Tsuki Ga Michibiku Isekai Douchuu Chap 91 Tro Di Chuong 142 Hai Phep La Nho Nho

Chương 142: Hai Phép Lạ Nho Nhỏ.

Ah...

Dường như tôi muốn quỵ ngã khi nghe thấy điều ấy.

“Chẳng có vấn đề gì đâu, chúng ta sẽ xây dựng lại nó sau này. Thành thử lý do em đã cất biển hiệu đi và giải tán cửa hàng đấy”

Khi đặt chân đến nơi ấy để nắm bắt tình hình, Tomoe truyền đạt với tôi điều như thế mà không do dự chút nào.

Vào lúc nhận ra sự thật, thì tôi đang đứng ở nơi đây rồi.

Tâm trí tôi hiện tại chẳng khác nào có ai đó bảo rằng: “Này, nhà chú đang cháy kìa”.

Mặc dù chẳng hề giống với việc nó bị đốt cháy chút nào.

Mọi suy nghĩ đều bị đình trệ, tôi đang đứng đựt mặt ra, nhìn về nơi đã bị biến thành đống đổ nát.

Thương đoàn Kuzunoha.

Cửa hàng đúng nghĩa đầu tiên tôi gầy dựng được.

Ngay cả khi một chút kinh nghiệm tựa như làm việc bán thời gian trong suốt quá trình đã qua cũng chưa có, và còn ỷ lại rất nhiều vào người khác, chỉ có những ký ức tồi tệ thôi...

Toàn là những ký ức chẳng tốt đẹp mấy, nhưng... Nhưng!

Khi trông thấy cảnh tượng điêu tàn này, lòng tôi thật xót <cmn> xa.

Chẳng còn sót lại bất cứ thứ gì đáng giá, và mọi quyền lợi trong tay tôi vẫn chưa biến mất.

Những điều Tomoe nói đều hợp tình hợp lý.

Hàng tồn kho đã được bão lưu tại Asora.

Ngoài ra, nếu những cửa hàng quanh đây đồng loạt bị phá hủy mà chỉ mỗi cửa hàng này vẫn an toàn, thì sẽ gây ra những hiểu lầm không cần thiết.

Cửa hàng này chỉ còn lại đồ nội thất và chút ít hàng trưng bày, cũng như giai đoạn khôi phục lại nó chỉ mất một ngày.

Nếu muốn gầy dựng lại từ con số 0, tôi chỉ cần hỏi thăm những người lùn, và thậm chí việc này cũng chẳng tốn hết 3 ngày đâu.

Mặc dù vậy...

Tôi hiểu hết những lý do như thế, nhưng để chấp nhận việc này thì thật nặng nề, tôi cất tiếng thở dài.

Nỗi buồn trong tôi vẫn không hề vơi đi.

Những toà nhà ở hai bên cũng bị phá hủy hoàn toàn, và phía đối diện, khói cũng đang bốc lên từ đống đổ nát của toà nhà nơi ấy.

Hừm.

Cửa hàng bị phá nát là một động thái phù hợp.

Có lẽ một dị thể đã bất ngờ xuất hiện quanh khu vực này.

Chẳng biết chúng hành động như thế có chủ đích gì, nhưng nếu mục tiêu nhắm đến những cánh cổng dịch chuyển, một phần trong tôi nghĩ rằng thiệt hại bên trong thị trấn sẽ không tệ đến vậy.

Thế nên tôi vẫn ôm ấp chút hy vọng nhỏ nhoi sẽ trông thấy cửa hàng của mình nguyên vẹn.

Hah....

Asora hay như sức mạnh quân sự... Hãy thử đưa chúng vào thực tế nào.

Những điều ấy tôi đã thực hiện rồi.

Hay cô đang cố bảo tôi thử gầy dựng lại mọi thứ một lần nữa từ lô đất trống ấy đây?

... Nghĩ về nó một cách tích cực nào.

Thay đổi thái độ nào.

“Nếu cái đồ quái vật đã hô biến tất cả mọi thứ nơi đây thành bình địa vẫn còn lảng vảng quanh đây, tôi sẽ hạ sát nó ngay, nhưng...” (Makoto)

Một phần còn sót lại nơi đây bảo rằng đã bị một quả cầu lửa thổi tung. Không, chính xác thì bị một thứ gì đó có sức nóng khủng khiếp quét qua.

Việc như thế chẳng phải được thực hiện bởi một dị thể tựa như heo rừng sở hữu nguyên tố lửa hay thứ gì đó đại loại thế chạy loanh quanh khu này ko nhỉ?

Khi cố gắng mường tượng lại, điểm chung duy nhất tôi nhận ra ở cả hai biến thể lúc trước đều là sở hữu làn da màu xám.

Khả năng con quái vật này mang hình dạng mà thậm chí tôi không thể tưởng tượng ra là khá cao đấy. Dù vậy, với hy vọng nhỏ nhoi, tôi đảo mắt tìm kiếm xung quanh.

Nhưng cùng với sự thất vọng trong tôi, khu vực quanh đây rất yên ắng.

Dường như cư dân khu này đã sơ tán hết, ngay cả khi thính giác của tôi rất nhạy, thì cũng chẳng có thứ gì giống vậy trong khu vực cả.

Cửa hàng của tôi đã tàn lụi, thế nên chắc bọn họ đã sớm hoàn tất việc di tản người dân ở giai đoạn đầu cuộc náo loạn rồi.

Vâng, mọi tài sản chỉ trong một ngày đã bị tàn phá thê lương.

Tôi vẫn đang lưu luyến cửa tiệm của mình, nhưng lúc này cần sớm di chuyển đến nơi những học viên đã sơ tán.

Chẳng có gì quái lạ khi một giáo viên tạm thời có mặt ở đó, và điều này hiễn nhiên thôi.

“?!”

Hình như tôi vừa nghe thấy âm thanh gì đó.

Tôi căng tai lên.

Đúng vậy, thực sự nghe thấy âm thanh lạ.

Một tiếng thét.

Và khá gần nữa.

Vài người đang la hét ngắt quảng.

Hướng đó là... ngay phía sau cửa hàng này.

Chờ đã.

Chẳng phải khu đèn đỏ sao?

Lại có một biến thể xuất hiện ở nơi như vậy sao?

Nhiệm vụ hiện tại của Thương đoàn Kuzunoha là sơ tán mọi người.

Với cương vị người đại diện, tôi cũng phải làm vậy thôi.

