Thuan Phuc Co Vo Be Nho Tong Tai Hu Hu Hu Bac Minh Chuong 98 Roi Khoi Thanh Pho C

  Con ngươi của Sở Thiên Ngạo phát ra ánh sáng khát máu sắc bén, hung hăng nhìn Lương Noãn Noãn: "Cô không biết rõ lai lịch chiếc nhẫn này mà dám mua lại? Tôi nên khinh thường cô ngu ngốc, hay là nên ép cô nói lên sự thật?"

Trên mặt Lương Noãn Noãn thoáng hiện lên nét dữ tợn: "Sự thật? Vậy tôi sẽ nói cho ngài sự thật, cái loại tiện nhân như Mạc Tiểu Hàn, nhìn lâu một chút tôi cũng cảm thấy ghét! Nếu biết chiếc nhẫn này là của cô ta, tôi đã sớm ném vào đống rác rồi!"

Sở Thiên Ngạo bước về phía Lương Noãn Noãn một bước, khuôn mặt lạnh lùng dường như muốn dán lên mặt của cô: "Cô Lương, tốt nhất cô nên lập tức nói cho tôi biết, Mạc Tiểu Hàn bây giờ đang ở đâu! Nếu không, cô tự gánh lấy hậu quả!"

Thấy Sở Thiên Ngạo nói như thế, Thân Hạo Khiêm có chút nửa tin nửa ngờ, chẳng lẽ Noãn Noãn thật sự biết Tiểu Hàn ở đâu? Noãn Noãn luôn luôn có địch ý với Tiểu Hàn, khi người phụ nữ lên cơn ghen, chuyện gì cũng có thể làm được!

Thân Hạo Khiêm cũng nhìn Lương Noãn Noãn với vẻ khẩn cầu: "Noãn Noãn, nếu em biết rõ Tiểu Hàn ở đâu, hãy mau nói cho anh biết. . . . . ."

Lương Noãn Noãn tức giận khiến toàn thân phát run, dùng ánh mắt khó mà tin được nhìn Thân Hạo Khiêm, hắn lại vì Mạc Tiểu Hàn mà nghi ngờ mình!

Dùng tay chỉ vào mặt Thân Hạo Khiêm, Lương Noãn Noãn tức giận nói không ra lời. Chỉ cảm thấy dưới bụng quặn đau, một luồng nhiệt theo bắp đùi chảy xuống. . . . . .

Lương Noãn Noãn kinh hoảng nhìn xuống dưới, dưới làn váy cưới dài trắng đã loang ra một màu đỏ tươi chói mắt!

Mình sảy thai! Đứa con của mình và Thân Hạo Khiêm không còn nữa! Một tiếng thét chói tai xé rách màng nhĩ của mọi người, gương mặt đau đớn căm hờn, Lương Noãn Noãn run rẩy chỉ vào Sở Thiên Ngạo: "Sở Thiên Ngạo, anh sẽ chết không toàn thây! Anh và Mạc Tiểu Hàn sẽ gặp báo ứng!"

"Noãn Noãn!" Thân Hạo Khiêm và Thị trưởng Lương đồng thời nâng tấm thân mềm mại của Lương Noãn Noãn vừa ngã xuống. Ánh mắt Thị trưởng Lương nhìn Sở Thiên Ngạo, đầy vẻ oán độc.

Sở Thiên Ngạo hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt của Thị trưởng Lương, hắn cầm chiếc nhẫn thật chặt, giống như một người sắp chết đuối nắm được cọng rơm cuối cùng. Đây là chiếc nhẫn của Tiểu Hàn, lần theo chiếc nhẫn này, chắc có thể tìm được nơi ở của Tiểu Hàn . . . . . .

Xe cứu thương đến, hiện trường hôn lễ càng thêm hỗn loạn. Đám chó săn cùng truyền thông các loại tất cả đều bận rộn chụp hình phỏng vấn. Hôn lễ của con gái Thị trưởng cùng những diễn biến xảy ra chưa bao giờ thấy ở những hôn lễ khác, lại kết thúc như vậy, trang đầu của các tờ báo ngày mai thật sự sẽ rất chấn động!

Sở Thiên Ngạo là đầu sỏ gây nên mọi chuyện lại tựa như hoàn toàn không có cảm giác, đôi mày rậm vẫn nhíu thật chặt, giờ phút này trong đầu hắn chỉ chứa đầy kế hoạch xem phải bố trí nhân lực đi tìm kiếm Mạc Tiểu Hàn như thế nào, mà hoàn toàn không ý thức được, tất cả ánh đèn flash lớn nhỏ đều chĩa về phía hắn chụp lia lịa!

"Thiên Ngạo, đi mau!" Thấy có ký giả tuôn về phía này, Bùi Tuấn kéo Sở Thiên Ngạo đi ra ngoài.

Rốt cuộc cũng trốn thoát được sự bám đuổi của đám ký giả, ngồi vào trong xe. Nét mặt luôn luôn nhẹ nhàng của Bùi Tuấn, đến bây giờ cũng có một tia trách cứ: "Thiên Ngạo, hôm nay cậu sao thế? Cho dù cậu nghi ngờ chiếc nhẫn này là của Mạc Tiểu Hàn, cậu cũng không nên náo loạn như thế. Lương Noãn Noãn dù sao cũng là con gái Thị trưởng Lương, sau lưng Thân Hạo Khiêm cũng có công ty Thân thị làm chỗ dựa. Cậu đã đắc tội với hai thế lực lớn rồi đấy."

Sở Thiên Ngạo nắm chặt chiếc nhẫn, chiếc nhẫn này đã hoàn toàn thu hút toàn bộ sự chú ý của hắn, là do Mạc Tiểu Hàn bán chiếc nhẫn sao? Rốt cuộc cuộc sống của cô trải qua như thế nào? Nghèo túng đến độ phải bán nhẫn sao? Hay cô đã xảy ra chuyện gì nên chiếc nhẫn mới rơi vào tay người khác?

Thấy bộ dạng Sở Thiên Ngạo có tai cũng như điếc, Bùi Tuấn ngán ngẩm thở dài.

Bên ngoài phòng bệnh của một bệnh viện cao cấp, Thân Hạo Khiêm và Thị trưởng Lương đang lo lắng chờ đợi. Khi bác sĩ từ phòng bệnh đi ra, hai người liền vây lại: "Bác sĩ, Noãn Noãn như thế nào?"

Bác sĩ lắc đầu một cái: "Thai nhi không giữ được. Hai người an ủi cô ấy nhiều một chút!"

Thân Hạo Khiêm và Thị trưởng Lương liếc nhìn nhau, tâm trạng nặng nề đi vào phòng bệnh.

Lương Noãn Noãn đang nằm trên giường ngẩn người, thấy Thân Hạo Khiêm và Thị trưởng Lương bước vào, lỗ mũi đau xót, nước mắt liền theo gương mặt tái nhợt chảy xuống.

"Hạo Khiêm, xin lỗi. . . . . . Là do em không tốt, không thể giữ được con mình. . . . . ." Lương Noãn Noãn khóc nức nở. Đứa con này là ràng buộc duy nhất giữa cô và Hạo Khiêm, Thân Hạo Khiêm đồng ý kết hôn cũng chỉ vì bào thai trong bụng của cô. Bây giờ đứa con không còn, Thân Hạo Khiêm có bỏ cô không?

"Noãn Noãn, người nên nói lời xin lỗi là anh. . . . . . Là anh không bảo vệ em tốt, không ngăn Sở Thiên Ngạo lại." Trong lòng Thân Hạo Khiêm cũng đau đớn, đứa con trong bụng Lương Noãn Noãn dù sao cũng là máu mủ của mình, mặc dù nói cho cùng nó vẫn đang còn một bào thai nhỏ xíu, nhưng dù sao đó cũng là một sinh mệnh nhỏ nhoi!

Trong lòng vốn đã căm hận Sở Thiên Ngạo, bây giờ lại từ từ lan tràn ra, giống như một gốc cây độc cắm rễ sâu ở trong lòng. . . . . .

"Thiên Ngạo! Anh, anh có thể đừng rời bỏ em hay không?" Lương Noãn Noãn rốt cuộc hỏi một câu mà cô đang rất lo lắng.

"Noãn Noãn ngốc, làm sao mà anh lại bỏ em được? Đừng nói lung tung. . . . . ." Thân Hạo Khiêm nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Lương Noãn Noãn, dịu dàng an ủi cô.

"Vậy anh đồng ý với em, vĩnh viễn không bỏ em!" Câu trả lời của Thân Hạo Khiêm khiến tâm trạng căng thẳng của Lương Noãn Noãn được buông lỏng, bèn bắt đầu làm nũng .

Nhìn nét mặt suy yếu tái nhợt của Lương Noãn Noãn, bất luận thế nào Thân Hạo Khiêm cũng không nói ra được lời cự tuyệt. Đều là lỗi của mình, mới khiến Noãn Noãn mất đi đứa bé. Chỉ có Thân Hạo Khiêm biết, Lương Noãn Noãn mong ngóng đứa bé ra đời như thế nào.

Quần áo em bé đã sắm sửa xong hết rồi. Còn có nôi, đồ chơi. Mọi thứ, đều là loại tốt nhất. Lương Noãn Noãn đối với đứa con của cô ấy và mình, tràn đầy chờ mong. Nhưng bây giờ lại. . . . . .

"Anh đồng ý với em." Thân Hạo Khiêm nhẹ nhàng nói.

Những lo lắng của Lương Noãn Noãn trong phút chốc biến mất hoàn toàn! Thân Hạo Khiêm là một người đàn ông chân chính, chuyện mà hắn đã đáp ứng nhất định sẽ làm được. Hiện tại nếu hắn đã đồng ý vĩnh viễn sẽ không bỏ mình, vậy nhất định hắn sẽ làm được.

Lương Noãn Noãn thậm chí bắt đầu cảm thấy may mắn vì mình đã sảy thai, nếu không sảy thai, Thân Hạo Khiêm cũng sẽ không áy náy như vậy, sẽ không đồng ý mãi mãi không rời bỏ cô. Chỉ có bé con trong bụng cô là đáng thương. . . . . .

Tròng mắt Lương Noãn Noãn ửng đỏ! Sở Thiên Ngạo, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho anh!

Nhìn Lương thị trưởng đứng ở bên cạnh, Lương Noãn Noãn nhẹ giọng gọi: "Ba. . . . . ."

"Noãn Noãn, ba ở đây. Con thấy thế nào rồi hả?" Sắc mặt Thị trưởng Lương cũng rất khó coi. Một mặt do lo lắng cho thân thể con gái, mặt khác là tức giận, Sở Thiên Ngạo thật sự quá không biết điều, hôn lễ của con gái mình, vậy mà hắn cũng dám chạy tới phá đám! Điều này nói rõ hắn hoàn toàn không coi mình ra gì! Mặc dù Sở thị tiền nhiều vô kể, nhưng dầu gì thì hầu hết công ty hắn vẫn hoạt động trong địa phận của thành phố C, hắn đang ở địa bàn của mình lại dám không nể mặt mình, thật là đáng giận!

"Ba, ba nhất định phải ra mặt giúp con!" Sắc mặt Lương Noãn Noãn tái nhợt, nhìn qua rất điềm đạm đáng yêu, "Sở Thiên Ngạo đó thật quá ghê tởm! Không nể mặt sư thì cũng phải nể mặt phật chứ! Bây giờ hắn lại làm con sảy thai, ba, ba nhất định phải báo thù cho con!"

"Con gái ngoan, ba biết phải làm sao rồi. Tốt nhất là con nên bồi dưỡng cơ thể." Thị trưởng Lương xiết chặt lông mày mà nói. Trong lòng đã âm thầm có chủ ý.

Cao ốc tập đoàn Sở thị. Trong phòng làm việc của Sở Thiên Ngạo.

"Tổng giám đốc, đây là báo cáo tháng này." Tổng giám sát tài chính lấy bảng báo cáo thành tích tổng kết hàng tháng ra.

Thấy con số trong bảng, lông mày Sở Thiên Ngạo khẽ nhíu lại: "Tổng giám Vương, số liệu báo cáo tháng này, rất khó coi. . . . . ."

"Tổng giám đốc, chúng tôi đã nỗ lực, nhưng do bên thuế vụ kiểm tra quá chặt. Trước kia hầu như không bao giờ kiểm tra nghiêm ngặt như vậy, tôi nghi ngờ là có người âm thầm giở trò."

Sở Thiên Ngạo giương mắt lên, ánh mắt sắc bén khiến tổng giám Vương sợ tới mức khẽ run rẩy.

"Để đây đi, đi gọi tổng giám Bộ phụ trách kế hoạch vào đây." Thấy bộ dạng tổng giám Vương như chuột thấy mèo, Sở Thiên Ngạo cảm thấy chán ghét, khoát khoát tay ra hiệu cho hắn ra ngoài.

Tổng giám Bộ phụ trách kế hoạch cầm số liệu báo cáo nơm nớp đi vào.

Đưa bảng báo cáo số liệu cho Sở Thiên Ngạo, khóe mắt len lén liếc nhìn sắc mặt của Sở Thiên Ngạo.

Quả nhiên, lông mày Sở Thiên Ngạo nhíu lại càng chặt, sắc mặt cũng càng ngày càng âm trầm!

"Bốp!" Báo cáo bị ném lên trên bàn. "Anh giải thích cho tôi, tại sao thành tích tháng này lại kém như vậy!"Giọng nói Sở Thiên Ngạo tràn đầy uy nghiêm.

"Tổng giám đốc, tôi, tôi. . . . . . Tôi đã cố hết sức rồi! Thế nhưng mấy miếng đất đấu thầu tháng này, cũng không thành công! Tôi nghe những quan chức kia nói, là do Thị trưởng Lương hạ lệnh, muốn tất cả mọi nghiệp đoàn phong tỏa công ty Sở thị!"

"Lương thị trưởng?" Ánh mắt Sở Thiên Ngạo nguy hiểm híp lại.

"Đúng, chính là Lương thị trưởng. Nghe nói, bởi vì ngài quấy rối hôn lễ của con gái Thị trưởng Lương, Thị trưởng Lương căm hận ngài!" Tổng giám Bộ phụ trách kế hoạch quan sát sắc mặt của Sở Thiên Ngạo, thận trọng nói.

"Ha ha. . . . . ." Sở Thiên Ngạo đột nhiên ngẩng đầu lên phát ra một tràng cười vô cùng cuồng ngạo, "Chỉ dựa vào hắn? Chỉ dựa vào chức thị trưởng? Muốn phong tỏa Sở thị?" Đôi mắt chim ưng của Sở Thiên Ngạo lóe lên ánh sáng giễu cợt.

"Tổng giám đốc, ngài có điện thoại nội bộ." Giọng nói dịu dàng của Thư ký truyền đến.

Sở Thiên Ngạo phất tay một cái, ra hiệu cho tổng giám Bộ phụ trách kế hoạch ra ngoài trước rồi nhấn nút trả lời trên bàn.

Trong điện thoại là một giọng nói đàn ông già nua nhưng uy nghiêm: "Thiên Ngạo, cậu rất có bản lãnh a, vì một người phụ nữ, thậm chí ngay cả kinh doanh cũng không muốn làm?"

Hàng chân mày rậm của Sở Thiên Ngạo nhíu lại, trong ánh mắt cương quyết thoáng hiện chút bất đắc dĩ "Ông nội, ông lại nghe thấy lời đồn lung tung gì rồi sao?"

"Lời đồn? Tin tức cũng truyền đến nước Mĩ rồi! Nếu như không phải do bác Trương của cậu nói, ta còn không biết bây giờ cậu lại có tiền đồ như vậy, vì phụ nữ mà dám đắc tội với thị trưởng thành phố C!"

Sở Thiên Ngạo cau mày ra vẻ không sao cả: "Một thị trưởng mà thôi! Muốn phong tỏa Sở thị chẳng phải là chuyện cười sao?"

"Một thị trưởng mà thôi? Cậu có biết sau lưng của hắn là ai không? Là XXX! Ta mà gặp cũng phải kính nể ba phần, cậu lại dám vì một người phụ nữ, đi quấy rối hôn lễ của người khác!" Giọng nói già nua càng nói càng tức, cũng càng ngày càng không khách khí..

Nghe thấy tên tuổi XXX, Sở Thiên Ngạo cũng khẽ kinh hãi. Hắn vạn lần không nghĩ tới, chỉ là một Lương thị trưởng, mà lại có bối cảnh như vậy. Cái vị tên XXX kia, dưới một người, trên vạn người. Sở thị dù quyền thế nghiêng trời lệch đất đi chăng nữa, cũng không cách nào đấu nhau một cách hòa bình được!

"Thiên Ngạo, cậu lập tức về Mĩ ngay. Công ty Chicago đang chờ cậu tới xử lý. Việc kinh doanh buôn bán ở thành phố C cậu không phải nhúng tay vào nữa. Ta sẽ kêu chú của cậu về xử lý." Giọng nói của ông cụ nhà họ Sở vô cùng kiên quyết.

Sở Thiên Ngạo yên lặng. Hiện tại hắn ở lại thành phố C quả thật rất không sáng suốt, nhưng lúc này đến Chicago, thì hy vọng tìm được Tiểu Hàn lại càng mong manh. . . . . ."

"Thiên Ngạo! Ta đã đăng ký vé máy bay cho cậu rồi, sáng mai đi Chicago. Cậu sắp xếp mà làm theo!" Ông cụ Sở vừa dứt lời, liền cúp điện thoại.