Tong Giam Doc Xa Hoi Den Va Sat Thu Chuong 76

Hồ Cẩn Huyên không yên lòng ra khỏi tổ chức, tâm tình cô đều đặt ở tấm hình kia, đó là một vướng mắc trong lòng, vốn nghĩ rằng cả đời này sẽ mãi tiếc nuối, không nghĩ tới dây chuyền bị mất đã lâu lại đột nhiên xuất hiện tại buổi đấu giá từ thiện. Sợi dây chuyền này với cô không chỉ vì vẻ đẹp của nó, còn vì tưởng niệm của mẹ.

"Tiểu thư, cô muốn đi đâu?" Tài xế taxi vừa lái xe vừa nghi ngờ hỏi, nhìn cô gái tuyệt sắc phía sau ánh mắt đờ đẫn, chẳng lẽ anh gặp người có vấn đề? Thật không nhìn ra, dáng dấp đối phương thật xinh đẹp, ông trời không cần chỉnh anh như vậy đi! Hôm nay công tác cả ngày, nhưng không nghĩ đến có thể gặp người không tinh thần.

"Đầu đường Trà Sơn đi thẳng." Hồ Cẩn Huyên nghe tài xế hỏi nhíu mày một cái, cảm thụ ánh mắt khác thường của đối phương, mới chậm rãi phục hồi thần sắc, thì ra cô đã lên taxi rồi hơn nữa cũng không nói địa chỉ, là trong lòng cô gấp gáp muốn biết về dây chuyền màu tím, vì vậy lạnh nhạt nói một cái tên, tiếp tục nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ không ngừng lùi lại phía sau, suy nghĩ phiêu thật xa.

"Tiểu thư, cô nói gì? !" Tài xế nghe được Hồ Cẩn Huyên nói, lớn tiếng kêu lên, cho là lỗ tai mình xảy ra vấn đề nghiêm trọng. Đầu đường Trà Sơn đi thẳng? Trời ạ! Đó không phải là một ngọn núi sao? Thật chẳng lẽ anh ban ngày bị trúng tà, cô gái tuyệt sắc trước mắt không phải là người? Là quỷ hoặc là Thần Tiên? Nếu không tại sao muốn một người lên núi. Giờ phút này trong lòng tài xế cảm giác âm trầm dị thường, mặc dù bây giờ rất nóng, nhưng anh cảm thấy lạnh hết cả người.

"Tôi nói đầu đường Trà Sơn đi thẳng, có vấn đề gì không?" Hồ Cẩn Huyên mắt trợn trắng giải thích, tài xế này không cần khoa trương như vậy, hỏi quá to, lỗ tai cô cũng bị anh làm điếc, chẳng lẽ nhà ở trên núi có lỗi sao? Ngạc nhiên, nếu như không phải không muốn phiền toái người khác, cô đã sớm gọi tài xế trong nhà tới đón.

". . . . . ." Tài xế xuyên thấu qua gương nhìn cô gái tuyệt sắc mặt lười biếng ngồi phía sau mãnh liệt lắc đầu, có vấn đề gì, vấn đề này rất lớn là đằng khác, đang êm đẹp lại muốn chạy lên núi, hơn nữa dáng dấp đẹp tiên nữ, không phải doạ người sao. Nhưng hiện tại anh cái gì cũng không dám nói, nếu chuyện đúng như anh đoán, cô gái tuyệt sắc trước mắt không phải là người, anh chết chắc.

Hồ Cẩn Huyên hoàn toàn không biết lần đầu tiên trong đời cô lạnh nhạt lại bị người khác xem là không phải người, nếu cô biết, đoán chừng sẽ khóc không ra nước mắt! Lâu đài xa xa lại như ở ngay trước mắt trước mắt, khiến cô mơ hồ.

. . . . . .

"Mẹ, đây là cái gì? Thật là đẹp!" Cố gái bé nhỏ sáu tuổi mềm mại làm nũng nhào vào lòng một ngừoi phụ nữ ưu nhã, chỉ cái hộp nói. Trên người mặc một bộ váy công chúa màu trắng bồng bồng, tết tóc bím đuôi ngựa, trên đầu đội một chiếc vương miện, cả người giống như tiểu tinh linh. Mặc dù gần sáu tuổi, nhưng cô đã khuynh quốc khuynh thành, tuyệt mỹ kiêu nhan rồi, da thịt mềm mại trong suốt, mắt to ngập nước, cái miệng nhỏ nhắn như anh đào mê người, vô luận là người nào, cũng muốn ôm vào ngực thương yêu che chở thật tốt.