Hay còn hơn thế nữa, có khả năng rất cao chính nó đã phá nát nơi này đây.

Cơ hội báo thù đến rồi.

Những trang thiết bị người lùn đã làm cho tôi, chiếc áo choàng với phiên bản mở rộng. Tôi kích hoạt chế độ tốc biến.

Trên con đường rộng mở cũng bởi mọi thứ đổ nát cứ như một vận động viên điền kinh, tôi hướng thẳng đến nơi phát ra tiếng thét.

Dù vậy, địa điểm là những nhà chứa à, nơi thường chẳng phải là mục tiêu trong chiến trường mà.

Tôi tự hỏi lý do vì sao Rona lại cài một biến thể ở nơi như vậy chứ

Và ngay vào thời điểm như này nữa.

Nếu những dị thể hung hăng theo bản năng, việc lợi dụng chúng sẽ khá hạn chế, thế nên để nhắm đến các cánh cổng dịch chuyển, có lẽ nào tồn tại một cái trong khu vực này và cô ả quyết định cài một biến thể vào đây chăng?

Không, không phải thế rồi.

Ilumgand là một học viên.

Cậu ta đã biến đổi ngay trên sàn đấu.

Ngay từ đầu, cơ hội để thúc đẩy sự biến đổi ấy còn tuỳ theo bản năng nữa, và sự rắc rối ấy là khá cao.

Suy nghĩ theo hướng cô ả đã thực hiện những việc như thế ngay cả khi rút hết cấp dưới về, thì nghĩa là kế hoạch này không cần nhất thiết phải thành công.

Không đúng. Nếu như quỷ tộc vẫn chưa thể kiểm soát được khoảng thời gian để kích hoạt ngay vào thời điểm chiến lược của họ thì sao?

Khả năng bọn họ đã phân phát thuốc và các loại phụ kiện cho những người thường xuyên lui tới các địa điểm trong mục tiêu của họ.

Nếu chẳng bận tâm đến số lượng sản  sinh dị thể và thương vong, thực tế bọn họ chắc đã lên kế hoạch hết rồi.

Như thường lệ, chẳng thể tưởng tượng những gì Rona đang nghĩ trong đầu, nhưng trong lúc mãi suy tư về điều ấy, tôi đã đến gần nơi phát ra tiếng hét.

Không ngoài suy đoán, chính xác là khu đèn đỏ rồi.

Thiệt hại các tòa nhà quanh đây không cao lắm. Nhưng ở một góc nơi ấy, âm thanh la hét và sự chết chóc vang vọng.

Bên kia, huh.

Không lạc mất phương hướng, tôi lao đến, và rồi từ bên trong cửa sổ một cửa hàng, thứ gì đó bay thẳng đến tôi.

Đệch, một viên đá cuội. <bố thằng nào chơi ngu đi ném đá vào main vậy @@>

Một loạt những viên đá được nung nóng trong lò hay na ná vậy.

Chúng bay đến với tốc độ khá nhanh đấy, nhưng có là thế đi nữa thì cũng chưa thể chạm đến áo choàng của tôi được, chúng bị hãm lại ở phạm vi cách tôi 1 mét bởi ma lực và đổi hướng trước khi chạm đất.

Tiếng ồn ào phát ra cách chỗ tôi một chút thôi.

Một vài đợt đá cuội tiếp tục hướng về phía tôi, nhưng tất cả đều chung một kết cục. Chẳng thèm quan tâm, tôi tiến vào một căn nhà thổ, nơi tiếng la hét vọng ra.

Chẳng thể nào ngờ được tôi lại đặt bước chân đầu tiên vào mảng công nghiệp tình dục theo cách này cả. <chịch chịch chịch>

Thứ lỗi vì sự xâm nhập của tôi ~

“Dường như không giống như thế rồi. Một con bạch tuộc à?“ (Makoto)

<Trans: không phải nó chứ!!!!
Edits: bạch tuột với những xúc tu và gái bán hoa... Tưởng tượng đi nào ae... @@>

Hình dạng này không giống những gì đáng mong đợi nên tôi tặc lưỡi.

Dị thể là một con bạch tuộc.

Không đúng, về chi tiếc thì có hơi khác một chút đây.

Sở hữu 8 chân, nhưng 2 trong số đó lại phát triển rất quái lạ và dài ngoằng. Ở đầu mỗi xúc tu ấy chẳng khác nào những ngón tay của một người cả.

Nhưng, ấn tượng nó mang lại thì vẫn chỉ là một con bạch tuộc trắng.

Một sinh vật như vậy tấn công những * Onee-sans * làm nghề này, thật điên rồ làm sao.

Một phụ nữ đang nắm giữ một dụng cụ sắc nhọn, không hề sợ hãi và cô đang đối đầu với nó.

Một phụ nữ thật dũng cảm.

Và hơn thế, vài Onee-sans đứng phía sau cũng vào thế như muốn sẵn sàng chiến đấu.

Một số người bật khóc, vài người khác lại run run đầu gối; nhiều kiểu dáng khác nhau.

Kể từ lúc tôi tiến vào cuộc xung đột, tình hình đã biến chuyển, cả cơ thể con bạch tuộc ấy nhắm tôi và mấy cái xúc tu hướng đến đây.

Có phải mấy thứ ấy đã ném đá vào tôi không nhỉ? Nó đã thực hiện điều như thế trong khi vẫn đối phó với Onee-san sao cà? Khá tiện dụng đấy chứ. Hơn nữa, nó còn vận dụng vài phương pháp để phát hiện ra tôi còn trước lúc tôi đến đây và rồi tấn công nữa.

Thứ quái quỷ này cũng sở hữu một loại sức mạnh đặc biệt nào đó ư?

Mặc dù tôi cho rằng chỉ với việc chuyển động hết thảy những cái chân kia thôi cũng đã là khá ấn tượng rồi đấy.

Vâng, theo tôi thấy, có vẻ nó không mạnh lắm.

Một đối thủ chẳng cần bận tâm về sức mạnh.

Thực tế nhờ vào việc nó nhận ra tôi nhanh chóng, chắc chắn các Onee-sans sẽ được cứu thôi, nên đây thực là một điều tốt mà.

Có mùi máu tanh quanh đây, do đó, chẳng còn nghi ngờ gì đã có người thương vong.

Thậm chí nếu tôi có bắt đầu suy nghĩ về việc bao nhiêu cửa hàng đã bị con bạch tuộc phá hoại, thì cũng không có gì thay đổi cả.

Nếu người phụ nữ với dụng cụ sắc nhọn trông giống một con dao gọt trái cây kia không làm hết sức mình, chắc chắn sẽ có nhiều thương vong hơn.

“G-Giúp chúng tôi với !!”

Lời của một trong những cô gái như một sự gợi ý. Rồi vài giọng nói cao hơn phát ra từ miệng họ nhằm tìm kiếm sự trợ giúp.

Không cần phải nói, tôi đến đây với mục đích như thế mà.

Hm, nhưng một thứ tựa như con này đã bị tôi làm gỏi với [Brid] chỉ một lúc trước thôi, nổ banh xác rồi.

Tôi không muốn nó lại văng tung tóe ở nơi như này.

Bên trong cửa hàng này tồn tại mùi hương nồng nặc, ngay lúc này mùi máu tanh và chất béo vẫn chưa nặng lắm, nhưng nếu thịt của dị thể này bắn rung toé, sẽ rất khó để làm sạch trong tương lai gần.

[Tôi sẽ lo liệu nơi đây, thế nên hãy tận dụng cơ hội mà rời khỏi cửa hàng. Tôi sẽ hướng dẫn mọi người đến điểm di tản] (Makoto)

“? !! Chàng trai, trông cậu khá mạnh đấy. Rất biết ơn vì cậu đã đến giúp chúng tôi, nhưng... tôi sẽ cố gắng giữ chân nó, vì vậy hãy cứu lấy các cô gái ở đằng sau”

Trước tiên phải đưa mọi người ra ngoài đã.

Tôi chẳng biết liệu cô ấy có hiểu ý tôi không, nhưng tôi đã cố gắng bảo rằng tôi sẽ hướng dẫn mọi người đến điểm sơ tán, thành thử đợi chút đi nào.

Nhưng hình như người phụ nữ đang chiến đấu chẳng chịu chấp thuận điều ấy.

Nói ra điều gì đó cứ như muốn tự sát, cô yêu cầu tôi giúp những người khác trốn thoát.

Khi xác nhận lại, tôi trông thấy Onee-san ấy đang bắt đầu huy động mọi người trốn chạy, nhưng những người với đầu gối đang run rẩy thế kia chỉ là... không thể di chuyển theo cách họ muốn.

Trong một tình huống chẳng hề quái lạ khi chỉ cần bỏ chạy mà không cần bận tâm điều gì khác, nhưng mọi người ở đây vẫn muốn trợ giúp Onee-san kia cùng trốn thoát.

Cảm tưởng tình bằng hữu giữa họ rất mạnh mẽ đấy.

Nhưng bạn biết đấy...

Giữa việc tham gia cùng Onee-san và hướng dẫn bọn họ trốn thoát với việc đánh bại biến thể; "dễ dàng nhất" cho tôi, không nghi ngờ gì, là vế sau rồi.

Thật tình, tôi nên là người đánh bại thứ quái quỷ này, và người phụ nữ ấy nên bỏ con dao xuống đồng thời hướng dẫn mọi người sơ tán đi chứ.

Con bạch tuộc cố di động, nhưng nó tự kiềm chế và dừng mọi chuyển động.

Có vẻ ít nhất thì nó đủ thông minh để biết cảnh giác đấy.

“Chàng trai, dừng lại! Đây là một con quái vật thực sự nguy hiểm! Nó đã giết chết vài người rồi. Ngay cả khi trông như thế này thôi, tôi vẫn từng là một thám hiểm gia. So với những người ở đây, tôi biết cách chiến đấu hơn, đó là lý do... ”

Heh ~, một cựu thám hiểm gia hử.

Rất ít thám hiểm gia ở Rotsgard.

Lý do chính là hiện tại chẳng hề có cơ sở Hội nào ở đây đưa ra các yêu cầu, nhưng một phần cũng vì tồn tại quá ít nơi săn bắn đem lại lợi nhuận.

Gần đây, một loại cây thuốc có thể được thu thập tại một phần trong khu vực này và bán ra với giá khá cao, do đó tình hình đã được cải thiện đôi chút.

Nhân tiện, có lẽ lý do là vì công thức thuốc mà tôi đã giao lại cho đền thờ.

Cũng giống với mấy cây thuốc mà những học viên của tôi đã tặng cho tôi như một món quà lưu niệm trong kỳ nghỉ hè vừa rồi vậy.

Công thức mà chúng tôi dạy cho giáo hội được tạo ra bởi Shiki và Arkes với loài cây đó ở căn cứ.

Tôi rất ngạc nhiên khi Shiki và Arkes bảo rằng họ có thể thực hiện được điều ấy, nhưng nhờ vậy, học sinh của tôi đã có thể kiếm ra tiền.

Mặc dù hơi buồn một chút vì việc này là cách chính để các thám hiểm gia tại đây kiếm tiền.

Cũng như đối với một cựu mạo hiểm gia làm gái bán hoa (có lẽ vậy) ở trong thị trấn này.

... Lúc này khi nghĩ đến, các thám hiểm gia sẽ làm gì khi giải nghệ nhỉ?

Tôi nghĩ làm một gái bán hoa là tình trạng khá hiếm hoi đấy. Tôi chẳng biết nữa.

Nếu là nam nhân, tôi liên tưởng đến một bầu không khí khó hiểu như một quán bar, hoặc chủ tiệm của một quán cà phê

[Tình huống này, tôi là một giáo viên tạm thời ở Học viện. Nếu cô sát cánh bên cạnh mấy cô gái ấy, bọn họ chắc sẽ ổn hơn. Tôi sẽ xử tên này. Gặp lại cô sau, thế nên hãy đi cùng họ đi] (Makoto)

“Một giáo viên... từ Học viện? Hiểu rồi. Vì vậy sẽ ổn hơn rất nhiều so với người như tôi. Thật sự sẽ ổn khi giao lại việc này cho cậu chứ?”

Tôi biết một vài gái bán hoa ở đây từng đến cửa hàng tôi, nhưng tôi chưa hề trông thấy người như cô bao giờ.

Nếu cô ấy biết tôi từ trước, sẽ chẳng cần phải giải thích dài dòng rồi.

Trong lúc tôi vướn vào chút rắc rối, con bạch tuộc, không hề học tập được bài học nào cả, lại ném thứ gì đó đến tôi.

Tất nhiên, thứ đó không thể chạm vào tôi, bị đẩy lùi bởi sức mạnh ma thuật.

