Tong Giam Doc Xa Hoi Den Va Sat Thu Chuong 42 Ghen Ti An Bai Am Ve

Hồi lâu sau, trong phòng tổng thống to lớn chỉ nghe tiếng thở dốc của đàn ông và phụ nữ.

Chung quanh cửa sổ sát đất, y phục xốc xếch của đàn ông và phụ nữ nhét trên thảm lông cừu trắng noãn, tựa vào tấm kiến thủy tinh có một bóng dáng mạnh mẽ và một bóng dáng dịu dàng quấn quít nhau thật chặt, ánh trăng vàng óng ánh chiếu trên người bọn họ, thật giống như một pho tượng thần kỳ đang kể với mọi người về câu chuyện tình không bao giờ phai mờ.

Kích tình đi qua, Thẩm Dật Thần ôm thật chặt thân thể mềm mại làm anh yêu thương không dứt của Hồ Cẩn Huyên, tựa vào trên cửa sổ sát đất, như vậy cô sẽ không bị ngã vì chân nhũn ra, đầu của anh chôn ở trong mái tóc của cô, hôn nhẹ cái cổ trắng noãn như ngọc của cô, ngửi hương thơm phát ra từ trên người cô, tâm tình vẫn chưa thư giãn sau khi phát tiết.

Kết hôn hai năm, sự thẹn thùng của cô, sự nhiệt tình của cô, sự tinh quái, cường thế bá đạo của cô, sự dịu dàng như nước của cô đều làm cho anh yêu say đắm không dứt, ở trên thế giới này không có bất kỳ người nào có thể hưởng thụ tất cả phong tình của cô rõ ràng hơn anh, anh hận không thể thời thời khắc khắc chôn ở trên người cô, hoặc là ăn cô vào trong bụng, cùng chết sống với cô mãi mãi.

Hồ Cẩn Huyên tựa đầu vào trước ngực Thẩm Dật Thần, nhẹ nhàng thở hổn hển, cảm thụ nhịp đập kịch liệt của trái tim.

Thật quá điên cuồng, vận động thân mật bọn họ mới vừa tiến hành, cuồng dã hơn bất kỳ lần nào khác.

"Bảo bối thích không?" thanh âm khàn khàn khêu gợi của Thẩm Dật Thần vang lên bên tai cô, sau đó cảm thụ được ẩm ướt sau vành tai.

"Hả?" Cảm thụ sự liếm láp của anh thân thể Hồ Cẩn Huyên run rẩy một cái, rụt vào trong lòng anh.

"Có thích vừa nhìn cảnh đẹp vừa làm vận động vừa rồi hay không?" Thẩm Dật Thần dịu dàng dụ dỗ, đặc biệt ôm thân thể của cô vào trong ngực mình, để cô cảm nhận sự biến hóa trong thân thể của anh.

"Ừ" Hồ Cẩn Huyên nói thật nhỏ và có vẻ xuề xòa, cảm giác như thế cũng không tệ, cô thật là không ngờ dưới tình huống này cũng có thể thân mật như vậy.

Cảm thụ thân thể anh biến hóa, Hồ Cẩn Huyên hơi kinh hãi trong lòng, không phải vừa rồi bọn họ đã vận động sao? Sao anh còn mạnh mẽ thế. Tiếp tục như vậy nữa xương cốt của cô sẽ bị anh chia rẽ, ngày mai làm sao đi chơi.

Hồ Cẩn Huyên vươn tay đẩy thân thể của anh một cái, nũng nịu nói: "Thần, chúng ta đi tắm đi!"

Giờ phút này bọn họ đều mồ hôi đầm đìa, muốn không thối cũng khó khăn, bọn họ nên nhanh đi tắm rửa thì tốt hơn, còn ở đây nữa thì không chừng người đàn ông này sẽ đại phát thú tính vậy ngày mai cô sẽ thật sự không xuống giường được.

Thở dài một tiếng, Thẩm Dật Thần bế ngang Hồ Cẩn Huyên đi tới phòng tắm, vốn anh còn muốn dẫn cô cảm thụ cảm giác tuyệt diệu đó lần nữa, nhưng rất dễ nhận thấy vợ yêu của anh đã rất mệt mỏi, bỏ qua cho cô đi!

