Tong Giam Doc Xa Hoi Den Va Sat Thu Chuong 95

Nhìn người đàn ông đã nổi ý dâm nhưng vẫn chưa có động tác trước mắt, trong lòng Hồ Cẩn Huyên càng hoài nghi nặng hơn, xem ra phương diện nào đó của anh thật sự là không được, nếu không nhìn thấy cảnh sắc nóng bỏng thế mà không động lòng sao, chỉ ôm lấy cô thật chặt. Mắt Hồ Cẩn Huyên đầy quyến rũ, nhẹ nhàng xoay người, mặt đối mặt với Thẩm Dật Thần, gần đến có thể cảm giác được hơi thở nóng rực của nhau, đôi tay mềm mại không xương của cô quấn lên cổ của anh, dán thân thể mình gần sát anh hơn, anh chỉ cần một ánh mắt liền có thể nhìn thấy bộ ngực căng tròn dưới cái áo choàng tắm màu đen kia, tràn đầy hấp dẫn.

"Sao vừa rồi không mặc quần áo? Nếu nếu cảm lạnh thì phải làm sao?" Thẩm Dật Thần ôm sát thân thể mềm mại trong ngực, giọng nói khàn khàn nhỏ giọng trách cứ, trong khẩu khí tràn đầy cưng chiều và quan tâm, anh cố ý đưa ánh mắt về nơi khác không nhìn tới phong cảnh đầy xuân sắc này, dùng thứ này dời đi sự chú ý của mình, tình huống trước mắt này chỉ cần là đàn ông bình thường đều sẽ hóa thân làm thú, nếu không phải bận tâm cô mới vừa mang thai không lâu, mấy tháng đầu là lúc dễ sanh non, anh sớm đã ăn cô gái nhỏ mê người này vào bụng rồi.

"Em thấy gần đây mình mập hơn, là do vừa ăn liền quên mất thời gian, xem ra sau này phải giảm cân." Hồ Cẩn Huyên dùng thanh âm mềm dẻo làm nũng, cánh tay mảnh khảnh ôm anh chặt hơn, lộ vẻ quyến rũ xinh đẹp như tơ, hấp dẫn tự nhiên, một cái nhăn mày một nụ cười của cô cũng kích thích thần kinh của anh thật sâu.

Môi anh đào phấn hồng của cô hơi cong lên, điềm đạm đáng yêu nhìn anh, hầu kết của anh nhẹ nhàng giật giật, cánh tay dài ôm vòng eo của cô hơi buộc chặt, anh dịu dàng vô hạn hôn đôi môi mềm mại của cô, nhẹ nhàng mút, gặm nuốt, đầu lưỡi liếm nhẹ môi cô, trằn trọc trở mình. . . . Hút lấy tất cả ngọt ngào trong miệng cô, hôn môi mềm của cô. . . . Tựa như đang hôn một bảo bối trân quý vô giá, miệng đứt quãng bá đạo nói: "Không cho phép. . . . Dáng vẻ này ôm rất có thịt. . . . Rất thoải mái. . . . Không cho phép giảm cân. . . ." .

Buồn cười, hiện tại cô đang giữ kết tinh tình yêu của bọn họ! Nếu ngày nào đó cô hăng hái đến tuyệt thực giảm cân, vậy con của họ không biết sẽ bị bệnh hoạn dị dạng gì nữa, cho nên tuyệt đối không thể cho cô giảm cân, hơn nữa bây giờ ôm cô càng khiến anh cảm thấy thỏa mãn, mềm nhũn, rất có cảm giác, anh có thể đoán được tương lai anh sẽ rất tính phúc.

Nhiệt độ chung quanh không ngừng lên cao, nụ hôn triền miên lúc đầu từ từ trở nên cuồng nhiệt, anh gấp gáp thăm dò sự ngọt ngào của cô, vốn là muốn hôn rồi sẽ bỏ qua cô, ai ngờ vừa chạm vào môi đỏ mọng ngọt ngào của cô, anh căn bản không có cách nào dừng lại, cô quá ngọt đẹp, khiến anh hôn thế nào cũng không đủ, hiện tại cô mang thai, anh vẫn không thể ăn cô, nhưng hôn lại hôn, sờ một cái cho vơi nỗi tương tư đi vậy!

Môi lưỡi tùy ý dây dưa, tiến vào từ kẽ hở răng ngọc, cường hãn chiếm công mỗi một tấc không gian trong đó, mút thỏa thích cái lưỡi thơm tho của cô, trêu chọc cô, từ môi ngọt ngào hôn xuống cái cổ mềm mại trắng nõn, lưu lại ấn ký thuộc về anh.

Tay của anh cũng không có rảnh rỗi, chạy trong áo choàng tắm màu đen của cô, tay anh sờ lên da thịt mềm mại bóng loáng liền thấy nóng rực như lửa, cứ như vậy, tay của anh trong nháy mắt nắm phần mềm mại trước ngực cô, từ từ vuốt ve, nụ hôn cuồng nhiệt càng ngày càng bá đạo.

Gương mặt tuấn tú ngược sáng, chứa đầy tình cảm mãnh liệt khó có thể mở miệng, tròng mắt thâm thúy khẽ nheo lại, một vệt sáng xẹt qua, sáng đến mức người ta giật mình nổi da gà, tràn đầy ý vị chiếm đoạt, không cho trốn.

Mặc kệ là cơ thể đẹp đẽ tràn đầy dã tính của anh, hay là bắp thịt cường tráng mạnh mẽ, hoặc là nụ hôn dịu dàng khác với mặt mũi cương nghị, hay là những tiếng thở gấp động lòng và thì thầm mê người bên tai

". . . . . .. . . . . . A. . . . . ." Giờ khắc này, Hồ Cẩn Huyên cảm thấy linh hồn bị hút ra khỏi cơ thể, tựa hồ thanh tỉnh hơn bất cứ lúc nào, giác quan càng nhạy cảm, càng xao động, càng không cách nào khắc chế, nhìn ý chiếm đoạt trong mắt anh, cảm thụ động tác bá đạo của anh, Hồ Cẩn Huyên cho là căn bệnh ở chỗ nào đó của anh cũng chưa nghiêm trọng lắm, xem ra cô phải giúp anh 'chữa' mới được.

Nụ hôn của anh tùy ý cướp lấy tất cả của cô, cô từ từ cảm thấy khó thở, thân thể mềm yếu vô lực tựa sát anh, hồi lâu sau, lâu đếnkhi Hồ Cẩn Huyên cảm thấy sắp không cách nào hô hấp, Thẩm Dật Thần rốt cuộc quyến luyến không thôi rời khỏi môi của cô.

Chỉ cho cô một giây để hít thở dưỡng khí, anh lại kéo đầu nhỏ của cô qua lần nữa, hung hăng hôn xuống, cơ hồ là muốn nuốt cả cái miệng cô vào bụng, hai mảnh môi nhỏ bị anh mút vừa đỏ vừa sưng, mắt to dần dần mợt mịt, chỉ in một mình anh, không thể nghi ngờ là thỏa mãn sự tự hào của phái nam, càng làm cho anh đầy ngập kích tình, dịu dàng tràn lan đến hồ đồ, anh rất yêu cô gái nhỏ này!

Trong nháy mắt Thẩm Dật Thần không kiềm hãm được, vừa hôn cô, vừa ẵm cô lên đi vào phòng, đi tới cái giường lớn trong phòng, bây giờ anh sớm bị tình dục lắp đầy, vô luận là trong mắt hay là trong lòng, cũng đều muốn ăn cô gái nhỏ quyến rũ này vào bụng, làm sao còn nghĩ đến bảo bối thân yếu của anh còn mang một em bé khác.