“?!”

Ngay cả khi người phụ nữ đang trò chuyện kia cũng chẳng thể biết tôi đã làm gì, nhưng có vẻ cô đã hiểu ra rằng tôi bằng cách nào đó đã ngăn thứ ấy lại.

Cách cô ta nhìn tôi một lần nữa lại thay đổi.

Hình như cô đã sửa lại cách tư duy của mình.

Thứ vừa bị ném là... Geh, cái đầu của một ai đó.

Thậm chí có xinh đẹp như thế nào, nếu chỉ còn mỗi cái đầu, không cách nào bị quyến rũ nữa cả.

[Đừng lo. Vui lòng đợi bên ngoài. Nếu có thể, sẽ rất tuyệt nếu cô hướng dẫn những người còn sót lại trong các tòa nhà khác. Tôi sẽ hướng dẫn mọi người đến điểm sơ tán sau đó] (Makoto)

“Không thể đánh giá sức mạnh của ai đó đang ở gần mình, tôi thực sự đã già rồi. Khả năng tái tạo của thứ ấy khá mạnh, hãy cẩn thận. Tôi đã làm nó bị thương nhiều lần, nhưng nó vẫn tái tạo liên tục”

[Tôi đánh giá cao thông tin ấy] (Makoto)

“... Tôi nợ cậu lần này. Đừng chết đấy”

Có vẻ cô đã đồng ý. Cô ấy gia nhập cùng những cô gái bán hoa đang theo dõi và với những chỉ dẫn rõ ràng, họ bắt đầu di chuyển.

Thật tuyệt.

Và như vậy, bên trong tòa nhà còn sót lại chỉ mỗi tôi và con bạch tuộc.

Ah ~, tôi đã từng lo lắng đấy.

Có lẽ không quen với việc chiến đấu trước mặt quá nhiều cô gái đang nhìn đến mình chằm chằm, nên tôi cảm thấy một áp lực lạ lùng.

Một sự lo lắng rất khác so với việc có mặt trong một bữa tiệc.

Người phụ nữ vừa nãy đang mặc một chiếc váy ngắn màu đỏ tươi khá là sáng, và trên hết, cô ấy xé một phần để dễ di chuyển hơn, vì vậy tôi gặp khó khăn trong việc nhìn bằng mắt.

Ở bên trong nhà chứa và cảm thấy khá bình tĩnh cùng với một con bạch tuộc thay vì bị vây quanh bởi các cô gái, khiến tôi hơi buồn đấy.

“Cô sở hữu vẻ ngoài như chất độc với mắt tôi, tôi sẽ mong đợi phần thưởng sau này. Còn lúc này, hãy trốn thoát nhanh đi", điều như thế tôi nghĩ mình không thể thốt nên lời.

“Xin lỗi, nhưng các Onee-sans ở đây là mối làm ăn thường xuyên đến mua đồ uống năng lượng của ta. Ngươi giết họ sẽ là điều phiền phức lắm đấy”(Makoto)

May thay, thứ này chỉ nói “Shukoshuko” và tôi không thể hiểu nó đang nói cái gì.

Trường hợp Ilumgand có lẽ là trường hợp hiếm hoi.

Kết thúc việc này nào.

Tôi tập trung ma lực vào tay phải.

Cô ấy nói điều gì đó về tái tạo, vậy nên tôi niệm một chú thuật duy nhất để [Brid] bắn liên tục.

Trên lòng bàn tay phải, một quả cầu ánh sáng màu trắng được hình thành.

Kích thước gần bằng quả bóng chày.

Tôi hướng lòng bàn tay về phía con bạch tuộc.

Một số mũi tên [Brid] nhỏ có kích thước như viên đạn xuất hiện từ quả bóng ánh sáng và tất cả đều đâm xuyên con bạch tuộc. <RIP 'tuộc'>

Nó đang cố ngăn chặn bằng những xúc tu, nhưng không thèm quan tâm, tôi tiếp tục bắn vài chục mũi tên nữa.

Nó dần dần lùi lại, và đến phút cuối, con bạch tuộc cứ như bị đóng đinh lên tường.

Tôi tiếp tục bắn.

Theo thời gian, xuất hiện một sự thay đổi.

Phần đầu con bạch tuộc to hơn kích thước ban đầu và sau đó, nó bắt đầu cưng phòng lên một cách bất thường.

Không phải là tái tạo.

Nó đã đi bán hành rồi, huh.

Tôi niệm một chú thuật nguyên tố đất, và từ sàn nhà, một bức tường được tạo ra để phủ lấy cơ thể thứ đó.

Tôi không muốn bị nó bắn tung tóe vào người.

Nếu tôi đánh đúng điểm yếu, nó có thể sẽ không nổ tung và chỉ biến thành khối thịt như Ilumgand.

Sẽ rất phiền hà trong việc tìm kiếm điểm yếu, và với những thứ như: nguyên tố có tác dụng, kháng cự, và hấp thụ; chúng thậm chí còn rắc rối hơn.

Tình huống này, tấn công liên tục đến khi nó không thể tái sinh nữa thì dễ dàng hơn. <thanh niên spams là đây<

Những thứ như một lượng pháp lực từ hân tộc đã gia tăng sức mạnh phòng thủ cho nó không ảnh hưởng đến tôi nhiều.

* Buchatto

Một tiếng động khá lớn và chói tai vang lên.

Giải phóng bức tường và quan sát một chất lỏng màu trắng tựa như nhớt, tôi xác nhận lại con bạch tuộc đã tử ẹo rồi.

Không còn cảm nhận dấu hiệu sống nào từ nó nữa.

Giống như dị thể với cái mỏ chim.

Thế là xong.

Sau khi xác nhận, tôi bước ra ngoài.

[Xin lỗi đã để cô đợi lâu] (Makoto)

Khi đặt chân ra bên ngoài, tôi được sự chào đón rừ một lượng lớn những ánh mắt.

Ooh.

Có khá nhiều người.

Hơn nữa, có vẻ như số lượng vẫn đang tăng.

Một số người đang ôm nhau vì đã được cứu.

Với số lượng này, khu ổ chuột nơi bán nhân sinh sống là một điểm di tản thích hợp.

May thay, người lãnh đạo bán nhân là một người quen của chúng tôi và họ đã cho phép sử dụng nơi đó.

Tôi nghe nói rằng Lâm quỷ tộc Akua đang bảo vệ môi trường xung quanh khu vực đó.

