Tong Giam Doc Xa Hoi Den Va Sat Thu Chuong 119

Dáng vẻ Vệ Thanh Nhiên thật làm người ta rất muốn đánh hắn nhưng lại không thể, bởi vì trong tay hắn nắm giữ nhược điểm của bọn họ, Hồ Cẩn Huyên mặc dù tin tưởng ông xã có đầy đủ năng lực giải quyết chuyện này, nhưng sẽ rất phiền toái, có đường tắt để đi tốt hơn.

"Vệ Thanh Nhiên, ngươi cho rằng ta sợ ngươi sao? Có bản lãnh ngươi liền báo cảnh sát bắt ta, hừ. . . . . . Hôm nay ta dám đến nơi này liền dự liệu được hậu quả." tròng mắt sắc bén của Thẩm Dật Thần bắn thẳng đến Vệ Thanh Nhiên đang nằm trên đất, khóe miệng nâng lên mỉm cười tàn nhẫn, khiến người ta kinh hồn bạt vía.

Đừng tưởng rằng hắn ngồi không, ý đồ của tên Vệ Thanh Nhiên này rõ ràng như vậy, cho dù kẻ ngu cũng nhìn ra được, huống chi là Thẩm Dật Thần anh - một âm mưu gia chân chính, am hiểu nhất chính là tâm kế, tên tiểu tử hao tốn nhiều công phu như vậy là vì đưa phụ nữ của Thẩm Dật Thần anh tới đây, không biết nói Vệ Thanh Nhiên ngu ngốc hay là lá gan quá lớn.

"Mặc dù Tổng giám đốc Thẩm không sợ, nhưng dường như có người rất sợ." Vệ Thanh Nhiên làm bộ như không sao cả cười hì hì, nháy mắt một cái cũng không nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ bé tuyệt mỹ của Hồ Cẩn Huyên, trong lòng đã sớm thương tiếc, lo lắng trong mắt giai nhân không chút nào che giấu, hắn không muốn điều đó, trong lòng tự nói với mình cô quan tâm Thẩm Dật Thần như vậy, hoàn toàn bởi vì người đó là chồng của cô, đợi đến lúc mình đem cô đoạt lại, trong mắt cô, trong lòng cô chỉ biết có Vệ Thanh Nhiên hắn một người, hắn bảo đảm!

Thẩm Dật Thần nghe vậy, mắt nhìn về cô gái nhỏ trong ngực, quả nhiên nhìn thấy trong mắt cô toàn là lo lắng và tự trách. Anh cầm bàn tay nhỏ bé lạnh buốt của cô, không tiếng động an ủi, cười ha hả nói: "Làm phiền Vệ thị trưởng quan tâm, Vệ thị trưởng có thời gian quan tâm người khác không bằng hảo hảo quan tâm mình một chút, nếu về sau cả đời tàn thì làm thế nào, đả thương lòng phụ nữ ngưỡng mộ Vệ thị trưởng sẽ không tốt lắm.", Anh không thể không nói cái tên Vệ Thanh Nhiên này là một cái đèn dầu đã cạn, nếu không tâm kế sẽ không lớn như vậy, bày ra một đống hỗn độn, chỉ là trong đống hỗn độn đó có Thẩm Dật Thần anh thì đừng nghĩ đến thành công, sử dụng phép khích tướng cũng vô ích.

"Ha ha! Tôi chỉ nhắc nhở Tổng giám đốc Thẩm mà thôi, hôm nay các ngươi ra khỏi cái cửa này, tôi không dám cam đoan tin tức ' Tổng giám đốc Thẩm đêm khuya xông vào nhà dân' sẽ truyền ra ngoài." Vệ Thanh Nhiên cười đến mặt không tim không phổi, mắt thấy lòng giai nhân dao động, mục đích hắn hôm nay đã đạt tới, nói gì hắn cũng sẽ không buông tha, chỉ cần thêm một cây đuốc là tốt rồi, nhưng nắm lửa này, không phải là không làm tim mình cháy lên, cảm giác đau.

"Tùy tiện, ngươi muốn thế nào liền thế đấy." Thẩm Dật Thần không sao cả nói, nâng mặt Hồ Cẩn Huyên cùng đối mặt với anh, trên mặt trừ dịu dàng chỉ còn dịu dàng, nơi nào còn có mùi thuốc súng vừa nói chuyện với Vệ Thanh Nhiên, cưng chiều vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ , cảm thụ da thịt trơn mềm, tâm tình rất tốt, dịu dàng nói: "Đừng lo lắng, không có chuyện gì, đi thôi!" .

"Ừ!" Khẽ thở dài một cái, Hồ Cẩn Huyên cuối cùng thỏa hiệp, trở về nắm bàn tay to của anh, cả người nhẹ nhàng đến gần trong ngực Thẩm Dật Thần, nhắm mắt lại lắng nghe nhịp tim anh đập mạnh mà có lực, nên tin tưởng năng lực làm việc của anh, nếu anh nói chính mình có thể giải quyết, như vậy liền giao cho anh, tiết kiệm suy nghĩ.

