Tong Giam Doc Xa Hoi Den Va Sat Thu Chuong 21 Khong Co Anh Om Em Khong Ngu Duoc

Thẩm Dật Thần vừa ra khỏi thư phòng đã thấy Hồ Cẩn Huyên cách đó không xa đang đi về phía này, anh vẫy tay dịu dàng nói: "Huyên, tới đây."

Hồ Cẩn Huyên nhìn thấy người đàn ông dưới ánh đèn dùng ánh mắt cưng chiều ngoắc cô, cảm giác mất mát trong lòng nháy mắt như tìm được một cảng tránh gió tất cả bất an đều biến mất. Cô không để ý tới chân đang đau nhức nhanh chóng chạy như bay về phía anh.

"Chậm một chút, cẩn thận." Thẩm Dật Thần thấy động tác của cô liền lo lắng nói, không quản cô đã tới gần mình hay chưa anh vươn tay về phía cô, sau đó ôm chặt thân thể nhỏ bé đang nhào tới.

"Thế nào, gặp ác mộng sao?" Thẩm Dật Thần tựa đầu vào tóc, ngửi hương thơm trên người cô dịu dàng hỏi, anh đưa tay vuốt ve sau lưng, ý đồ bình phục tâm tình cô.

"Không có." Hồ Cẩn Huyên nhắm mắt lại, thoải mái hít vào mùi vị đặc trưng trên người anh, đột nhiên cảm giác buồn ngủ một chút, xem ra lồng ngực anh thoải mái nhất.

"Vậy sao đã tỉnh rồi?" Thẩm Dật Thần cưng chiều hỏi, mặc dù biết cô rất nhạy cảm nhưng cho tới bây giờ trước mặt anh tâm tình cô đều buông lỏng rất nhanh ngủ thiếp đi, đây cũng là điều anh thấy vui nhất, cô chưa bao giờ phòng bị với anh.

"Không có anh ôm, em không ngủ được." Hồ Cẩn Huyên nũng nịu nói. Điều cô nói là sự thật, mặc dù trong ngực anh cô ngủ rất dễ dàng nhưng một khi cô đang ngủ mà không thể ôm anh, ngửi không thấy hơi thở của anh, cô sẽ đột nhiên tỉnh giấc giống như vừa rồi.

"Thật xin lỗi, mệt mỏi sao?" Thẩm Dật Thần nghe cô nói, trong mắt tràn đầy hạnh phúc cùng áy náy, yêu thương hôn mặt cô một cái, dịu dàng nói. Là anh suy tính không chu đáo rồi, vừa tiêu hao rất nhiều thể lực của cô, hiện tại lại không thể nghỉ ngơi thật tốt, thân thể cô sao có thể chịu được. Mặc dù biết thể lực cô không giống cô gái bình thường, nhưng cô rất mảnh mai là bảo bối anh che chở trong lòng bàn tay, không thể xảy ra một chút không may nào.

"Ừ, anh đang làm gì?" Hồ Cẩn Huyên giống như con mèo nhỏ lười biếng tựa đầu trên ngực anh, không chút để ý hỏi.

"Anh còn có một chút công vụ chưa xử lý cho nên mới đến thư phòng." Thẩm Dật Thần mặt không đỏ tim không đập mạnh nói, nếu cô muốn gạt anh vậy anh sẽ giả bộ không biết.

"Ah, trong công ty rất bận sao? Có muốn em giúp một tay không?" Hồ Cẩn Huyên hỏi, đã trễ thế này anh vẫn còn làm việc có phải do cô xâm nhập vào hệ thống công ty cho nên anh mới vội vàng như vậy. Hại cô đột nhiên nảy sinh cảm giác áy náy, mặc dù cô không học về kinh doanh nhưng năng lực cũng không thể xem nhẹ, ít nhiều gì cũng giúp được .