Tồn tại một số khoảng không gian khá rộng và chẳng có biến thể nào xuất hiện quanh khu ấy.

Có thể sẽ rất ngạc nhiên, nhưng họ sẽ chấp nhận lượng người này, và tôi không nghĩ rằng họ sẽ từ chối đâu.

Khi nhóm người này hoàn tất việc tập hợp, tôi sẽ hướng dẫn bọn họ đến khu ổ chuột trong khi vẫn bảo vệ họ.

Có vẻ khoảng thời gian khá nhiều đây.

Như Tomoe nói, có thể mất một ngày hoặc tùy thuộc vào tình hình, vài ngày.

Cho đến lúc đó, chúng tôi sẽ dần dần di tản người dân, và khi chúng tôi gặp phải một biến thể, tôi sẽ tiêu diệt nó.

Có vẻ như nhân viên của tôi nằm rải rác xung quanh đây và họ đóng một vai trò tích cực ở những nơi sơ tán, vì vậy mỗi người trong chúng tôi sẽ tập hợp lại khi mọi thứ kết thúc.

"Cậu! Cậu vẫn ổn. Cậu đã đánh bại nó? ”

Với vẻ ngoài gây hại cho mắt không thay đổi chút nào, Onee-san lúc trước đến gần tôi, và sau khi xác nhận sự an toàn của tôi, cô ấy hỏi về tình hình.

[Vâng. Tôi không chắc liệu có thêm thứ nào trong số đó sẽ xuất hiện hay không, nhưng tôi đã đánh bại ... con quái vật đó. Có vẻ như phía cô vẫn đang tăng về số lượng] (Makoto)

“Một giáo viên của học viện, đúng như dự đoán, khá ấn tượng. Chà, tôi không muốn nghĩ nhiều hơn nếu những thứ đó xuất hiện. Và đúng, đây là một tình huống bất ngờ cho người dân ở đây. Trong đại lộ đó, có một số khách hàng. Cậu có thể đã biết, nhưng với các nhà thổ thì không có ngày hay đêm. Điểm di tản có xa không? ”

Các nhà thổ hoạt động ngay cả vào ban ngày huh.

Tôi không biết điều đó đấy.

Tôi cứ nghĩ công việc ấy chỉ hoạt động vào ban đêm thôi.

[Từ đây, nơi gần nhất sẽ là khu ổ chuột. Suy nghĩ về không gian, đó là nơi thích hợp nhất. Để đưa tất cả mọi người đến đó, tôi nghĩ sẽ mất khoảng 20 phút] (Makoto)

“Khu ổ chuột ?! Nơi bán nhân sinh sống sao?! Có ổn không khi đến một nơi như vậy để nương tựa? ”

Cũng giống như cái tên khu ổ chuột đã ngụ ý, trong con mắt hân tộc chẳng khác nào là một nơi thấp kém về trật tự, vì vậy không thể tránh khỏi việc cô ta kinh ngạc.

Những người trong khu ổ chuột thực sự giản dị và tốt bụng.

Cũng bởi định kiến, mọi người xa lánh và ruồng bỏ nó, thành thử việc này khá khó khăn để tiến vào địa phận ấy vì nỗi sợ hãi.

[May mắn thay, một người quen của tôi đang cố gắng ổn định mọi thứ. Tôi làm việc trong một thương đoàn, và người ở khu đó có quan hệ vơis tôi] (Makoto)

“Ah! Cậu, có lẽ nào, Thương đoàn của Kuzunoha... uhm, Raidou-san?”

Tôi cố gắng nói với cô ấy để cô cảm thấy yên lòng hơn, nhưng vì lý do nào đó, cô ấy phản ứng với một cử chỉ khác.

Tôi không biết tiêu chuẩn cụ thể để những khách hàng thường xuyên lui tới, nhưng gái bán hoa vẫn thường ghé qua cửa hàng tôi.

Có lẽ cô ấy ngay lập tức cảm thấy quen thuộc, với một nụ cười rộng mở, cô đoán được danh tính của tôi.

[Vâng. Tôi là đại diện Raidou] (Makoto)

“Hừm ~, cậu đúng là người đó huh. Nơi đó bán đồ uống có tác dụng tốt cho sự mệt mỏi. Tôi chưa tự đến cửa hàng bao giờ, nhưng thức uống đó đã giúp tôi rất nhiều ”

[Cảm ơn sự hỗ trợ của cô. Và cảm ơn cô vì đã tiếp tục công việc của mình] (Makoto)

Để nghĩ rằng cô ấy là một trong những người đã uống nó.

Tôi cúi đầu xuống và bày tỏ lòng biết ơn của mình.

Hiện tại, thức uống năng lượng đang bán rất chạy. Và một phần trăm doanh thu từ việc bán ra cho những người làm việc ban đêm.

Không đúng, bọn họ cũng làm việc vào ban ngày đấy chứ, vì vậy có lẽ cụm từ “làm việc ban đêm” không còn chính xác rồi nhỉ?

Không chỉ thời gian lao động, khoảng thời gian ấy cũng thay đổi luôn. Đây thực sự là một công việc khó khăn.

Suy nghĩ theo cách đó, tôi hạ thấp đầu của mình với những cảm xúc trong tâm trí.

“… Cậu, khá độc đáo đấy. Chà, cậu là đại diện của một thương đoàn độc đáo nên đó là điều đương nhiên huh. Trong tình huống này, cho dù đó là khu ổ chuột hay nơi nào khác, miễn là họ chấp nhận chúng tôi, tôi rất biết ơn. Cậu có thể đợi một chút được không? Tôi sẽ thuyết phục mọi người trước để nó không trở nên rắc rối sau này ”

Nhưng phải thật kỳ lạ khi tôi cúi đầu xuống, cô ấy rất ngạc nhiên và sau đó cô ấy nở một nụ cười cay đắng.

Tôi được đối xử như một người "độc nhất vô nhị".

Tại sao chứ?

Cô ấy là một khách hàng thường xuyên mua rất nhiều hàng hóa của tôi, và thậm chí nếu cô ấy không giúp đỡ tôi ở khía cạnh đó, cô ấy vẫn làm việc hết sức vào ban ngày và ban đêm.

Vâng, dù không hiểu lắm nhưng tôi rất vui vì đề xuất của cô ấy.

Nói với mọi người trước để tránh những vấn đề khi họ đến đó.