" Dây chuyền này gọi là Yêu Cơ màu tím, là bà ngoại truyền cho mẹ, chờ sau này Huyên Huyên chúng ta lập gia đình, mẹ lại đeo cho bảo bối, như vậy có thể hạnh phúc cả đời." Phu nhân cao quý ưu nhã khẽ nhéo sống mũi khoé léo của con gái, mặt cưng chiều nói.

"Là giống như cha mẹ sao?" Ánh mắt sáu tuổi mềm mại chớp sáng lóng lánh suy nghĩ một chút, chu miệng nhỏ đáng yêu nghi ngờ hỏi.

"Ừ, giống như cha mẹ." người phụ nữ cao quý ưu nhã mỉm cười hạnh phúc, ôm cô gái nhỏ trong ngực nói.

" Mẹ, lập gia đình là vật gì? Huyên Huyên cũng muốn lập gia đình, Huyên Huyên cũng muốn giống như cha mẹ hạnh phúc." Trong lòng người phụ nữ, trẻ con hưng phấn hô, vừa nói còn cười khanh khách, hạnh phúc mỉm cười, nhộn nhạo ở biệt thự hào hoa.

"Ha ha!" Thiếu phụ nghe vậy, cười ha ha, đem Tiểu Bất Điểm trong ngực ôm chặt hơn, đây thật bảo bối của cô.

. . . . . .

Cảnh tượng trong nháy mắt thay đổi, gương mặt trẻ con sáu tuổi đứng bên giường bệnh không ăn không uống không ngủ, cứ như vậy lôi kéo thiếu phụ nằm trên giường bệnh, khuôn mặt tái nhợt: "Mẹ, mẹ, mẹ không được ngủ, Huyên Huyên về sau cái gì cũng nghe theo mẹ, cái gì cũng theo mẹ." .

Cô còn nhỏ tuổi không biết tử vong là gì, chỉ biết các cô các chú ở bệnh viện nói cha bị xe đụng vào, không cách nào cứu được, mà mẹ cũng không qua khỏi, cô nhìn mẹ nằm trên giường, đột nhiên cảm thấy rất sợ.

Thiếu phụ tái nhợt tựa hồ nghe con nít kêu, từ từ mở mắt, nhìn gương mặt khéo léo của nữ nhi không thôi, yếu đuối mở miệng nói: "Huyên Huyên bảo bối!" .

"Oa oa oa. . . . . . Mẹ, mẹ rốt cuộc tỉnh ngủ, Huyên Huyên cho là mẹ sẽ không tỉnh, Huyên Huyên về sau cái gì cũng nghe lời mẹ, ô ô ô. . . . . ." vừa nãy còn yên lặng, nhìn thấy thiếu phụ tỉnh lại, trong nháy mắt hoảng sợ nhào tới trên người cô oa oa khóc lớn.

Thiếu phụ nghe vậy, đã ươn ướt hốc mắt, bảo bối của cô còn nhỏ như vậy, cô sao nỡ bỏ lại cô một người nhưng cô đã không còn bao nhiêu thời gian, cô có thể cảm giác sinh mạng đang trôi qua, chậm rãi từ trên cổ lấy xuống dây chuyền màu tím đeo vào cổ con, dịu dàng dụ dỗ nói: "Huyên Huyên đừng sợ, cái này Huyên Huyên bảo bối mang, nó sẽ đại biểu mẹ luôn bảo vệ bảo bối, mẹ phải đi tìm cha rồi, bảo bối phải ngoan ngoan ." .

Con nít nhìn thiếu phụ càng ngày càng yếu đuối, mặt mê ly, cô nắm thật chặt dây chuyền màu tím trên cổ, nhìn từ từ nhắm mắt lại thiếu phụ nói nhỏ: "Mẹ, Huyên Huyên nhất định ngoan ngoãn nghe lời, mẹ tìm được cha phải trở về ."

. . . . . .