Trong phòng tắm

Thẩm Dật Thần để Hồ Cẩn Huyên vào trong bồn tắm lại mở vòi nước ra để nước ấm chảy vào trong bồn, nước ấm làm cô phát ra tiếng rên thoải mái.

"Ha ha ha. . . . bà xã, để ông xã phục vụ cho em, nhìn kỹ em." Thẩm Dật Thần tà ác cười sau đó bắt đầu giúp cô tắm, thật ra thì thay vì nói là tắm, còn không bằng nói quạt gió thổi lửa ở trên người cô, bàn tay to của anh giống như mang theo lửa, qua lại ở trên người cô.

"Thần. . . ." Hồ Cẩn Huyên nhìn động tác của anh, đột nhiên tay chân có chút luống cuống.

"Hả? Bà xã có gì không hài lòng sao?" Thẩm Dật Thần cười tà nói, sau đó thả chậm tốc độ xoa nắn, bàn tay không ngừng tác quái trên người nhạy cảm của cô.

"Anh. . . . Anh. . . ." Hồ Cẩn Huyên lắp ba lắp bắp, không biết nói gì, ông trời ơi, thân thể vốn là mệt vô cùng của cô, bây giờ lại bị abg trêu chọc dư thừa sức sống, thân thể của cô nóng lên cực độ, hành động của anh đối với cô quả thật chính là hành hạ.

"Bảo bối, anh yêu em!" Thẩm Dật Thần thâm tình nỉ non ra tiếng, hóa động lòng thành hành động, trong phòng tắm kèm theo tiếng nước chảy lại có một tiếng yêu kiều làm người ta tai đỏ tim đập, từ đó trăng gió vô biên, cả trăng sáng cũng xấu hổ trốn vào trong đám mây rồi.

Thẩm Dật Thần nhu tình mật ý nhìn Hồ Cẩn Huyên ngủ ở bên cạnh, không dời mắt được, anh nhìn cô mãi vẫn không đủ, bất luận là cô tỉnh hay là cô ngủ nhưng rõ ràng bọn họ đã kết hôn rồi mà tình yêu của anh đối với cô lại càng ngày càng sâu hơn.

Rất dễ nhận thấy, cô cũng hết sức lệ thuộc vào anh nếu không là sát thủ đứng đầu thế giới nếu có người ngủ ở bên cạnh cô, cô không thể nào an ổn ngủ như vậy.

Ha ha ha. . . . Anh luôn yêu cô không đủ, gặp phải cô, anh tựa như một ngựa hoang cởi cương, thời thời khắc khắc hi vọng ở bên người cô.

"Ư. . . . . ." Hồ Cẩn Huyên ưm một tiếng, sau đó lại cọ xát trước ngực anh như con mèo nhỏ, tay của cô vô ý thức ôm hông của anh, nhất thời khiến anh cảm thấy trái tim hơi ngứa, giống như có con mèo nhỏ đang cào cào.

Không được! Hiện tại anh còn có chuyện quan trọng hơn phải làm, vì hạnh phúc sau này, anh chỉ có thể đè nén tâm tình kích động, không ăn cô nữa, anh dịu dàng giúp cô đắp kín mền, lẳng lặng nhìn chăm chú cô mấy giây.

"Bảo bối, ngủ ngon!" Thẩm Dật Thần nhẹ nhàng hôn lên trán của cô, cô giống như có cảm ứng nhếch miệng lên.

Ha ha ha. . . . Thẩm Dật Thần thấy biểu tình của cô, cười không ra tiếng, sau đó nhẹ nhàng đẩy cánh tay nhỏ bé đang ôm hông của cô ra, nhẹ giọng đi ra phòng ngủ, đóng cửa.

Trong phòng khách của 'phòng cho tổng thống' to lớn, sớm đã có một người áo đen cung kính đứng ở nơi đó, chờ phân phó của anh.