Nơi ấy ban đầu bán nhân đã sinh sống, Tomoe từng bảo thế. Và với điều như thế còn cần phải cân nhắc, nên cô chưa quyết định có đến đó hay không.

Nếu những người di tản có ý nghĩ này, những lo lắng sẽ giảm đi.

[Điều đó sẽ giúp ích rất nhiều. Học viện đã hành động rồi, nên tôi nghĩ tình hình sẽ được giải quyết nhanh chóng. Hãy kiên trì một chút] (Makoto)

"Tất nhiên. Tôi xin lỗi vì đã làm phiền cậu. Có thể là muộn rồi nhưng, tôi là Ester. Rất vui được gặp ”(Ester)

[Raidou]

Chúng tôi đã hoàn thành lời giới thiệu của mình.

Vài phút trôi qua trước khi Ester-san trở về từ đám đông.

Chúng tôi bắt đầu di chuyển đến điểm sơ tán, khu ổ chuột.

<Trans: lần đầu vào lầu xanh cũng không tệ lắm nhỉ>

◇◆◇◆◇◆◇◆

“Shiki, đưa những đứa trẻ đó và những người còn lại đi trước đi” (Mio)

“Wa? Mio-dono định làm gì? ”(Shiki)

“Hm? Ta nhớ ra vài điều. Nếu chỉ là hướng dẫn mọi người đến điểm sơ tán chỗ các học viên, dù mỗi mình Shiki thì cũng đủ rồi phải không? ”(Mio)

“Đúng vậy nhưng... hiểu rồi. Vậy tôi sẽ đi trước ”(Shiki)

"Ta sẽ bắt kịp sau-desu wa" (Mio)

Khi nhóm của Jin và những người tùy tùng của Makoto sắp rời khỏi sân thi đấu, Mio đột nhiên bảo Shiki đi trước.

Shiki đã gặp rắc rối khi gặng hỏi lý do, nhưng cuối cùng, anh ta phải đồng ý.

Khoảng cách tới điểm sơ tán mà anh ta phải hướng dẫn cho các học viên và các khán giả không xa lắm, hơn nữa, anh ta sẽ đi cùng với tư cách một người bảo vệ.

Chỉ với điều đó, sức mạnh phòng thủ đã ở mức độ quá lớn rồi.

“Giờ thì.. ” (Mio)

Mio quay trở lại sân khấu.

Trên đó, ở đó có - không –từng có cục thịt của một biến thể.

“Sự tái tạo của mình là đặc biệt, nhưng có lẽ vì điều đó, mình có thể cảm nhận được. Mùi hoặc có thể là hơi thở của nó; các dấu hiệu của sự tái sinh ”(Mio)

Sau khi những lời đó, Mio thở dài một tiếng.

Khi cô làm thế, cục thịt trước mắt cô bắt đầu di chuyển như thể nó đồng tình với quan điểm đó.

“Mặc dù phần lõi đã bị phá hủy hoàn toàn, thật đáng thương. Là một người chuyên về tái tạo, ta không muốn so sánh với ngươi nhưng, ta ít nhất sẽ khen ngợi sức sống của ngươi-desu wa ”(Mio)

Khối thịt di chuyển và sao chép hình dáng của một hân tộc.

Sự xuất hiện không phải là của một hân tộc nhưng lại có hình dạng của chủng loài ấy, và không ai có thể phát hiện ra điều này kể từ khi khi nó còn trong hình dáng một biến thể.

“...  Có thể chỉ là những mảnh vỡ kí ức, nhưng tôi có nhớ. Cô là một phụ nữ của Kuzunoha? Tôi vẫn còn sống sao?”

“Ara, ngươi có thể nói? Ta không mong đợi ngươi có một nhân cách đấy ”(Mio)

"Tôi là Ilumgand Hopelace"

"Ngươi từng là vậy" (Mio)

Mio cắt ngang những lời nói của cục thịt hình người.

Phần dưới khuôn mặt của nó sưng lên và nó phát ra những từ như thể thoát ra từ miệng nó.

Sau đó, khi phần trên rung lên một chút, một vết cắt ngang được tạo ra, và khi nó đóng mở lên xuống, có đôi mắt ở đó.

“... Tôi đã bị... chơi đùa bởi những kẻ đó sao? Thật thảm hại. Thực hiện một hành vi đáng xấu hổ và thậm chí làm bẩn tên gia tộc mình !! ”

“…”

“Tôi đã sử dụng thuốc, biến thành một con quái vật, và thậm chí với điều đó, tôi vẫn bị thua. Kukuku, thật khó coi ”

“Đúng” (Mio)

“Luồng không khí hủy diệt mà tôi cảm thấy một lúc trước cũng như những cảm xúc đang trào dâng và không thể kiểm soát, giờ đây đã lắng động, như thể mọi thứ cứ như một lời nói dối ấy”

"... Lõi của ngươi đã bị phá hủy, nên rõ ràng là vậy" (Mio)

Mio đã đi tới kết luận là tại sao cậu ta lại có thể lấy lại những giác quan của mình, nhưng không nói ra bất kỳ điều gì, cô nheo mắt như thể đang xem xét tình hình.

Kế đến, trong lúc nhận dạng thứ mang hình dạng hân tộc ấy chính là Ilumgand Hopelace, cô lẩm bẩm nhiều lần. Cậu ta tiếp tục nói chuyện với Mio nhưng cô chỉ trả lời rất ngắn hoặc lờ đi.

“Nhưng với cơ thể của một con quái vật như này, tôi nên kết thúc cuộc đời mình đúng không? Nếu tôi không chết, trách nhiệm mang cả gia tộc Hopelace trên vai sẽ trở nên nặng nề hơn. Điều đó sẽ làm tăng gánh nặng của người dân trong lãnh thổ ấy”(Ilumgand)

“… Fuh” (Mio)

Người con trai thứ hai đã chết rồi.

Thế nên tại sao, xuất phát từ niềm tin vững chắc nơi thâm tâm mình, hiện diện ấy lẩm bẩm với giọng bình tĩnh.

Nhìn Ilumgand, người mà Mio không biết tí gì về hoàn cảnh của cậu ta, nói về trách nhiệm và quan điểm, cô thấy nó thật hài hước.

"Chẳng sao hết. Tôi không biết mình có thể sống trong cơ thể này bao lâu. Trường hợp ấy, ít nhất, tôi sẽ tiếp tục thứ cảm xúc của mình trước khi chết vậy”(Ilumgand)

Ilumgand không để ý lời chế nhạo từ Mio.