Thẩm Dật Thần nhẹ nhàng đặt Hồ Cẩn Huyên trên giường lớn mềm mại, sau đó cả người nhẹ nhàng đè lên, cuồng nhiệt gấp gáp hôn cô gái nhỏ phía dưới, ngón tay thon dài khẽ đẩy áo choàng tắm của cô ra. . . .

Bàn tay bắt đầu không chút kiêng kỵ xoa bụng của cô, đầu lưỡi linh hoạt phối hợp vẻ từng vòng ở trên người của cô, cảm giác nóng bỏng trơn trợt ép Hồ Cẩn Huyên đến sắc mặt ửng hồng, thở gấp liên tiếp, cắn nhẹ môi dưới, than nhẹ ra tiếng, phản ứng chân thành của cô thể khiến cô đầu hàng.

Âm điệu mềm mại truyền vào lỗ tai Thẩm Dật Thần, nhất thời khiến bụng dưới anh căng cứng, ánh mắt sâu mấy phần, nhiệt độ chung quanh không ngừng lên cao, khi cảm thấy phía dưới người buông lỏng, anh sắp có động tác kế tiếp, nhất thời trong đầu giật một cái, chợt dừng lại tay chân, trong lòng lập tức vô cùng ảo não, anh thiếu chút nữa đã đốt cháy lý trí mà muốn cô, thiếu chút nữa sẽ thương tổn cô và em bé rồi.

Nhưng tên đã lắp vào cung không phát không được, Thẩm Dật Thần thở dài một tiếng, xem ra tối nay phải ngâm nước lạnh rồi, anh đứng lên trong thần sắc bất mãn mờ mịt của cô gái nhỏ này, thay cô gái nhỏ quệt nhẹ mồm như đứa trẻ không ăn được kẹo sửa sang xong y phục, cưng chìu sờ sờ đầu của cô, ánh mắt chạm đến mái tóc ẩm ướt ngăm đen thì ánh mắt sâu hơn, sau đó xoay người đi về phía tủ.

Hồ Cẩn Huyên thấy sắp 'chữa khỏi' cho một người đàn ông rồi, nhưng không ngờ con vịt đã bị luộc chín còn bay đi mất, Hồ Cẩn Huyên cô quen anh lâu như vậy, vẫn là lần đầu tiên cảm thấy sức chịu đựng của chồng yêu của cô giỏi vô cùng, rõ ràng đã toàn tâm nhập vào, không ngờ đến lúc đó còn rút người ra, nhưng hiện tại không tiếp tục 'chữa', thì căn bệnh của anh về sau càng khó chữa, dù sao hiện tại nhiệt độ quanh mình đang sôi trào.

Hồ Cẩn Huyên đứng dậy, nhanh chóng từ sau lưng ôm lấy người đàn ông đang muốn tránh, mềm mại nói: "Không cần! Đừng đi, em muốn anh, muốn anh ngay. . . ." . Vừa dứt lời, cô chủ động hôn cổ của anh, không có kinh nghiệm loạn gặm loạn cắn, ngứa ngứa mềm mại, cảm giác không lưu loát này khiến cơ thể của một người đàn ông chưa hạ hỏa lại căng cứng, dục vọng nhanh chóng đạt đỉnh điểm.

Hồ Cẩn Huyên cơ hồ là cắn xé cổ của anh, từ từ đi xuống, cô không biết làm sao, nhưng bình thường, cô thấy anh cắn cô như vậy, khiến cô cảm thấy thoải mái khác thường, cho nên hiện tại cô mới dùng phương thức này trêu chọc anh.

"Bảo bối, em biết em đang làm gì không?" Thẩm Dật Thần xoay người, khàn khàn nói, rên lên một tiếng, miệng không nhẹ nhàng than vì sự trêu đùa của cô, cô còn không dừng lại, anh không thể bảo đảm có thể làm quân tử nữa không, chỉ mặc cho cô khích bác mà không có động đậy, cô gái nhỏ này, bình thường từ trước đến giờ đều sợ anh cuồng dã, lo lắng hôm sau không xuống giường được, không ngờ bây giờ lại chủ động dụ dỗ anh, khiến cả người anh đầy lửa dục, giống như là trúng mị dược cổ đại, không cách nào thư giãn, cực kỳ khó chịu, đợi cô qua giai đoạn nguy hiểm khi mang thai, xem anh trừng phạt cô thế nào.

". . . . Biết. . . Dĩ nhiên biết. . . . . Đang. . . . Muốn anh . . ." Hồ Cẩn Huyên vừa gặm cổ của anh, vừa đứt quãng dịu dàng nói rõ, thanh âm mềm mại, quả thật làm xương của một người đàn ông cũng phải mềm ra, nhưng lời nói lại làm anh dở khóc dở cười, lời này rõ ràng là chơi ngược, trước kia anh thường nói với cô thế, không ngờ bây giờ bị cô đứt quãng nói ra, trong lòng anh cũng có cảm giác thỏa mãn khác thường, đây chính là cô gái nhỏ anh dạy được.

"Ưm —— ngoan, đừng làm rộn, không sấy tóc sẽ cảm . . . ." Thẩm Dật Thần bởi vì cô trêu chọc mà động tình gầm nhẹ một tiếng, thanh âm trong nháy mắt trở nên khàn khàn khác thường, nhưng vẫn cưng chìu nói xong cả câu, sau đó nhẹ nhàng ôm cô ra, dịu dàng hôn khóe mắt cô, cũng nhẹ nhàng hôn lên môi đỏ cong lên vì bất mãn của cô, bước nhanh đi về phía một bên khác, tay chân thuần thục lấy máy sấy ra, dịu dàng sấy khô mái tóc mềm mại như tơ cho cô, mùi thơm quen thuộc mà làm anh trầm mê ở trong mái tóc của cô tản ra, quấn quanh ở trong cả căn phòng.

Hồi lâu sau, anh rốt cuộc sấy khô được mái tóc, thỏa mãn đứng dậy cất máy sấy, nhưng cô gái nhỏ đó vẫn duy trì thần thái bất mãn, hơi chu môi, u oán nhìn anh, giống như anh làm sai chuyện gì không thể tha thứ, anh làm như vậy còn không phải là vì tốt cho cô và con sao, mặc dù cô bây giờ còn không biết đã có baby.

Than nhẹ một tiếng, anh bước nhanh đi tới bên cạnh cô gái nhỏ, sờ sờ mái tóc của cô, nhếch miệng dịu dàng hỏi: "Thế nào? Còn đang tức giận?" Cô gái nhỏ này luôn mau quên, chỉ cần dỗ dành là không sao rồi, nhưng anh thì sao, Thẩm Dật Thần nhìn nơi nào đó trên người mình đang biến hóa vô cùng, ánh mắt u ám, còn tiếp nữa, muốn thư giãn cách nào cũng không được, anh thật sẽ mặc bệnh đó.

"Ha ha! Bảo bối của anh muốn anh." Thẩm Dật Thần cười nheo mắt, tà mị nói, cưng chìu sờ sờ dống mũi nhỏ của cô, đổi lại là bình thường, đối mặt bộ dáng tích cực như thế của cô, anh nhất định vui vẻ vô cùng, nhưng hiện tại không được, chờ qua giai đoạn nguy hiểm lại nói.

"Hừ —— muốn anh, anh cũng không cho." Hồ Cẩn Huyên chu môi nói, câu 'anh có phải không được' hay không vừa đến khóe miệng thì nhất thời dừng lại, chỉ cần là đàn ông bị ai hỏi vậy, cũng sẽ khó chịu! Còn chưa cần chọc vào vết sẹo của anh, chuyện 'chữa trị' này đành phải từ từ, hôm nay là cô quá mức sốt ruột, Hồ Cẩn Huyên thầm nghĩ.

"Thật vui mừng anh có đủ sức quyến rũ khiến bảo bối của anh trầm luân, nhưng không phải là không cho em, mà là lo lắng sức khỏe của em, bảo bối, em phải nhớ, anh làm tất cả mọi chuyện cũng vì tốt cho em, cho nên em phải ngoan ngoãn ở cạnh anh, có biết không? Tuyệt đối không thể chịu một chút tổn thương." Thẩm Dật Thần than nhẹ, bờ môi khêu gợi an ủi hôn lên khóe mắt cô, lông mi, sống mũi, gương mặt, bờ môi khêu gợi, một đường đi xuống. . . .

"Biết, bá đạo cuồng!" khóe miệng Hồ Cẩn Huyên khẽ nhếch lên đường cong hạnh phúc, nhẹ nhàng gắt giọng, người đàn ông này! Yêu cô đến mức này, tình nguyện mình tự bị bệnh hành hạ cũng không nói cho cô biết, là sợ cô lo lắng hay là sợ cô ghét bỏ anh, rõ là làm cho người ta lo lắng nhưng mà anh không cho cô 'chữa' cho anh, anh còn muốn ai ' chữa ' cho anh à? Chẳng lẽ là người phụ nữ khác? Hừ —— anh đừng mơ tưởng!

Một người phụ nữ vì suy đoán lung tung torng lòng mà ăn dấm chua lè, một người đàn ông lại đắm chìm trong giọng nói mềm mại nhỏ nhẹ của cô.

"Được rồi, khuya lắm rồi, đi ngủ đi!" Thẩm Dật Thần cười cưng chìu nói, ẵm cô lên, thả vào trong khuỷu tay mình, giúp cô tìm một vị trí thoải mái, sau đó đắp chăn màu tím mộng ảo lên người mình, bàn tay rộng mở lặng lẽ thả vào trên bụng nhỏ của cô, trong thần thái, trên khóe miệng, đều tràn đầy dịu dàng và thỏa mãn.

Hồi lâu sau, bên tai một người đàn ông còn đắm chìm trong hạnh phúc nghe được tiếng hít thở nhẹ nhàng, cảm thấy đáng yêu khác thường, khi khóe miệng anh cong lên, nụ cười ở miệng anh cứng lại, chỉ thấy bắp chăn của cô gái nhỏ gác lên người anh, cánh tay của cô giống như dây leo, cuốn lấy hông của anh, cả đầu nhỏ cọ xát ngực của anh, hơi thở ấm áp phun trên lồng ngực hơi lộ ra của anh, mang theo ý đầu độc, từ từ trêu chọc thần kinh của anh, lửa dục không dễ dàng bị ép xuống trong nháy mắt thức tỉnh.

Anh cười khổ một tiếng, sau đó nhẹ nhàng đẩy thân thể mềm mại quấn ở trên người của anh ra, nhưng đẩy ra rồi, đang chuẩn bị vạch chân của cô ra, thì cánh tay của cô lại quấn tới như dây leo, cứ lặp đi lặp lại, cô giống như con mèo nhỏ, cọ xát vào ngực anh, bởi vì anh vạch ra mà không vui nói thầm một tiếng, sau đó tiến vào trong mộng đẹp lần nữa, xem ra cơ hội đến phòng tắm tắm nước lạnh cũng không có, một người đàn ông thầm thở dài nói, chỉ đành phải bất đắc dĩ ôm thân thể mềm mại của cô, để cho cô ngủ thoải mái hơn.

Suốt buổi tối cả người của anh căng thẳng ôm cô gái nhỏ đang ngủ mê, nghe tiếng hít thở nho nhỏ của cô, có lúc trong mộng nói thầm một tiếng, miệng chép chép, đến gần sáng, mắt của anh mới chậm rãi cảm thấy mệ mỏi, nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại tiến vào giấc ngủ.