Thẩm Dật Thần tùy ý khoác áo choàng tắm màu đen, rộng lùng thùng, có vẻ hết sức cuồng dã hấp dẫn, anh đi từ từ đến tủ rượu trong đại sảnh, lấy ra một chai rượu đỏ Chacircteauu-Mouton-Rothchild năm 1945 thuận tay mở nắp bình ra, rượu tinh khiết màu đỏ và thơm chạy dọc theo vách ly màu trắng, trong đại sảnh chỉ nghe thấy thanh âm rót rượu.

Người áo đen bên cạnh mặc dù mặt không đổi sắc, nhưng nội tâm lại giày vò vô cùng, ông chủ càng không nói lời nào thì càng sâu trong đó là sự không lường được, đây chẳng qua là yên tĩnh trước bão táp.

"Đã hai năm một tháng lẻ tám ngày." thần sắc Thẩm Dật Thần không hề rõ ràng, anh lên tiếng nói sau đó bưng ly lên đi tới ghế sa lon bên cạnh rồi ngồi xuống như một Hoàng đế chờ người khác quỳ lạy.

Người khác có lẽ không biết ý trong lời nói của anh nhưng người áo đen nghe được lời anh, con ngươi âm thầm co rúc lại, trong mắt chợt lóe lên sự lo lắng.

"Nói với những lão già kia chờ ngày chúng tôi du lịch trở về nước, hi vọng tất cả ám vệ bảo vệ phu nhân có thể ra mặt toàn bộ, hơn nữa còn phải thông qua khảo hạch." giọng nói của lạnh lẽo Thẩm Dật Thần vừa chuyển rồi từ từ thưởng thức rượu đỏ trong ly.

"Dạ!" Người áo đen cung kính nói, giờ phút này hắn thật hơi thấy sợ bởi vì làm một sát thủ cấp hai không cho phép có chút nhân tố bất lợi.

Về phần mấy lão già mà ông chủ nói đại khái chính là các trưởng lão trong bang rồi, nghe thanh âm của ông chủ đã không vui nếu như giờ phút này lại nói còn chưa huấn luyện tốt ám vệ hắn thật không thể hoài nghi ông chủ sẽ lập tức lột da hắn, suy nghĩ một chút đã cảm thấy kinh khủng, lát nữa phải cung kính đi làm chuyện mà ông chủ phân phó, dù sao lời nói như vậy mà người gánh chịu hậu quả cũng không phải là hắn.

"Còn phải đi thăm dò điều tra kẻ tên Âu Dương Thụy." Thẩm Dật Thần dừng một chút, giọng nói không tỏ ý gì, anh tuyệt đối sẽ không cho phép có bất kỳ người nào uy hiếp anh, bảo bối là của mình anh người dám mơ ước cô anh sẽ khiến bọn họ biết cái gì là hối hận khi sống trên thế giới này.

Ánh mắt mà Âu Dương Thụy nhìn bảo bối khiến cho anh rất ghen tỵ, điên cuồng ghen tỵ, biết cô tốt, bụng nhưng bị người khác phát hiện ra, trong lòng của anh lại ê ẩm chan chát.

Thật sự là bị cô nói trúng, anh chính là một thùng dấm, bất kỳ động vật giống đực nào đến gần cô đều làm cho tâm tình anh kích động, hận không thể lột da đối phương nhưng anh đang tự nói với mình anh là một người văn minh, nên phải làm chuyện văn minh.

"Dạ!" Người áo đen nghi ngờ người tên Âu Dương Thụy này đắc tội ông chủ thế nào, có nên nói cho trưởng lão trong bang biết để cho bọn họ xử lý hay không?

"Đi xuống đi! Chuyện này bí mật tiến hành, mau sớm hoàn thành." Thẩm Dật Thần phất phất tay, lạnh lẽo nói.

Chỉ để lại một chữ 'vâng' rồi trong nháy mắt người áo đen biến mất khỏi phòng, đêm tối khôi phục lại sự tĩnh mịch lần nữa, Thẩm Dật Thần giấu đi sắc thái trong mắt uống một hớp rượu đỏ rồi nhẹ giọng đi vào phòng ngủ.