"Đừng lo lắng, là chút chuyện không quan trọng, em nha! chỉ cần giúp anh bổ sung thể lực thật tốt là được." Thẩm Dật Thần ngụ ý cười tà nói, cưng chiều nhéo mũi cô.

"Bổ sung thể lực? Vậy ngày mai em nói đầu bếp nấu thêm cơm, anh ăn nhiều một chút." Hồ Cẩn Huyên lên kế hoạch, xem ra phải thay đổi thực đơn hàng ngày của anh rồi, nếu không công việc mệt mỏi cũng không làm gì được.

"Cơm dĩ nhiên phải ăn nhiều, nhưng phương pháp bổ sung thể lực tốt nhất chính là ôn lại vận động chúng ta làm trước đây không lâu." Thẩm Dật Thần cười tà một tiếng, sau đó ôm eo cô đi tới phòng ngủ.

"A. . . . . . Không cần, em rất mệt mỏi." Hồ Cẩn Huyên nghe ra ý tứ trong lời nói của anh luôn miệng kháng nghị, người đàn ông này sao có thể như vậy, từ công việc kéo đến chuyện phòng the, coi như anh thông minh nhưng xương cốt của cô đang muốn rời ra từng mảnh.

"Vậy sao? Nhưng anh thấy bảo bối còn hoạt bát nhảy loạn a, xem ra mới vừa rồi anh không đủ cố gắng nếu không bảo bối sao có thể xuống giường đây." Thẩm Dật Thần bẻ cong nói, hắn muốn để cho cô sớm mang thai, đương nhiên không thể bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào, huống chi cô ngọt ngào như vậy khiến anh muốn nuốt vào bụng.

"Mới không có, anh đã rất tuyệt rồi em hiện tại toàn thân đều đau nhức." Hồ Cẩn Huyên tả oán nói.

"Ha ha ha. . . . . . . . Anh rất vui vẻ khi bảo bối khen ngợi, nhưng em trốn không thoát đâu." Thẩm Dật Thần ôm chặt thân thể mềm mại trong ngực cười tà nói, cô thật đáng yêu làm cho anh yêu cô đến không dừng được, thật vui khi chỉ có anh mới nhìn được nhiều phong tình của cô đến vậy.

"Oa. . . . . . . . Không cần a, ai tới cứu tôi." Hồ Cẩn Huyên nghe anh nói như vậy vội hét lớn, anh đúng là yêu nghiệt chuyển thế, lời nói tà khí như vậy cũng làm cho cô cảm thấy mê người, hỏng bét là cô còn cảm giác rất vui vẻ thật hết cách cứu chữa.

"Ha ha ha. . . . . . Bảo bối không cần kích động như thế, nên tiết kiệm thể lực để vận động đi!" Thẩm Dật Thần cười ha ha nói, quanh quẩn cả biệt thự đều là tiếng cười phát ra từ nội tâm.

". . . . . . ." Hồ Cẩn Huyên trên mặt đầy bất đắc dĩ, thái độ thấy chết không sờn nhưng thật ra trong lòng mỉm cười hạnh phúc, không phải cô không có nguyên tắc, mà là trên thế giới này căn bản cũng không tìm được người yêu cô giống như anh nhưng cô không muốn tìm kiếm! Bởi vì cô đã có anh, chỉ cần anh vui vẻ là được rồi.

Gặp đúng người, đúng thời điểm là hạnh phúc, thế giới này có mấy người làm được... mà... Cuối cùng, người nào có quyền thế lại không bao tình nhân? Duy chỉ có anh là đặc biệt, cô có thể cảm thấy anh yêu cô từ tận đáy lòng, tin tưởng tương lai bọn họ sẽ càng ngày càng ngọt ngào, tựa như từ lúc kết hôn đến bấy giờ, bọn họ không thể rời bỏ lẫn nhau. Cũng có lúc ý kiến bất hòa, nhưng anh đều xuống nước thừa nhận sai lầm, cho dù người sai là cô, phương thức cưng chiều như vậy sắp làm cô hư hỏng rồi. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .