Chương 36


Không lâu sau, Công Phượng đã có thể ra viện, khi Lương Xuân Trường mở cửa xe muốn ôm ngang Công Phượng vào nhà, Công Phượng chết sống không muốn, giống như con cá vừa ra khỏi nước giãy đành đạch trong ngực Lương Xuân Trường: "Giữa ban ngày ban mặt cậu làm gì thế hả, người khác trông thấy, còn tưởng rằng tớ là đàn bà."

Bởi vì giãy dụa quá mạnh, Công Phượng từ trong ngực Lương Xuân Trường rơi xuống, mông đập mạnh vào nền đất, đau đến méo miệng, Lương Xuân Trường ở bên cạnh cúi đầu nhìn Công Phượng: "Là đàn ông thì tự đi đi."

"Sao cậu có thể đối xử như vậy với một thanh niên kiến nghĩa dũng vi chứ?"

"Kiến nghĩa dũng vi? Cậu cũng coi như , nhưng còn chưa kịp đã bị đánh thành cái mặt gấu rồi."

"Hóa ra cậu nghĩ tớ như vậy, được a,thế cậu cứ mặc tới ngồi ở đây, sống chết tùy duyên." Công Phượng khoanh tay, một bộ ta đây sẽ ngồi nguyên một ngày ở chỗ này .

Lương Xuân Trường cúi người lại một lần nữa ôm lấy Công Phượng: "Cậu không giống đàn bà.".

"Thật sao?"

"Giống một mụ đàn bà chanh chua."

"Cậu ―!"

Khi Lương Xuân Trường ôm được Công Phượng đang phi thường khó chịu vào nhà, Công Phượng liền thấy trong phòng khách có đặt một chồng ảnh, nảy ý tò mò, tuy rằng đi đường vẫn thấy đau, nhưng không gặp vấn đề gì lớn, cậu khập khiễng lại gần, cầm lấy chồng ảnh, hỏi Lương Xuân Trường.

"Ảnh ai vậy a."

"Cậu xem xem có quen mắt hay không."

Lật qua lật lại, Công Phượng liền trông thấy trong đó có một bức ảnh tên trộm đã đánh cậu, phi thường tức giận ném bức ảnh xuống bàn: "Đây là tên vương bát đản đã đánh tớ, còn có hai đồng bọn của nó." Không thể tưởng được Lương Xuân Trường có thể điều tra ra, Công Phượng hưng phấn, rất nhanh liền tìm ra hai người còn lại và xác nhận: "Lương Xuân Trường, cậu mau đưa bọn chúng đến cục cảnh sát. Loại cặn bã này sống trên đời ai cũng không được yên." Công Phượng nghĩ đến cảnh bị đánh đến thảm liền tức giận .

"Ừ." Lương Xuân Trường bề ngoài thì đáp ứng, nhưng chỉ đưa đến cục cảnh sát, sao có chuyện đơn giản như vậy .

Hắn cầm ba tấm ảnh kia ra khỏi cửa .

"Vội vàng vậy a, tớ đang bệnh đây, không thể ở bên cạnh tớ a." Nhưng Lương Xuân Trường đã sớm đi mất rồi .

Dì viên bưng một bát canh gà thật lớn đi về phía Công Phượng: "Tiểu Phượng a, đến, thân thể không tốt cần bồi bổ một chút, chính vì cháu quá yếu nên mới bị đánh thành như vậy."

Dì Viên trong lúc vô ý lại chém Công Phượng thêm một đao, Công Phượng phi thường miễn cưỡng cười cười, muốn nhận lấy bát canh gà, lại bị dì Viên đẩy ra, đặt canh gà lên bàn: "Để dì giúp, cháu mới ra viện, thân thể còn yếu."

Nói xong cầm lấy một chiếc khăn lông ngắn, giống như với trẻ con, nhét một góc khăn vào áo Công Phượng, Công Phượng muốn đẩy ra, mình chỉ bị đánh, trí não vẫn bình thường, hiện tại là thế quái nào a, tuy trong lòng nghĩ như vậy, nhưng cũng không dám nói ra: "Dì Viên, để con tự làm."