Chất lỏng lạnh như băng không dấu hiệu nào một giọt một giọt từ hốc mắt rơi xuống, ngồi trên xe taxi Hồ Cẩn Huyên chậm rãi nhắm hai mắt lại, mặc cho nước mắt từ từ chảy xuống, chuyện cũ trình diễn rõ ràng trong đầu, cho đến lúc lớn cô từ từ hiểu được mất đi chính là vĩnh viễn, mà nỗi khổ của cha mẹ trong lòng cô vĩnh viễn tưởng niệm.

Xe taxi từ từ lái vào vị trí Hồ Cẩn Huyên chỉ định, tài xế xuyên thấu qua kính chiếu hậu không giải thích được nhìn tuyệt mỹ nữ tử ngồi phía sau chảy nước mắt, sợ hãi trong lòng đã thấp xuống không ít, bởi vì có lệ, nghĩa là người, chỉ là cô gái này gặp chuyện gì, tại sao lại khóc? Cô rốt cuộc muốn đi nơi nào? Xe đã lái vào trong núi rồi, cô cũng không nói dừng.

Trong khi tài xế nghi ngờ, anh đột nhiên tìm được lối vào, vừa rồi còn đường núi gập ghềnh, không ai nghĩ sẽ có một biệt thự hào hoa như thế, tài xế há hốc mồm nhìn biệt thự trước mắt, cho là mình nhìn thấy Tiên cảnh.

Hồ Cẩn Huyên phục hồi tinh thần, nhìn cửa nhà trước mắt mình, xoa xoa nước mắt, ổn định tâm tình, đưa cho tài xế 100 đồng tiền, sau đó bước nhanh xuống xe, vào trong biệt thự.

"Tiểu thư, tôi chưa trả lại tiền cho cô." Tài xế cầm tờ 100 đồng trong tay, hô to với cô gái đang bước vào biệt thự hào hoa kia.

Hồ Cẩn Huyên tựa hồ không nghe được lại bước nhanh hơn, nhìn tình hình này, ông xã cũng sắp về, trong lòng cô có chút nóng nảy, lúc này cô thật nhếch nhác nhưng trong lòng không muốn anh thấy mình chật vật như vậy, anh cưng chiều cô như mạng đoán chừng sẽ rất lo lắng! Nghĩ đi nghĩ lại, cô bước nhanh hơn.

Hồ Cẩn Huyên trở lại biệt thự, nhìn bóng dáng tuấn dật quen thuộc lười biếng ngồi trên ghế sa lon, mà nam quản gia và nữ quản gia lại áy náy đứng trước mặt anh, giống như chờ đợi người khác trách mắng, nghi ngờ kêu lên một tiếng: "Di. . . . . . Anh đã về rồi!"

Thẩm Dật Thần ngồi trên sô pha nghe giọng nói của khả nhân nhi xinh đẹp trong lòng, tâm treo lên thật chặt nháy mắt để xuống, chậm rãi thở phào nhẹ nhõm. Mặt lạnh nhạt ngồi trên ghế sa lon, không giống ngày thường, ôm lấy cô thật chặt, nói những lời tâm tình khiến người ta đỏ mặt, anh lần này muốn cho cô một bài học, nếu không sau này cô ngày ngày chạy ra bên ngoài, chẳng phải anh ngày ngày đều muốn tìm người khắp nơi.

Hồ Cẩn Huyên nhìn người đàn ông trầm mặc không nói, chỉ cảm thấy anh càng trầm ổn, càng khiến cô mê muội, chỉ là cô không quen bộ dạng tỉnh táo của anh, khẽ thở dài một tiếng, quản gia còn run run rẩy rẩy như vậy, hoàn toàn bởi vì mình, hậu quả mình gánh chịu a.

Hồ Cẩn Huyên khẽ hướng Quản gia ra hiệu bằng mắt, để bọn họ đi xuống trước, người đàn ông này rõ ràng muốn đùa đùa nghịch nghịch như trẻ con, chờ một chút cô dỗ dành lại vô sự rồi.

Nam quản gia và nữ quản gia nhìn thấy nữ chủ nhân ra ám hiệu, lặng lẽ rời khỏi biệt thự, chỉ lưu lại một người đàn ông ngồi trên ghế sa lon trầm mặc không nói, trong nội tâm lại đau khổ cùng một cô gái cười nhạt một tiếng.