Với những bước chân nặng nề, thứ đó đi đến chỗ Mio.

Khuôn mặt ấy dần biến đổi thành thời điểm trước lúc cậu ta vẫn còn là một hân tộc, nhưng cậu ta không thể tái tạo lại vẻ ngoài như thế nữa. <ý chỉ tay chân ấy>

Các bộ phận trên khuôn mặt phân chia thành những vị trí tương ứng của chúng, và nếu ai đó trông thấy cảnh này, họ sẽ cảm thấy ghê tởm thôi. Hơn nữa, một phần trên gương mặt trông khủng khiếp chẳng khác nào một cái sẹo lồi.

Ngay cả gọi cậu ta là một bán nhân cũng rất khó. Thứ này thật không cân bằng và khó coi.

“Cơ thể đó, nó không phải không ổn định đến mức ngươi cần chuẩn bị cho cái chết. Nhưng ngươi có định sống tiếp như Ilumgand gì đó không-desu? ”(Mio)

Nghe những từ ngữ của Mio, hình dáng hân tộc liếc nhìn cô.

“Hoh, tôi hiểu rồi. Tôi có thể sống. Tôi đã nghe điều gì đó tốt. Tôi đang nói về việc chuyển tiếp cảm xúc của mình, nhưng đừng lo lắng. Tôi sẽ không đặt tay mình vào Gotetsu hay Ruria nữa. Tôi tự hỏi tại sao lại như vậy? Mặc dù tôi đã bị mắc kẹt vào đó. Tôi từng lựa chọn những lý tưởng của mình từ tình cảm sâu đậm của tôi đối với cô ấy ”

“Hm? Gotetsu, Ruria? ”(Mio)

"Tôi sẽ chiến đấu. Nếu tôi phủ toàn thân mình vào một bộ giáp, tôi có thể che giấu cơ thể này. Ngay cả khi tôi không thể nhận ra lý tưởng của mình đang phơi dưới ánh nắng mặt trời, ít nhất tôi cũng có thể phục vụ như một tấm khiên cho Hibiki-sama. Tôi vẫn có thể làm điều đó. Khi nghĩ theo cách này, tôi thậm chí còn cảm thấy hạnh phúc vì có cơ thể khổng lồ khó coi này ”(Ilumgand)

“H- Hibiki? Ngươi vừa nói Hibiki? ”(Mio)

Nghe thấy một cái tên quen thuộc, Mio hỏi lại.

“… Ừ. Đó là anh hùng-sama đã hạ xuống Limia. Nếu là người ấy, cô chắc chắn sẽ lật đổ quỷ tộc. Và sau đó, mọi người sẽ có thể thực hiện vai trò riêng của mình và có thể theo đuổi ước mơ của riêng họ. Cô ấy sẽ tạo ra một thế giới hòa bình như thế ”(Ilumgand)

“À, vậy là ngươi đang nói về anh hùng-desu. Vậy người đó chắc hẳn là một người khác với Hibiki mà ta biết-desu wa ne. Để nghĩ rằng anh hùng có cùng tên với cô ấy, thật đáng thương. Người anh hùng của Limia tên là Hibiki? ”(Mio)

"Đúng rồi. Cô có một người quen tên là Hibiki à? Ở Lorel, loại tên đó không phải bất thường, vì vậy nó không phải là không thể. Vậy thì, tạm biệt. Có lẽ chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa ”(Ilumgand)

Hình dạng hân tộc với những kí ức của Ilumgand đi qua Mio. Không nhìn lại cô, cậu ta cố rời khỏi sân khấu.

"Đúng. Ta chỉ có ý định tiêu diệt ngươi, nhưng vì ký ức ban đầu vẫn đang làm cơ sở, đây là một sự ngạc nhiên thú vị-desu wa ne. Đây sẽ là hình phạt cho ngươi ”(Mio)

Hình dáng hân tộc đã cố gắng quay lại khi nghe thấy giọng nói của Mio sau lưng, nhưng nó không thể.

Bởi vì nó không thể đặt sức mạnh vào đôi chân của mình và đã ngã xuống.

Nằm trên mặt đất, nó rướn cổ về phía cô. Hình dáng hân tộc với những kí ức của Ilumgand đã học được bài học về những gì nó phải nhận.

“Chân tôi…Cô, cô đang làm gì vậy?” (Ilumgand)

Cô ấy đã làm gì?

Thứ đó không biết nó đã được thực hiện như thế nào, nhưng nhìn vào kết quả, nó có thể nhận ra.

Cả hai chân đều bị cắt đứt.

Từ đầu gối xuống, nó đã bị cắt rời.

Bởi vì không cảm thấy đau, nó không hét lên. Biểu hiện của hình dạng hân tộc cũng không hề có dấu hiệu đau đớn.

“Ngươi nói gì cơ? Sự trừng phạt đó-desu wa ”(Mio)

Mio không thay đổi nhiều. Từ từ thu hẹp khoảng cách giữa cô ấy và hình dạng hân tộc.

“Kugh ?! Tôi đã không còn ý định làm hại thương đoàn của cô hay Raidou như Ilumgand lúc trước nữa mà”

“Vậy sao?” (Mio)

"Vậy, cô nói sao?"

“Đúng. Ngươi gây rắc rối cho Waka-sama và nói những lời lăng mạ với ngài ấy-desu wa ne? Ta hiểu những gì ngươi muốn làm, nhưng sự chuộc tội của ngươi phải đến trước-desu wa ”(Mio)

"Sự chuộc tội?"

“Đúng, chuộc tội. Nó đơn giản là trật tự của vạn vật. Ngươi đã có thù địch với Waka-sama, phản đối ngài, can thiệp và hung hăng chống lại các học viên của Waka-sama. Sau đó, khi bị đánh bại, ngươi thậm chí không còn là một hân tộc nữa ”(Mio)

“…”

"Thấy chưa? Ngươi đã không chuộc tội cho hành động của mình đối với Waka-sama. Ngươi mới chỉ bị đánh bại. Nhưng ngay bây giờ - có thể một phép màu đã xảy ra - ngươi đã giữ lại ký ức, nhân cách và phục hồi quyền sở hữu thân thể mình; ngươi vẫn còn sống. Linh hồn và cốt lõi của ngươi rõ ràng đã bị phá hủy, nhưng, ngươi vẫn có thể hành động như một hân tộc ”(Mio)

“… Nhưng tôi đã…”

Nỗi căm thù của cậu đối với Raidou, sự thù địch cậu hướng vào nhóm của Jin; những thứ đó đã biến mất.

Tại sao cậu ta làm điều gì đó ngu ngốc đến mức giống như các quý tộc mình ghét quá nhiều?

“Ngay cả khi tôi không bị điên, chẳng có gì ngoài sự xấu hổ” là điều hình dáng hân tộc đang nghĩ.

“Thất bại của ngươi và vẻ ngoài hiện tại của ngươi không phải là sự trừng phạt. Nó chỉ là kết quả của sự yếu đuối của chính ngươi. Ah, có lẽ ngươi nên nghĩ về nó theo cách này? Ngươi đã được ban một phép lạ ‘vì lợi ích của sự chuộc tội’ ”(Mio)

“Cô đang nói gì…? Ngoài ra, bản thân hiện tại của tôi không có gì có thể đưa ra như một sự chuộc tội. Không có gì… Nhưng nếu đó là một lời xin lỗi, tôi sẽ quỳ xuống xin lỗi Raidou và các học viên ”

"Ta ổn với cuộc sống của ngươi-desu wa " (Mio)

“?!”

“Cái chết đã bị sửa đổi. Nó sẽ không đủ ở rất nhiều mặt, nhưng vì nó là một phép lạ, ta sẽ tha thứ cho ngươi. Nếu ngươi có một ước muốn, hãy biến mất với sự hối hận vì không thể hoàn thành nó ”(Mio)

Hình dáng hân tộc run rẩy rất nhiều..

Bởi vì Mio mỉm cười.

Một nụ cười ngây thơ, với một cái nhìn mà người ta sẽ bị quyến rũ bởi nó.

Ngay cả là như thế.

Trong ký ức của hình dạng hân tộc, đó là một nụ cười mang đến một sự cực đoan mà nó chưa từng thấy trong suốt cuộc đời mình.

“!!”

Một cú sốc vang đến cơ thể của nó, và hình dạng hân tộc nhìn vào dạ dày của chính mình.

Có một cái lỗ lớn ở đó.

Ngón tay trỏ và ngón giữa của Mio chỉ vào hình dáng hân tộc.

"Không thể nào. Sự kháng phép trong cơ thể tôi… ”

“Nó đã trở nên mạnh hơn-desu wa ne. Ta đã có ý định loại bỏ mọi dấu vết của ngươi bằng một đòn tấn công. Ta hơi ngạc nhiên rằng ngươi thậm chí có sức đề kháng với bóng tối. Có lẽ ngươi đã có được nó với phép màu của mình. Vì lợi ích của việc hoàn toàn nếm thử sự chuộc tội này ”(Mio)

“… Raidou, anh ta ghét tôi đến thế sao ?! Có phải vì tôi ghét anh ta nên cô cũng ghét tôi không?! ”

Cú sốc lại đến một lần nữa.

Lần này là một cái lỗ ở ngực.

“Waka-sama, ngươi? Ufufu, khi người ta vượt qua sự ngu ngốc đó, cũng có một khía cạnh dễ thương-desu no ne. Waka-sama thậm chí không nghĩ ngươi là một viên sỏi. Cái chết của ngươi, và rõ ràng cái gọi là quan tâm đến ngươi, ngài không có cái gì trong số đó ”(Mio)

“? !! V-Vậy tại sao cô lại…? ”

Nếu đó không phải là mệnh lệnh của Raidou, tại sao Mio lại làm như thế này?

Hình dạng hân tộc không hiểu được.

“Điều đó không rõ ràng sao? Bởi vì ta không thể tha thứ cho ngươi. Nếu đó là mệnh lệnh của Waka-sama, ta thậm chí sẽ cứu ngươi, nhưng ta lại không nhận được bất kỳ thứ nào như vậy. Ta nghĩ rằng Shiki đã nhận được lệnh để vô hiệu hóa ngươi, nhưng đó là điều đã xảy ra trước khi ngươi chết ”(Mio)

“Nhưng anh ta đã làm theo lệnh đúng không ?! Vậy thì"

Hình dáng hân tộc đã hiểu.

Điều sắp đến.

Không, đây còn không phải là một trận đấu nữa.

Nó hiểu rằng sẽ không có cách nào để tự mình thoát khỏi điều này.

Sự tái tạo không có dấu hiệu bắt đầu.

Hai lỗ hổng trong cơ thể của nó đã nói cho hình dạng hân tộc sự khác biệt về sức mạnh lớn hơn bao giờ hết.

“Nhưng… Waka-sama không nói bất cứ điều gì đặc biệt ngay cả khi ngươi chết. Đó là bởi vì 'không thể làm gì nếu cậu ta chết', đó là những gì ngài đã nghĩ, đúng không? Trong trường hợp đó, chỉ cần làm như thể sự tái sinh - một phép lạ không bao giờ xảy ra. Vậy thì sẽ không có vấn đề gì-desu wa ”(Mio)

“Tôi… không thể chết. Ở nơi này, cho dù đó là một cuộc sống được tình cờ trao cho- !! ”

Dạ dày, ngực; và rồi, sau khi hai ngón tay của Mio chỉ vào đầu của hình dạng hân tộc, một tiếng động lớn vang lên trên sân khấu.

Nơi đó rất hoang vắng, không ai chứng kiến cả.

Tất cả những người còn lại và các học viên đã đi cùng Shiki về phía điểm sơ tán. Và cô biết điều đó rất rõ.

“Limia, Hibiki… thật đáng thương. Chỉ giữ một sức mạnh như vậy và có cùng tên với người anh hùng, cô gái đó thật không may mắn mà-desu wa ne. Khi mình gặp lại cô ấy, mình sẽ đề nghị cô thay đổi công việc thành đầu bếp”(Mio)

Hoàn thành việc xóa bỏ thứ đã từng là Ilumgand, Mio rời khỏi sân đấu và chuẩn bị tiến về phía Shiki, nhưng cô đột nhiên dừng lại.

Bởi vì cô nhớ lại cuộc trò chuyện với hình dạng hân tộc.

Cái tên còn lại trong kí ức của cô, Hibiki.

Mio nhớ lại cô gái tóc đen nói rằng mình đến từ Limia.

Nhưng đó chỉ là một giây lát thôi.

Cô phải trở về nơi mà chủ nhân của cô đã ra lệnh. Cô quay trở lại chỗ Shiki.

-------END CHAP-------