"Đừng xấu hổ, dì Viên cũng không phải người ngoài." Dứt lời múc một thìa canh gà đưa đến bên miệng Công Phượng: "Nào, a ―"

"Cháu không phải..." Công Phượng hé miệng nói chuyện, dì Viên không đợi cậu kịp phân trần đút ngay thìa vào miệng Công Phượng, Công Phượng thật đúng là có khổ mà không thể nói, so với bị đánh còn khó chịu hơn, hiện tại cậu một lòng ngóng trông Lương Xuân Trường trở về, thoát khỏi ma chưởng của bà dì này .

Lương Xuân Trường đến khuya mới trở về, dáng vẻ có chút mệt mỏi, tắm giặt xong liền ngã đầu ngủ, Công Phượng ở trên giường trong lúc chờ đợi chơi rubic nhìn Lương Xuân Trường, vứt rubic xuống đất, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy Lương Xuân Trường, dán mặt lên lưng Lương Xuân Trường: "Sao rồi? Đưa đến cục cảnh sát chưa?"

"Ừ." Thanh âm của Lương Xuân Trường đã bắt đầu mơ hồ .

"Vất vả cho cậu rồi."

______________________________________

Ngày hôm sau, ăn xong bữa sáng, dì Viên trở về nhà, ngoại trừ lúc nấu cơm bình thường dì Viên đều ở nhà mình, khỏi quấy rầy đến Lương Xuân Trường và Công Phượng, Công Phượng no căng bụng ngồi trên sôpha: "Lương Xuân Trường, cậu không biết hôm qua dì Viên khủng bố thế nào đâu. Thiếu chút nữa đem tớ bức chết."

Đáng oán giận như vậy thì chuông cửa vang lên, Lương Xuân Trường thờ ơ uống cà phê đọc báo, Công Phượng đứng lên: "Để tớ phải ra mở cửa, có lầm hay không.".

Vừa mở cửa ra, bên ngoài không có ai, nhưng có ba con búp bê giống lật đật, kích cỡ rất lớn đừng sừng sững ở đó, Công Phượng quay đầu lại kinh hỉ nhìn Lương Xuân Trường: "Lương Xuân Trường, cậu mau lại mà xem, có ba búp bê thổi phồng."

Búp bê thổi phồng, Lương Xuân Trường càng nghe càng thấy mất tự nhiên .

Hắn uống một ngụm cà phê: "Người khác tặng."

"Tặng? Tặng cái đồ chơi này để làm gì."

Lương Xuân Trường còn chưa trả lời, Công Phượng liền trông thấy bản thuyết mình dán vụng về trên người búp bê: "Sản phẩm búp bê phiên bản trút giận, phương pháp sử dụng: chỉ cần dùng gậy đánh không ngừng, phát tiết hết sự phẫn nộ của bản thân, có hiệu quá rất tốt trong việc trút giận, hơn nữa còn có âm thanh sống động, giống ý như thật, khiến bạn yêu thích không rời." Công Phượng đọc xong bản thuyết minh, sau đó quay đầu nhìn Lương Xuân Trường: "Oa, bạn của cậu tri kỷ quá đi mất, đúng lúc tớ lửa giận đầy mình không nơi phát tiết."

Thật sự là đồ tốt a, Công Phượng thầm nghĩ .

Lương Xuân Trường đứng lên, túm lấy sừng trên đầu ba con búp bê kéo bọn nó vào phòng, bảo Văn Thanh làm ra mấy thứ này rồi mang sang đây, viết bừa thêm mấy chữ, hắn vứt bản thuyết minh vào thùng rác .

Công Phượng đã sớm cầm lấy gậy bóng chày tặng kèm đập không ngừng vào ba con búp bê: "Cho mày đánh tao này, còn bảo tao gọi mày là ông nội, cái shit, cặn bã, bại hoại, không biết xấu hổ, tên trộm thối tha."

Lương Xuân Trường nhìn bộ dáng của Công Phượng, mười phần giống thằng điên .

Người bị giấu ở bên trong bởi vì miệng dán băng dính, hai tay hai chân bị trói, chỉ có thể phát ra âm thanh đau đớn nức nở, Công Phượng càng vui sướng: "Lương Xuân Trường, cậu xem, thật sự có thanh âm, hơn nữa ba cái phát ra thanh âm không giống nhau." Công Phượng gõ lên từng con búp bê, để Lương Xuân Trường nghe thử, Lương Xuân Trường bật ti vi, nhìn Công Phượng hưng phấn đến mặt mũi đỏ bừng: "Cậu từ từ mà chơi."