"Thế nào?" Hồ Cẩn Huyên thấy đại sảnh biệt thự trong nháy mắt chỉ còn lại mình và ông xã, đi tới, ngồi trên đùi anh, ôm cổ anh nũng nịu nói, chiêu này lần nào cũng hiệu quả, cô tin tưởng người đàn ông này cho dù tức giận, cũng sẽ nhanh bị cô dập tắt.

". . . . . ." Thẩm Dật Thần mặc dù rất hưởng thụ cảm giác bây giờ, nhưng vì hạnh phúc sau này, anh quyết định nhẫn nại. Mắt lạnh nhạt nhìn phía trước, không bị sắc đẹp hấp dẫn chút nào. Nếu như mỗi lần cô xuất dụng chiêu này, anh đã ngoan ngoãn đầu hàng, sau này cô sẽ thường thường rời nhà trốn đi.

"Anh tức giận?" Hồ Cẩn Huyên lần này có chút luống cuống, hỏi dò, trước kia chiêu này vô cùng có tác dụng, không nghĩ tới bây giờ lại không dùng được, khiến cô bắt đầu hoài nghi có phải sức quyến rũ của mình giảm xuống hay không. Xem ra anh giận thật, đem khuôn mặt tuyệt mỹ tiến tới trước mặt anh, dán thật chặt, giọng nói càng kiều lạc, Hồ Cẩn Huyên cô đời này rất ít nói những câu làm người ta nổi da gà, nhưng vì dỗ người yêu trước mắt, cô bất cứ giá nào.

". . . . . ." Thẩm Dật Thần nghe nàng nói, tâm cũng buông lỏng rồi, giống như có thiên thiên vạn vạn con kiến nhẹ gặm trái tim của anh, tê tê, rất thoải mái. Anh thừa nhận cô vừa bắt đầu đã thắng, bởi vì Thẩm Dật Thần anh không thích bộ dạng cô không vui nhất, chỉ cần cô nói một câu làm nũng, hoặc là khen anh một câu, anh sẽ giống như chó nhỏ vui vẻ như điên. Nhưng đó đã là quá khứ, không còn cách nào, vì hạnh phúc đời này của Thẩm Dật Thần anh, phải chiến đấu.

"Anh giận thật? Đừng tức giận nha, lần sau em sẽ không len lén chạy ra ngoài." Hồ Cẩn Huyên ngồi trên đùi anh, ôm cổ anh lay động làm nũng nói, chẳng lẽ cô lần này làm quá mức rồi, cùng lắm thì về sau ra ngoài sẽ với anh nói một tiếng, để anh không cần lo lắng! Không cần dùng ánh mắt này nhìn cô, đừng không để ý tới cô, bộ dáng như vậy làm tâm tình cô rất khó chịu.

"Còn muốn có lần sau?" Thẩm Dật Thần khàn giọng mở miệng nói, mắt trở nên nóng bỏng thâm thúy dị thường, dường như muốn đem cô hủy vào trong bụng. Mệt nhọc cho cô bé này, cô rốt cuộc có biết đàn ông không thể tùy tiện trêu chọc, cô không ngừng ở trên đùi anh mè nheo, khiến anh hận không được hóa thân thành lang sói, nhưng cô gái này vẫn không thể nuông chiều, nếu không về sau người khổ chính là mình.

"Không có lần sau, tuyệt đối không có, em thề với trời." Hồ Cẩn Huyên giơ hai tay lên bảo đảm, người đàn ông này rốt cuộc chịu nói với cô rồi, vậy chứng minh đã không sao. Quả nhiên là do cô tùy tiện quyến rũ, anh đã không chống lại hấp dẫn, ngoan ngoãn đầu hàng, Hồ Cẩn Huyên ở trong lòng đắc ý thầm nghĩ.

Lấy được bảo đảm, trong lòng Thẩm Dật Thần mới dịu dàng một chút, ánh mắt càng ngày càng trở nên nóng rực, bàn tay nóng bỏng đem kiều thê ôm vào trong ngực, bước nhanh lên phòng ngủ. Chỉ lát sau, từ cửa phòng ngủ khép chặt truyền đến thanh âm phụ nữ rên rỉ yêu kiều cùng tiếng thở thô của đàn ông, nhiệt độ trong biệt thự nháy mắt lên cao.

. . . . . .

Kích tình đi qua, Hồ Cẩn Huyên lười biếng nằm trên giường, cảm giác toàn thân đau nhức muốn chết, cô nũng nịu nhìn một tên con trai nằm bên cạnh cô mặt cười đến thỏa mãn, trong lòng buồn bực, thế nào cô chỉ làm nũng một chút, không nghĩ tới ngay cả mình cũng lỗ vốn a!

"Thế nào?" Một người nào đó mới vừa cười thỏa mãn nháy mắt đã trở nên âm trầm, bàn tay khoan hậu nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, nghi ngờ lên tiếng. Lúc cô về đến nhà, anh chỉ nghĩ tới muốn hảo hảo phạt cô, căn bản không nhìn thấy tròng mắt cô thì ra là đã hồng hồng, giống như vừa khóc. Điều này khiến trong lòng Thẩm Dật Thần nổi lên lửa giận, đến tột cùng là người nào chọc cô khóc? Khi anh không có ở đây là ai khi dễ bảo bối? Chẳng lẽ vì không trộm được khối tâm phiến kia nên bị người của tổ chức trách mắng rồi hả? Thẩm Dật Thần thoáng qua nghi ngờ phong phú cùng tức giận, bảo bối anh che chở trong lòng bàn tay, anh ngay cả một câu nói nặng cũng không mỡ, là tên đáng chết nào dám chọc cô khóc, thật sự là chán sống.

"Hả?" Hồ Cẩn Huyên nghi vấn nhìn người đàn ông đột nhiên như tắc kè hoa. Người đàn ông cô yêu luôn thay đổi tính tình, nhưng toàn bộ đều là vì cô, nhưng giờ phút này cô đoán không ra anh đang nói gì? Đang êm đẹp lại đột nhiên nói một câu như vậy, mặt còn tức giận, hiện tại anh không phải đã ăn uống no đủ sao?

"Tại sao khóc?" Đầu ngón tay đầy đặn của Thẩm Dật Thần êm ái lau mắt cô, mặt nhu tình hỏi, thần thái giống như thương tiếc chính bản thân mình.

Hồ Cẩn Huyên nghe vậy, cắn cắn môi, cúi đầu lạnh nhạt không nói, anh đã nhìn ra, bộ dáng cô bây giờ khẳng định rất nhếch nhác, nếu anh biết cô vì một tấm ảnh của một sợi dây chuyền mà nhớ tới chuyện cũ, khóc, không biết anh có thể cười cô hay không.

"Không có a, chỉ là hạt cát vào mắt chứ sao." Hồ Cẩn Huyên nhào vào trong ngực anh, buồn buồn nói, giống như anh quá lo lắng cho cô. Cho nên cô lựa chọn nói dối, liên quan đến tuổi thơ của cô, anh chưa bao giờ biết, cho nên anh luôn thỏa mãn cô, để cô hạnh phúc quên đi những thống khổ trước kia, nếu như anh biết sợi dây chuyền cô tưởng nhớ đã lâu lại xuất hiện, anh so với bất luận kẻ nào sẽ gấp gáp tìm nó, nâng đến trước mặt cô! Nhưng đây không phải là hi vọng của cô, đúng như Hi nói, sợi dây chuyền này có lẽ là một cái bẫy, cũng có khả năng là đối thủ buôn bán của anh, thủy chung không muốn anh bị người khác làm khó.

"Em nha, em nói anh phải làm sao?" Thẩm Dật Thần cưng chiều thở dài một tiếng, ôm thật chặt cô vào trong ngực, cảm thụ nhiệt độ của cô, chỉ có như vậy mới có thể cảm nhận được sự tồn tại của cô, tiểu nữ nhân này luôn luôn có chủ trương của mình, thôi, thôi, chuyện này anh sẽ hảo hảo điều tra, nếu quả thật anh biết có người dám khi dễ cô, anh sẽ làm người kia hối hận tới chết.

"Rau trộn a!" Hồ Cẩn Huyên nghe thanh âm cực kỳ cưng chiều, trong lòng nói không cảm động là gạt người, cô nghịch ngợm trả lời, nháy mắt đem không khí trong phòng hoà hoãn lại.

Thẩm Dật Thần khẽ cười một tiếng, khẽ nhéo sống mũi nhỏ của cô, nháy mắt mỉm cười làm hoa quang bắn ra bốn phía, vùi lấp ánh mắt của cô, khiến cô cứ như vậy si ngốc ngước nhìn đại nam tử phong hoa tuyệt thế, trong lòng tràn đầy kiêu ngạo, người đàn ông này ưu tú là của cô.

Mấy ngày nay Hồ Cẩn Huyên yên lặng trải qua, cuộc sống lại khôi phục thành con heo lười thời đại, ăn no lại ngủ, ngủ đủ lại ăn, có lúc nhàm chán thỉnh thoảng lên mạng một chút, đến vườn hoa đi dạo một vòng, hoặc bơi lội.

Kể từ đêm đến nhà Nhiếp Phong, Thẩm Dật Thần liền tìm người thiết kế một cái hồ bơi thật lớn trong vườn. Thật ra thay vì nói là hồ bơi, còn không bằng nói là một đại Ôn Tuyền, nước bên trong đều từ trên núi đặc biệt chảy xuống, không biết anh làm sao, có thể đem nước lạnh như băng thành nước nong nóng, hiện tại điều cô vui vẻ nhất là mỗi ngày ngâm minh trong suối nước nóng, nước này có công hiệu rất lớn, ngâm một cái cô đã cảm thấy thân thể dị thường thoải mái.

Từ ngày cô một mình len lén ra ngoài, anh liền thay đổi sự nhạy cảm đến khác thường, ngày nào cũng xử lý xong công vụ thật sớm, về nhà theo cô, tình cảm hai người so với vợ chồng mới cưới còn triền miên ngọt ngào hơn.

Buổi đấu giá từ thiện gần tới, trong lòng Hồ Cẩn Huyên cũng càng ngày càng trở nên bất an nhưng trên mặt cô không dám biểu hiện ra, cô lo lắng một ngày, cô không lấy được dây chuyền kia. Cho dù Thẩm Dật Thần cho cô một cuộc sống không nhiễm bụi, hơn nữa tiền trong tài khoản của cô quả thật có thể mua một cái thành nhỏ, cô thủy chung vẫn lo lắng sợi dây chuyền đó không phải là cái mẹ đưa cho cô.

Đêm trước ngày đấu giá từ thiện, Hồ Cẩn Huyên giống thường ngày, thừa dịp Thẩm Dật Thần đang tắm, len lén lấy tấm hình Hi đưa cho từ ngăn cuối cùng của tủ quần áo, trong mắt xông lên kích động, ngày mai có thể nhìn thấy nó, thật mong đợi! Trong lòng cô một mực cầu nguyện, hi vọng sợi dây chuyền này chính là của mẹ cô, hi vọng cô có thể thuận lợi lấy được nó.

Thẩm Dật Thần một đầu tóc ẩm ướt, vừa tắm xong toàn thân cao thấp đều tràn đầy hơi thở cuồng dã, anh nhìn tiểu nhân nhi đang ngồi suy tư bên bàn trang điểm, bước nhanh tới cạnh cô, từ phía sau ôm lấy eo cô, giọng trầm thấp mang theo hương thơm đặc biệt: "Đang suy nghĩ gì đấy? Nhập thần như vậy?" .

Nghe được của lời nói Thẩm Dật Thần, Hồ Cẩn Huyên không biến sắc đem một quyển sách dạy nấu ăn trên bàn nhẹ nhàng bỏ vào trong, cảm nhận hơi thở quen thuộc trên người anh tản mát ra, nghe giọng nói ghen tức, Hồ Cẩn Huyên khẽ gợi lên khóe miệng, giọng nói mị hoặc trong nháy mắt vang lên: "Đang suy nghĩ tới anh." .

Nghe vậy, thân thể người đàn ông phía sau rung một cái, cô có thể cảm nhận được từ nội tâm anh phát ra hơi thở hưng phấn, cô còn chưa kịp nghĩ chuyện khác đã bị một tên con trai bế cả người lên, thẳng hướng giường lớn đi tới, cô dĩ nhiên biết chuyện gì sẽ xảy ra, ngay sau đó khuôn mặt nhỏ bé một trận ửng hồng, cảm thụ thân thể cường tráng, cả căn phòng nháy mắt bắn ra kích tình bốn phía! Nhiệt độ không ngừng lên cao.