cuộc có nghiêm trọng không?"

Bác sĩ Vương bị hắn ánh mắt của hắn nhìn sợ tới mức run lên, giọng nói cũng có chút run rẩy: "Không đáng ngại lắm, tôi kê thêm một toa thuốc dưỡng thai là được. Đây là thuốc đông y pha chế sẵn, không có ảnh hưởng đến thai nhi."

Không có việc gì là tốt. Mạc Tiểu Hàn cùng Sở Thiên Ngạo đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

"Em nên nằm nghỉ là tốt nhất. Tôi kêu Vú Trương làm chút gì cho cho em ăn." Sở Thiên Ngạo cùng bác sĩ Vương xuống lầu.

Mạc Tiểu Hàn nằm ở trên giường, nhưng không có chút buồn ngủ. Không phải giữa thời kỳ mang thai thì quan hệ rất an toàn sao? Cô thật không nghĩ tới, lại có thể ra máu! Động tác của Sở Thiên Ngạo quá hung mãnh, cũng quá thường xuyên!

Sở Thiên Ngạo là loại người có dục vọng rất mãnh liệt, muốn hắn tiết chế, rất khó! Không được, mình không thể ở bên cạnh hắn được nữa rồi, nếu như tiếp tục ở chung, bé con trong bụng sẽ không giữ được!

Chạy trốn, phải chạy trốn! trong lòng Mạc Tiểu Hàn quyết định. Nhưng, ba sẽ làm thế nào đây?

Mạc Tiểu Hàn cầm điện thoại di động lên, bấm một dãy số quen thuộc, cô thật sự là đứa con gái bất hiếu, ba nằm viện lâu như vậy, cô mới chỉ đi thăm ông ấy hai lần. Mỗi ngày đều bị Sở Thiên Ngạo cuốn thật chặt, hoàn toàn không còn thời gian riêng tư gì cả.

Không biết ba hiện tại có khỏe không.

Điện thoại thông. Bên đầu kia điện thoại truyền đến một giọng nói hiền từ: "Alo? Tiểu Hàn sao?"

"Dạ, ba!" Giọng nói Mạc Tiểu Hàn có chút nghẹn ngào, "Ba, bây giờ ba có khỏe không? Cơ thể như thế nào?"

"Cũng không tệ lắm, đã khỏe hơn rồi, ngày mai là phẫu thuật rồi. Bệnh viện đã sắp xếp cho ba một bác sĩ tốt nhất, Tiểu Hàn, con cứ yên tâm đi!" trong lòng Mạc Bạch Thạch cũng có mấy phần chua xót, lần trước nghe Tiểu Hàn nói chi phí phẫu thuật là do cô hỏi mượn một người bạn. Có phải bây giờ con bé đang làm việc cật lực để kiếm tiền trả nợ không?

"Ba, ba không có việc gì là tốt rồi. Chờ khi ba phẫu thuật xong, con sẽ vào thăm ba!" Mạc Tiểu Hàn vội vã nói, bởi vì cô đã nghe được tiếng bước chân lên lầu.

Sở Thiên Ngạo không cho phép cô liên lạc với những người bên ngoài, muốn đoạt lấy toàn bộ thế giới của cô. Hầu như Mạc Tiểu Hàn không còn liên lạc với những bạn bè trước kia.

"Ba, ba cố gắng giữ gìn sức khỏe, con cúp máy trước đây." Mạc Tiểu Hàn vừa cúp điện thoại. Sở Thiên Ngạo cùng Vú Trương và má Vương bước vào.

Vú Trương bưng một cái bàn ăn lớn để trên giường. Còn trong tay má Vương là một cái khay bằng bạc, trong khay sắp đầy các loại thức ăn.

Nhanh nhẹn đem bàn để trên giường, để cái khay ngay ngắn, sau đó hai người giúp việc nhanh chóng lui khỏi phòng.

"Ăn." Sở Thiên Ngạo nhìn Mạc Tiểu Hàn hạ lệnh, bản thân mình cũng cầm một đôi đũa lên ăn.

Mạc Tiểu Hàn cũng đã đói bụng, nhưng nhìn chiếc còng trên cổ tay mình rồi lại trợn mắt nhìn Sở Thiên Ngạo một cái. Đôi tay bị còng, cô ăn như thế nào!

Sở Thiên Ngạo ăn vài miếng, phát hiện Mạc Tiểu Hàn không hề động đũa, chân mày cau lại: "Sao không ăn? !" Người phụ nữ này, lại tiếp tục bướng bỉnh sao?

"Tôi muốn ăn, nhưng không cầm đũa được nha!" Mạc Tiểu Hàn tức giận nói.

"A!" Lúc này Sở Thiên Ngạo mới nhớ tới chiếc còng trên cổ tay cô. Đưa tay lục lọi trong túi quần một hồi, không tìm được chìa khóa, có thể mới vừa rồi rơi ở dưới lầu.

Để cái bàn gần Mạc Tiểu Hàn thêm một chút, Sở Thiên Ngạo đưa tay múc một muỗng canh, đút vào miệng Mạc Tiểu Hàn.

Mạc Tiểu Hàn kinh ngạc trừng lớn mắt: Sở Thiên Ngạo muốn đút cơm cho cô ăn? Cơ thể theo bản năng thụt lùi về phía sau một cái.

"Uống....uố...ng!" Giọng nói Sở Thiên Ngạo mang theo sự uy nghiêm không cho kháng cự. Lần lần đầu tiên hắn đút canh cho phụ nữ, cô lại có bộ dạng không muốn uống!

Mạc Tiểu Hàn âm thầm liếc mắt, lại bị thần kinh gì đây? Vừa rồi mới bạt tai, rồi lại còng tay, bây giờ lại đút canh cho cô? Chơi trò tình cảm hả?

Muỗng canh từ từ trở nên lạnh. Mạc Tiểu Hàn vẫn không há miệng.

Sở Thiên Ngạo thu tay lại, sắc mặt trở nên lạnh lùng như băng: "Được, cô không uống đúng không? Vậy thì cô đói chết thôi! Dù sao trong bụng cô cũng có đứa con hoang! Hai người cùng chết, cũng không thấy cô đơn!"

Một câu nhắc nhở Mạc Tiểu Hàn, trong bụng của cô còn có bé con, cô không thể nhà laoy hứng như vậy được!

"Ai, tôi Uống....uố...ng!" Mạc Tiểu Hàn gọi Dở Thiên Ngạo đang đứng dậy chuẩn bị đi. Ngoan ngoãn há miệng. Không để ý thấy ánh sáng trong mắt Sở Thiên Ngạo chợt lóe rồi nhanh chóng biến mất.

Bữa cơm này, Mạc Tiểu Hàn bị Sở Thiên Ngạo từng muỗng từng muỗng cho ăn no. Sở Thiên Ngạo là một người chăn nuôi rất nghiêm nghị, mỗi khi Mạc Tiểu Hàn tỏ vẻ ra không muốn ăn, thì ánh mắt lạnh lùng của Sở Thiên Ngạo sẽ khiến cô ngoan ngoãn há miệng.

Mạc Tiểu Hàn cảm giác mình chưa bao giờ ăn no như vậy. Thức ăn trên bàn, hơn một nửa đã vào dạ dày cô. Món điểm tâm sau bữa ăn là hột đào chưng đường phèn. Mạc Tiểu Hàn từ nhỏ không thích ăn hột đào, cô ghét mùi vị của hột đào, nhưng lần này cũng bị Sở Thiên Ngạo ép ăn được hơn một nửa.

Khó chịu nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn, muốn bày tỏ đã ăn rất no rất no, một muỗng cũng không ăn thêm được nữa, Sở Thiên Ngạo mới bỏ qua cho Mạc Tiểu Hàn.