Không ngờ Công phượng lại có thể lực cùng phẫn nộ nhiều như vậy, ước chừng đập ba con búp bê hơn một tiếng đồng hồ mới dừng lại, mỏi mệt tựa trên người Lương Xuân Trường, rống một hơi: "Thiệt thống khoái a, thứ này rất hữu hiệu."

Ai kia quá dễ dàng để thỏa mãn, một món đồ vớ vẩn là có thể khiến cậu ấy cao hứng .

Buổi tối, Lương Xuân Trường kéo ba con búp bê vào kho chứa đồ, ấn điều hòa xuống mức thấp nhất, còn lấy trong tủ lạnh mấy khối băng không biết chuẩn bị từ khi nào, một đống thật lớn, toàn bộ đều để lên mặt trên của búp bê .

.
Công Phượng tò mò nhìn: "Giờ đang là mùa xuân, bọn nó cũng không sợ nóng đến mức đó chứ."

"Thứ này phải bảo quản ở nhiệt độ thấp."

Nói xong đóng cửa, để lại ba con búp bê trong kho chứa đồ nho nhỏ tối tăm cô độc nương tựa vào nhau. Đến nửa đêm, Công Phượng bị tiếng động lạ đánh thức, đẩy đẩy Lương Xuân Trường bên cạnh: "Lương Xuân Trường, cậu có nghe thấy gì không?" Cậu ngồi bật dậy, Lương Xuân Trường liền kéo Công Phượng vào lòng: "Ngủ đi."

"Đừng a, hình như có trộm, cậu đi xem thử, tớ cũng không bị đánh lần nữa."

"Ngủ."

Công Phượng không muốn, vẫn thúc giục Lương Xuân Trường, rõ ràng mình vừa nghe thấy tiếng gì đó, Lương Xuân Trường không để ý, một lát nữa sẽ bị trộm sạch, Lương Xuân Trường trừng mắt liếc nhìn Công Phượng một cái đứng dậy từ trên giường, đi ra bên ngoài, mở cửa nhà kho, hung hăng đá một cước lên ba con búp bê: "Lão tử muốn ngủ, đừng ồn."

Quả nhiên, nửa đêm về sáng không còn bất cứ thanh âm gì nữa .

Ba con búp bê bị hai người bỏ quên trong kho chứa đồ suốt ba ngày, cho đến khi Văn Thanh gọi điện cho Lương Xuân Trường: "Sao hả? Lúc cậu thả ba người kia đi, biểu tình bọn họ thế nào? Thực kích thích đi."

Lương Xuân Trường thoáng sửng sốt, hơn nửa ngày mới nói: "Tớ quên mất vẫn đặt bọn họ trong kho chứa đồ."

Văn Thanh đầu bên kia hít một hơi lãnh khí, việc này mà cũng quên? Hắn rốt cuộc có để ở trong lòng hay không. Sẽ chết người đó .

Lương Xuân Trường đứng lên, Công Phượng thấy Lương Xuân Trường kéo ba con búp bê kia ra ngoài, lấy ra một con dao .

"Cậu làm gì vậy."

Lương Xuân Trường không để ý tới Công Phượng, rạch mở ba con búp bê ra, để lộ ba người bên trong, Công Phượng sợ tới mức hai chân đều đứng không vững, ba người này vẫn luôn ở trong ấy? Bị nhốt ba ngày trong nhà mình? Người ở bên trong sắc mặt đã tái nhợt, một chút khí lực cũng không có, khi dây thừng được tháo ra, bọn họ đôi môi nứt nẻ, thân thể run rẩy, tên trộm giải thích với Công Phượng: "Thực, thực xin lỗi, tôi, tôi không dám nữa....". Ba ngày này, tựa như địa ngục với bọn họ .

"Cút." Lương Xuân Trường giữ cửa mớ, ba người chật vật chạy ra ngoài .

Công Phượng hoảng sợ nhìn Lương Xuân Trường, tâm người này so với mấy tên trộm kia còn thâm hiểm hơn. Cậu cảm thấy thật may mắn khi là người yêu của Lương Xuân Trường mà không phải kẻ thù .

Danh sách chương: