Trung Phat 21 Chuong 13 Xin Chao Anh Trai

Chương 13

Berry khá bất bình với cách quyết định các chức vụ từ chủ tịch. Thực ra chỉ một mình chủ tịch điều khiển tập đoàn lớn này thì vẫn chẳng có gì sa sút. Nhưng làm thế thì tất nhiên việc tập đoàn bị phá sản chỉ là việc của thời gian.

  Đang ngồi ở nhà xem mấy bộ phim trên tivi. Ngón tay vẫn theo lập trình ấn nút chuyển kênh rồi tắt màn hình. Berry thở dài vứt điều khiển đến một nơi vô định trên bàn. Cô ôm con thú bông vào lòng rồi chợp mắt một chút.

  "Hello. Tao về rồi." - Giọng nói lạnh lùng không cảm xúc truyền bên tai Berry ở khoảng cách xa khiến cô giật mình.

"Á Á Á Á... Con điên, mày làm tao sợ đấy." - Berry quẳng con thú bông vào người đối diện. Tay thì cứ ôm ngực cố gắng cho tim đập chậm lại so với nhịp hiện tại. Thực sự giờ Amber có thể sánh với mấy con ma trên phim đó.

"Bạn mày về không mừng sao?" - Amber cười ấm áp. Trong suốt 28 năm cuộc đời, có lẽ Berry phải tự hào nói rằng mình là người duy nhất được ngắm nụ cười này khi Amber luôn được biết đến với hình tượng của một người bi thảm.

Berry bất giác cười theo. Cô đưa mắt lướt một lượt trên cơ thể Amber xem có bị xây xát gì sau đợt khảo sát vừa rồi không. Và kết quả khiến gương mặt cô lộ rõ vẻ bàng hoàng.

"Cởi giùm tao cái áo khoác ra." - Berry ra lệnh khi thấy dải băng trắng hơi lồ lộ sau chiếc áo. Trên cương vị là người bạn và cũng là người thân duy nhất của Amber. Cô không cho mình được phép ngó lơ khi Amber bị tổn thương.

Amber nghe theo. Đây không phải là lần đầu chị thấy Berry lo lắng thế này. Và lần đó hẳn là Berry đã nghĩ mình sẽ chẳng còn cơ hội nào được lo cho Amber.

Chiếc áo khoác đen được cởi ra. Amber cũng biết Berry rồi sẽ phản ứng thế nào khi thấy vết thương của mình. Tuy nó khá nặng nhưng chị không muốn làm Berry phải căng thẳng sau công việc ở công ty. Nói dối hiện tại là điều cần thiết.

"Không sao đâu. Vết thương của tao nhẹ lắm. Khỏi lo. . .Tao đi có hai ngày thôi mà mày trông mệt mỏi quá đấy. Đi xả stress với tao đi."

"Không được. Mày bị thương thì ở nhà đi. . .Mà làm cái nghề này làm gì chứ. Nhỡ mày lại..." - Chưa nói hết câu, Amber đã chặn miệng cô lại bằng tay. Quá khứ là quá khứ, chị không muốn đề cập nhiều kẻo Berry lại bị tổn thương.

"Không nhắc đến nó nữa. Tao tin vào Chúa sẽ bảo vệ tao mãi mãi. Tao xin thề sẽ không chết đi sống lại lần nữa nên đừng bao giờ khiến mày tự bị đau. Nghe chưa?"

Berry gật gật đầu. Rồi nhìn lại vào phần bụng được quấn dải băng trắng của Amber, cô đưa tay định chạm vào nó thì Amber giữ lại, chặt đến mức mà tay Berry dần chuyển thành trắng bệch.

"Không! Cấm lo cho tao nữa. Đi vào phòng trước khi tao lấy con dao giết mày." - Nói thì nói thế chứ Amber rất vui khi có người quan tâm mình đến thế. Nhưng thực sự Berry phải học cách tự lo cho bản thân nhiều hơn.

"Ok! Fine! Tao biết rồi! Giờ vào thay đồ với tắm đi. Nghỉ ngơi nhiều vào. Tao còn đống hồ sơ phải làm muốn dập mặt kìa. Không rảnh!" - Berry bĩu môi, mặt vẻ giận hờn.
.
.
.

*Reng reng*

Đống hồ sơ vẫn còn sơ sài, chỗ làm chỗ không nhưng Berry buộc phải bỏ bút bi xuống để nghe điện thoại. Không cần nhìn màn hình, cô chán nản bắt máy lên. Công việc còn rất nhiều và không nên ngừng nghỉ một chút nào hết.

"Alo. Ai đấy?"

"Alo. Anh đây. Nhớ anh không?" - Đầu đây bên kia là một người đàn ông, giọng vẻ hiền từ khiến Berry như lạc trong chất giọng ấy.

"A! Anh lên đây thăm em à?!!" - Berry trong lòng vui sướng, cô tháo mắt kính đang đeo rồi vứt xuống bàn tưởng như sẽ bị vỡ, trong người cứ như có hàng ngàn con bướm đang bay.

"Nah! Anh biết em mới nhận được công việc, nghe qua có vẻ khó khăn, lên đây là muốn dẫn em đi giải khuây. Đi không?"

"Đi, đi chứ. Anh đến nhà em rồi tụi mình cùng đi nha." - Cô cười đến híp mắt lại. Dù biết là tập hồ sơ đang làm rất lâu mới xong nhưng giờ chỉ cần nghe đến việc được mặc đến những khó khăn thì dĩ nhiên cô không từ chối mà sẽ chấp nhận.

Amber nghe tiếng hét phấn khích từ phòng bên cạnh thì giật mình tí nữa là đánh rơi bom xuống đất. Tay loạng choạng bắt lại quả bom, thở phào vì chưa có tai nạn gì xảy ra hết.

"Bố con điên, tao đang kiểm tra lại vũ khí mà cái nhà này suýt nữa nổ đấy!"

"Yên nào, đừng quát tao. Có nổ là do mày không cẩn thận. Tao vô can. Hiểu chớ?" - Berry nói với giọng châm biếm, vô tình chọc tức cơn giận trong Amber.

Amber cầm con dao mà mình vồ được, lao ngay sang phòng bên định doạ nạt thì thấy Berry đang sắp sửa như chuẩn bị đi đâu.

"Tao đi gặp anh ấy đây. Ở nhà ngoan nha, đừng gây tai nạn gì đấy. Yêu mày nhiều lắm." - Sau lời "yêu thương" ấy là cái hôn gió của Berry khiến Amber nổi da gà. Thực sự Amber thấy những lần Berry làm trò nhõng nhẽo rồi nhưng vẫn không thể chịu nổi. Phải chăng là Amber quá trưởng thành đến mức Berry còn coi chị là mẹ của mình.
.
.
.
Tiếng xe moto nổ máy trên đường đến tai Berry khiến cô ngoái nhìn nơi phát ra. Chiếc đèn dần dần sáng hơn, người đàn ông trên xe tấp vào lề đường, tiếp cận cô.

"Êy babe! Đi chơi đâu? Anh lái" - Anh ta lật mặt kính mũ bảo hiểm, nở nụ cười chết người với từng chi tiết hoàn hảo trên mặt là không thể chê.

Cô phì cười. Theo cô là người đàn ông này không hề lịch sử như mình biết. Cô đẩy đầu anh, mắng yêu.

"Thôi đi ông tướng, anh đừng ra vẻ mình là tay chơi nữa. Em gái anh chứ có phải bạn gái anh đâu. . .Đưa em cái mũ đi, còn đi đâu tuỳ anh."

"Anh có nên đi chào hỏi Amber trong nhà không?" - Anh ta bước xuống moto, cởi chiếc mũ làm mái tóc đen còn hơi rối bay theo gió. Gương mặt có đường nét khá giống với người em gái nhưng nam tính hơn. Thân hình cao ráo, chuẩn theo từng nanomet. Và người đàn ông này là người duy nhất mà Berry muốn tiếp xúc.

"Thôi khỏi. Em vừa bị nó chửi với cả nó còn hơi mệt. Để sau đi."

Anh ta đưa cho Berry chiếc mũ rồi cả hai cùng leo lên moto. Anh vặn tay ga khiến ống bô thả khói nghì ngụt xuống mặt đất. Theo đó là tiếng gầm từ xe khiến những người trên đường liếc cặp nam thanh nữ tú rời đi khỏi con đường nhộn nhịp.