Thẩm Dật Thần khinh miệt nhìn Vệ Thanh Nhiên một cái, trong mắt có khiêu khích trần truồng, uổng phí hắn bày ra kết cục lớn như vậy kết quả quay đầu lại chẳng có gì, hơn nữa còn tổn thất một sợi dây chuyền, cộng thêm bị đánh, suy nghĩ một chút trong lòng Thẩm Dật Thần đã cảm thấy rất thỏa mãn. Dám mơ ước người của anh, nên trừng phạt thật tốt một phen, anh không đem hắn đôi đã là nhân nhượng rồi.

Mắt thấy người mình vất vả dụ tới lại muốn đi, trong lòng Vệ Thanh Nhiên rất hận. Nếu không phải Thẩm Dật Thần chặn ngang một cước, chuyện sẽ không diễn biến như vậy, không còn kịp suy nghĩ, hắn vội vàng mở miệng hô: "Đợi chút, chớ đi!". Hắn chỉ biết nếu không ngăn bọn họ lại, dựa vào nhảy cảm và dục vọng độc chiếm cường đại của Thẩm Dật Thần, về sau hắn có thể không còn cơ hội gặp lại cô. Như vậy sao được, không thấy cô mấy tháng, hắn sắp điên mất rồi, về sau cuộc sống từ từ không có cô làm bạn, một mình hắn làm sao sống, cho nên trực giác hắn muốn ngăn cản bước chân bọn họ rời đi.

Thẩm Dật Thần không để ý đến thanh âm phía sau vội vội vàng vàng, ôm bà xã yêu thích đi về phía cửa sổ, trong lòng khẳng định, lần sau nhất định không để cho Vệ Thanh Nhiên nhìn thấy cô nữa.

U mê như Hồ Cẩn Huyên, lúc này cũng biết chuyện có gì không đúng. Từ lúc bắt đầu đến bây giờ, biểu tình Vệ Thanh Nhiên giống như không quan tâm bọn họ đánh cắp dây chuyền, hơn nữa ánh mắt hắn nhìn cô là lạ, làm lòng cô không thoải mái. Hai lần hắn gọi thanh âm đều vội vã như vậy, hơn nữa còn xen lẫn chờ đợi, hắn đến tột cùng chờ đợi thứ gì? Chẳng lẽ chờ đợi bọn họ tới đánh cắp dây chuyền? Nhưng bây giờ bọn họ trộm được rồi, không phải nên thả bọn họ đi sao? Thế nào lặp đi lặp lại nhiều lần cản lại bước chân của bọn họ.

Nhưng có người ngu như vậy sao? Chờ người khác trộm đồ của mình? Mục đích hắn ở chỗ nào? Không nghĩ ra a, không nghĩ ra! Có lẽ hắn nhàm chán đến điên rồi, muốn cảm thụ phấn khích người khác trộm đồ, điều này cũng không thể không có khả năng, Hồ Cẩn Huyên ý định xoay chuyển, rốt cuộc lưu loát xoay người, nghi ngờ gạt gạt mày đẹp, kiều tiếu nói: " Trong tay Thị trưởng đại nhân chẳng lẽ còn có nhược điểm của chúng ta, muốn hảo hảo lợi dụng một phen?" Cô cũng muốn xem hắn còn có chuyện gì.

"Cô nhất định phải cứ gọi tôi như vậy sao? Còn nữa nhất định phải nhìn tôi như vậy sao?" Vệ Thanh Nhiên cười khổ nói, cô cho là Vệ Thanh Nhiên hắn là người tâm cơ khá sâu sao? Nếu như không phải vì dẫn cô ra ngoài, hắn cũng không cần bày mưu khống chế, hắn làm như vậy hoàn toàn vì cô, cô gái mới gặp vài lần đã khắc sâu trong tim hắn, nhưng người hắn yêu quả thật đang giễu cợt nhìn hắn, lòng hắn giống như bị kim đâm.

Trong giọng nói Vệ Thanh Nhiên tất cả đều là cô đơn, nơi nào còn có thoải mái nhàn nhã vừa rồi. Biểu tình này thế nào nghèo túng, hoàn toàn chính là bộ dáng thất tình! trong lòng Hồ Cẩn Huyên quái dị, thế nào nháy mắt, hắn liền thay đổi thành ra như vậy, người không biết còn tưởng bọn họ khi dễ hắn đấy.

Giờ phút này Hồ Cẩn Huyên hoàn toàn quên rằng chính hai người bọn họ chọc giận người ta, hơn nữa còn trộm đồ của người ta, việc này không gọi là khi dễ thì gọi là gì?

Hồ Cẩn Huyên nghi ngờ hỏi thăm người đàn ông bên cạnh bởi vì động tác đột nhiên của cô mà dừng lại, không tiếng động hỏi anh có biết tại sao giọng của Vệ Thanh Nhiên như oán phu, thấy quái dị làm sao.

Lừa lương tâm, Thẩm Dật Thần lắc đầu một cái, bày tỏ ý không hiểu cái gì, thật ra trong lòng anh đang cười nghiêng ngửa, từ nét mặt của Vệ Thanh Nhiên cũng biết anh đã đánh bại một đối thủ, nói anh sao không thoải mái được. Nhưng nói gì anh cũng sẽ không nói cho cô biết bộ dáng Vệ Thanh Nhiên như vậy hoàn toàn là vì thái độ thờ ơ của cô, thương tâm a! Không phải dễ dàng chữa khỏi, nếu chủ ý tiểu tử này không phải nhắm vào người bảo bối của anh, anh tuyệt đối sẽ rảnh rỗi đi trông nom nhiều như vậy, muốn trách thì trách tại sao nhiều phụ nữ như vậy không chọn, cố tình nhìn trúng bà xã anh, đó không phải đã định trước sẽ thất tình sao.

Cường hãn như Hồ Cẩn Huyên, nghe lời nói buồn bã, cũng không hạ được quyết tâm, trong lòng đoán chừng có thể trước kia Vệ Thanh Nhiên quen với một người có dung mạo giống cô. Mà cô gái kia rời bỏ hắn, cho nên hắn xem mình thành thế thân, đại khái là như vậy. Cô gấp giọng giải thích: "Khụ khụ! Có phải anh hiểu lầm cái gì? Nói như thế giống như tôi phụ lòng anh, tôi cho anh biết, tôi chỉ thấy gặp anh một lần, anh ngàn vạn lần đừng hiểu lầm, tôi lớn như vậy chỉ yêu một lần, cũng không phụ lòng người nào, ông xã nhà tôi có thể làm chứng ." .

"Tôi không hiểu lầm, em không phụ lòng tôi, mà là tôi tình nguyện. Nếu như nói Vệ Thanh Nhiên tôi yêu em, em có tin không?" Vệ Thanh Nhiên chằm chằm nhìn cô, trong mắt có chờ đợi, còn có tâm thần thấp thỏm, không nghĩ tới lần đầu tiên thổ lộ sẽ ở dưới tình huống này, có một chút đột ngột, nhưng Vệ Thanh Nhiên hắn làm việc cho tới nay đều không có điểm mấu chốt đạo đức, muốn làm liền làm rồi.

"A. . . . . ." Hồ Cẩn Huyên mở to hai mắt, miệng cũng không ngậm lại, bộ dáng kinh ngạc, thật đáng yêu ah! Cô hoàn toàn có lý do tin tưởng mình nghe nhầm, cuối cùng chỉ có thể nhắm mắt nói: "Ha ha! Thị trưởng đại nhân chớ có nói đùa, chúng ta không hẹn gặp lại." nói xong, cô lập tức lôi kéo người nào đó bên cạnh không sai biệt lắm sắp sửa bộc phát, đợi tiếp nữa, tình huống cô nghe nhầm có thể sẽ càng ngày càng nghiêm trọng.

"Tôi không nói giỡn, tôi là nghiêm túc, em cho rằng tôi tốn công phu lấy dây chuyền đó, hơn nữa còn lên TV vì cái gì?" Vệ Thanh Nhiên trầm thấp nói, ánh mắt nóng rực nhìn cô. Trong đôi mắt trừ thâm tình chính là yêu say đắm, tâm tư của hắn rõ ràng như vậy, ngay cả ngừoi đàn ông bên cạnh cô đều nhìn ra, cô tại sao không để ý tới. Là người đó bảo vệ cô quá tốt, cho nên cô mới khăng khăng một mực chỉ thích người kia, hắn không thể không nói Thẩm Dật Thần đích xác rất cao minh, hiểu được như thế nào vì mình tranh thủ, công việc bảo vệ làm rất tốt.

"Ý của anh là vì tôi?" Hồ Cẩn Huyên không thể tin chỉ mình nói, không nghe được một tiếng phản bác, Hồ Cẩn Huyên biết mình đã đoán đúng. Ông trời của tôi a, sức quyến rũ của cô có phải quá lớn, rõ ràng đã có một ông xã, hay lại có người lớn tiếng thổ lộ, trong lòng cô thầm nói.

Thẩm Dật Thần bên cạnh ghen tức sắp phát điên, trong lòng thầm hận Vệ Thanh Nhiên, không nghĩ tới tiểu tử này lại lớn mật thổ lộ với cô ngay trước mắt ông xã là anh, đáng chết, Vệ Thanh Nhiên! hắn sẽ chết không có toàn thây.