Ver Truong Phuong 19 5 2018 Phan 1 Chuong 85 86

Chương 85 

Tuy trong trường rất nhiều người đã biết chuyện của Lương Xuân Trường và Công Phượng, nhưng Lương Xuân Trường vẫn nhận được vô số lời tỏ tình, hoàn toàn không để Công Phượng vào mắt. Bất quá Công Phượng cũng coi như là một người rộng lượng, kẻ khác thích Lương Xuân Trường chứng tỏ hắn có mị lực, mình thật tinh mắt, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì, hơn nữa cậu tin tưởng Lương Xuân Trường. Thái độ chả sao cả này của Công Phượng khiến đám người kia càng ngày càng càng rỡ .

Lương Xuân Trường ở bên ngoài lớp học bị một cô gái chặn đường, không biết ai gọi Công Phượng đang vùi đầu đau khổ đọc sách ra xem, Công Phượng ngẩng đầu lên liền thấy ngoài cửa sổ có một cô gái đứng sát rạt Lương Xuân Trường, mái tóc quăn bồng bềnh, bộ dáng rất đuợc, không thể không nhắc tới thân thể của cô ta, chỗ nào nên to thì to, chỗ nào nên nhỏ thì nhỏ, nhất là bộ ngực, sừng sững ngạo nghễ . 😂

"Lương Xuân Trường, em thích anh.".

"Đâu liên quan tới tôi, tránh ra." Vẫn xấu xa trước sau như một, Lương Xuân Trường không có phong độ thân sĩ gì cả, cho dù là nam hay nữ hắn đều không nể mặt .

Lương Xuân Trường lách mình sang trái, cô gái cũng nghiêng sang trái chặn đường hắn, khiêu khích nhìn Lương Xuân Trường: "Em nghe nói anh từng có bạn gái, chẳng lẽ không nhớ nhung cơ thể phụ nữ?".

Công Phượng ở một bên như đang xem phim, khẩn trương nhìn chằm chằm ra ngoài, cô gái này thật thẳng thắn. Ai ngờ còn thẳng thắn hơn nữa, cảnh tượng tiếp theo khiến toàn bộ các bạn zai trong lớp đều rớt hết cằm xuống đất, cô gái kia đột nhiên cởi áo khoác mình ra, cách Lương Xuân Trường chỉ một bước nhỏ, hai tay cầm hai bên sườn áo, cho dù các bạn zai trong lớp xoay đầu kiểu gì cũng không nhìn được, tầm mắt bị chặn, nói cách khác, cũng chỉ có một mình Lương Xuân Trường rông thấy mà thôi .

"Em không mặc gì bên trong, đừng nói là anh không có cảm giác gì nhé?".

Các bạn trai trong lớp phun máu mũi, con gái thời nay thiệt cmn cởi mở, chỉ có Công Phượng khẩn trương nhìn ánh mắt của Lương Xuân Trường, không được xem, không được xem, tuy rằng bình thường cậu là ác ma, nhưng cũng là chính nhân quân tử .

Đáng tiếc, Lương Xuân Trường không phải chính nhân quân tử chi hết, hắn cúi đầu nhìn thoáng qua bộ ngực khủng của cô gái kia, Công Phượng tức giận muốn ngảy ra ngoài cửa sổ, thế mà dám nhìn .

"Nhìn rồi đấy, cô để tôi đi được chưa." Lương Xuân Trường lạnh lùng nói .

"Sao hả?" Cô gái tràn đầy tự tin, quả nhiên vẫn là đàn ông, mới nãy không phải cũng liếc mắt nhìn chỗ đó của mình .

Lương Xuân Trường rốt cuộc mất kiên nhẫn, đẩy cô ta ra: "Sao với trăng cái gì? Thực xấu." Dứt lời đi thẳng không thèm ngoái đầu nhìn lại, bỏ mặc cô gái mặt mũi đỏ bừng, khuất nhục .

Trở lại chỗ ngồi đúng lúc vào lớp, Công Phượng chăm chú nhìn Lương Xuân Trường, sau đó nhân lúc thầy giáo và các bạn không chú ý, đột nhiên kéo khóa quần Lương Xuân Trường, thò tay vào sờ sờ, nắn nắn . 😂

"Cậu làm gì lão tử vậy hả.".

Công Phượng rụt tay lại, vừa lòng gật gật đầu: "Tớ chỉ muốn xác nhận một chút ban nãy cậu nhìn bộ ngực của cô gái kia có nổi lên phản ứng hay không. Giờ tớ đã biết cậu đối với cô gái đó không có hứng thú." Công Phượng nói đến đúng lý hợp tình cẩn thận giúp Lương Xuân Trường kéo khóa quần, nhẹ nhàng vỗ vỗ phân thân của hắn: "Ngoan, không có việc gì đừng loạn cứng lên nha, tình yêu của tao toàn bộ dựa vào mày." Tình yêu của cậu trông cậy vào nơi ấy thật đúng là hiếm lạ . 😂 (nhịn cười méo được😂 )

Lương Xuân Trường tung chân đá một cái: "Có tin lão tử giẫm chết cậu không.".

"Nếu phải lựa chọn kiểu chết, tớ tình nguyện bị hôn đến chết ngạt." Mơ thiệt đẹp .

Lương Xuân Trường dùng chân đá cái bàn của bạn học phía trước: "Này, giúp tôi một việc, hôn Công Phượng đến hít thở không thông mà chết." Bạn học kia và Công Phượng nháy mắt sắc mặt tái nhợt, Công Phượng véo Lương Xuân Trường: "Tớ nói là được cậu hôn!!".

"Mơ đẹp nhỉ, nếu phải chết, sẽ cho cậu chết rất thống khổ.".

Công Phượng không thuận theo không từ bỏ: "Cậu còn lương tâm không hả, đã chết rồi còn muốn tra tấn tớ.".

"Vậy không cần chết.".

"Một ngày nào đó tớ sẽ tìm được cách tra tấn cậu.".

"Tớ thấy cậu không có khả năng tìm được khi còn sống.".

"Vì sao?".

"Cậu chết, chính là sự tra tấn lớn nhất với tớ." Lương Xuân Trường áp sát, khuôn mặt dễ nhìn càng ngày càng gần, cười xấu xa nhìn Công Phượng: "Cho nên, tớ vĩnh viễn cũng không để cậu có cơ hội tra tấn tớ.".

Toàn bộ thế giới dường như đều an tĩnh lại, Công Phượng thấy được sự chân thật của Lương Xuân Trường ẩn sau nét mặt xấu xa của hắn, hóa ra trước đây mình chưa bao giờ nhìn kỹ cả, chỉ cần nguyện ý cảm nhận, sẽ phát hiện, Lương Xuân Trường cũng không phải người quá khó hiều.

.

Thì ra tình yêu của hắn vẫn giấu trong đôi mắt, trong suốt mà nồng nhiệt. Chả trách trước đây không tìm được .

Đôi môi của Lương Xuân Trường cứ như vậy ép xuống, dùng sức mà mút lấy, Công Phượng trợn tròn mắt. Thầy giáo trên bục giảng xấu hổ hắng hắng giọng: "Này, tôi hy vọng mọi người vẫn nên tuân thủ kỷ luật trong lớp." Mấy bạn ngồi đằng trước không hiểu thầy đang nói cái gì .

Công Phượng đánh mạnh lên vai Lương Xuân Trường, đẩy hắn ra. Ghé vào trên bàn: "Đây là ở trên lớp!!".

"Biểu tình của cậu là muốn được tớ hôn.".

"Vớ vẩn, tớ không có." Công Phượng lấy gương ra soi, sao mình không nhìn thấy, thôi bỏ đi, dù sao rất nhiều người sẽ không phát hiện ra biểu tình mình để lộ trong lúc vô ý, coi như huề nhau, Công Phượng trộm ngắm Lương Xuân Trường, nở nụ cười .

Cậu liếc mắt một cái là có thế nhìn thấu tớ, mà tớ đã đọc được suy nghĩ trong cái liếc mắt ấy .

Bị tớ bắt bài rồi nhé, Lương Xuân Trường!.

_________________________________________.

Nếu Lương Xuân Trường không có hứng thú với con gái, vậy con trai thì sao?.

Hiện tại Công Phượng đang lén lút bám theo Lương Xuân Trường và một cậu trai bộ dáng rất tuấn tú, hai người họ đến một nơi rất náo nhiệt, việc này phải nhắc đến lúc sáng sớm. Cuối tuần Công Phượng đã dậy từ lâu, Lương Xuân Trường nhận được điện thoại, liền chuẩn bị ra ngoài, Công Phượng hỏi hắn, hắn bảo có chút việc. Vốn không nghi ngờ gì cả, nhưng đúng lúc Công Phượng ở cửa sổ nhìn theo Lương Xuân Trường, lại thấy một cậu trai đứng dưới lầu chờ Lương Xuân Trường, cậu ta khá cao, tuy không đẹp trai bằng Lương Xuân Trường, nhưng cũng ưa nhìn, hai người đi cạnh nhau như đôi tình nhân, điều này khiến lòng Công Phượng trầm xuống .

Mỗi lần Công Phượng đều cảm thấy bản thân tựa như làm nền, đứng bên cạnh Lương Xuân Trường, sẽ chỉ khiến người ta thấy Lương Xuân Trường càng thêm đẹp trai, mà khi Nhuệ Giang hoặc cậu trai kia đứng bên cạnh Lương Xuân Trường, chung quy khiến người ta liên tưởng đến tranh ảnh, phim truyện tình yêu thần tượng. Thật sự không công bằng, Công Phượng lắc lắc đầu, hiện giờ không phải lúc nghĩ đến mấy cái đó. Ánh mắt của cậu gắt gao đặt lên người Lương Xuân Trường và cậu trai nọ, nhưng do khoảng cách quá xa nên không trông thấy vẻ mặt của họ, cũng không nghe được họ nói gì, Công Phượng phi như bay vào phòng ngủ thay quần áo chạy xuống lầu, vừa lúc Lương Xuân Trường lái xe chở cậu trai kia đi khỏi .

Công Phượng vẫy một xe taxi trên đường, bám theo sau họ. Công Phượng lo lắng bám theo nhưng không dám xuất hiện. Vạn nhất mình hiểu lầm Lương Xuân Trường thì sao, Lương Xuân Trường sẽ nghĩ thế nào, không tin hắn?.

Chính mình kỳ thật rất tin hắn, nhưng những người đang yêu không giống như bình thường, không cách nào bộ như không để ý, ít nhất Công Phượng không thể làm được điều ấy .

Tất cả bạn bè của Lương Xuân Trường, Công Phượng đều đã gặp, duy độc không có ấn tượng với cậu trai này. Dễ nhìn như vậy, không lẽ nào mình không nhớ. Lương Xuân Trường chưa bao giờ mang mình đến đây, người kia rốt cuộc là ai? Công Phượng bám sát hai người, trong lòng rất không thoải mái .

Đợi Công Phượng phục hồi lại tinh thần, phát hiện hai người đã biến mất khỏi tầm mắt của mình, cậu lo lắng tìm kiếm xung quanh trong đám đông, không cẩn thận đụng trúng cạnh bạn vuông vức của công viên, đau đớn ngồi bệt xuống đất. Đúng lúc ấy một người đàn ông cũng ngồi xổm xuống cạnh cậu: "Cậu có khỏe không, không sao chứ?" Thanh âm ôn nhu săn sóc tương phản rất lớn với thanh âm lạnh lùng của Lương Xuân Trường, Công Phượng ngẩng đầu, liền trông thấy một khuôn mặt thực sạch sẽ, đeo kính đen, tầm 25, 26 tuổi, trên người tỏa ra mị lực của đàn ông trưởng thành, đang tỏ vẻ quan tâm hỏi han, ánh mắt như muốn kéo Công Phượng vào trong lòng mình .

Nhưng trái tim của Công Phượng cần cái chìa khóa Lương Xuân Trường mới có thể mở được .

Công Phượng đứng dậy, hết nhìn đông lại nhìn tây, tìm kiếm thân ảnh của Lương Xuân Trường, người đàn ông kia cũng đứng lên: "Tôi tên là Minh Vương, cậu đang tìm người à?".

Công Phượng chỉ lo gật đầu, trông hắn cũng không giống người xấu: "Tôi tên là Công Phượng.".

"Là người rất quan trọng?" Minh Vương ý vị thâm trường nhìn Công Phượng .

"Ừm.".

"Dù quan trọng thế nào cũng phải chú ý bản thân, đụng vào như vậy rất đau đấy, có nặng lắm không?".

Công Phượng lắc đầu: "Không đau." Người này ôn nhu tốt bụng quá thể .

Lúc này Công Phượng lại trông thấy Lương Xuân Trường cùng cậu trai nọ, cậu quyết định chạy tới hỏi cho rõ ràng, chung quy vẫn tốt hơn ở đây một mình đoán mò, nghĩ như vậy, cậu vội vàng cáo biệt Minh Vương: "Ngại quá, tôi đi trước đây." Không đợi ai đó đáp trả liền phi như bay về phía Lương Xuân Trường .

"Công Phượng." Minh Vương gọi Công Phượng lại, tiến lên phía trước: "Thật vui vì được làm quen với cậu.".

"Tôi cũng vậy." Công Phượng đáp bừa một câu, xoay người vội vàng chạy đi. Không chỉ ôn nhu săn sóc, còn rất lịch sự, quả nhiên là đàn ông trưởng thành, dáng vẻ không giống như cái tên Lương Xuân Trường kia, đối xử với mình rất tệ, thường xuyên chỉnh người, còn thô lỗ bất lịch sự, ấu trĩ. Ngẫm lại, trên người Minh Vương tập trung tất cả những gì Lương Xuân Trường không có .

Minh Vương nhìn theo bóng dáng Công Phượng, ban nãy một mực quan sát cậu ra, trên mặt xuất hiện đủ loại biểu tình, dáng vẻ rất đáng yêu, hắn là có người yêu rồi. Bất quá, từ trước đến nay chưa một ai thoát khỏi sự ôn nhu của mình. Có bạn trai rồi vẫn có thể thoải mái đoạt đi . ( có biến hahaha)

Công Phượng gọi to tên Lương Xuân Trường rồi chạy tới, Lương Xuân Trường nhíu mày, kéo Công Phượng ra sau mình: "Cậu tới đây làm gì.".

"Tớ mới là người phải hỏi cậu, không vui khi thấy tớ à?".

Cậu trai bên cạnh quay đầu lại nhìn Công Phượng sau lưng Lương Xuân Trường. "Đây là người đào góc tường của chị tôi phải không?".

"Chị cậu?".

Lương Xuân Trường giải thích: "Cậu ấy là con trai dì cả Nhuệ Giang, Trọng Đại.".

Công Phượng sợ tới mức há hốc mồm: "Dì cả của cô ấy có thể thành con!!".

Lương Xuân Trường khẽ cắn môi: "Lão tử nói là dì cả thật sự.".

"Xin chào, tôi đến đây chơi, cầu xin chị ấy bảo Trường dẫn tôi đi linh tinh.".

"Xin, xin chào." Công Phượng có chút xấu hổ, hình như hiểu lầm Lương Xuân Trường, nhưng cảm thấy có gì đó không đúng, bĩu môi với Lương Xuân Trường: "Vậy sao cậu không dẫn tớ theo cùng. Ghét bỏ tớ hay thế nào.".

"Sao tớ có thể mang cậu đi gặp trai!".

Công Phượng sửng sốt, Trọng Đại kháng nghị: "Tuy tôi thích đàn ông, nhưng cậu cũng không nên như vậy, tôi nào dám động vào người của cậu.".

"Nói thế thì các cậu ở cùng một chỗ càng khả nghi.".

"Ánh mắt đó của cậu là sao, tôi là công.".

"Vậy cậu cũng không nên gạt tớ a." Tuy đã yên tâm, nhưng vẫn canh cánh trong lòng .

"Người như cậu ta, không đáng nhắc tới.".

Lương Xuân Trường nói như thật, khiến Trọng Đại trợn trắng mắt, Công Phượng còn muốn lên tiếng, bị Lương Xuân Trường nắm cổ tay: "Cậu thật ồn, về nhà." Sau đó quay đầu: "Tự cậu tìm khách sạn ở đi.".

"Đừng a, cho tôi đến ở nhà cậu vài ngày thôi.".

Lương Xuân Trường kéo Công Phượng, cũng không thèm quay người lại: "Nếu là thi thể của cậu, tôi cho phép để trong tủ lạnh.". 

Chương 86 

Minh Vương là một tay thợ săn dựa vào cảm giác để tìm con mồi, lần này cảm giác của hắn liền chỉ vào Công Phượng, muốn cậu trở thành nhân vật chính trong câu chuyện của hắn. Đáng tiếc hắn vẫn không nhìn thấu được Công Phượng, Công Phượng nguyện là diễn viên quần chúng trong thế giới của Lương Xuân Trường, chứ tuyệt đối không chạy đến thế giới của người khác .

Không ai có thể hiểu được rốt cuộc Công Phượng yêu Lương Xuân Trường nhiều đến mức nào. Rất rất rất rất rất rất rất yêu!.

Thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, bầu trời cũng trở nên u ám hơn. Công Phượng mặc áo khoác thật dày, xoa xoa bàn tay bị đông cứng đến đỏ bừng, giờ nghỉ trưa mà trường học cũng không bật điều hòa, cái trường này thực keo kiệt, Công Phượng nhìn Lương Xuân Trường gục đầu ngủ trên bàn bên cạnh, lấm la lấm lét một lúc, rốt cuộc muốn đem bàn tay lạnh như băng của mình nhét vào trong quần áo của Lương Xuân Trường, tưởng tượng cảnh Lương Xuân Trường bị lạnh mà giật mình tỉnh dậy, Công Phượng liền nhịn không được vui vẻ, Công Phượng thiệt giống con gián đánh mãi không chết, mỗi lần đều bị giáo huấn đến thảm, nhưng không học khôn ra được .

Tay mới vừa vươn tới, Lương Xuân Trường mở miệng: "Tớ khuyên cậu đừng làm chuyện điên rồ.".

Công Phượng vội vàng rụt tay lại, thế mà cũng nhìn thấy, cậu ủ rũ dùng đầu đẩy đẩy Lương Xuân Trường: "Tay của tớ rất lạnh, cậu xem, đỏ bừng lên rồi này.".

Lương Xuân Trường chả buồn ngẩng đầu, tiếp tục gục xuống bàn .

"Này, cậu tốt bụng mà phản ứng lại chút được không." Công Phượng đẩy Lương Xuân Trường .

Lương Xuân Trường bấy giờ mới ngồi dậy, nhìn nhìn tay Công Phượng, Công Phượng đang đợi sự ôn nhu, Lương Xuân Trường nắm lấy tay Công Phượng: "Lạnh lắm à.".

"Ừ." Công Phượng liều mạng gật đầu .

Lương Xuân Trường vén áo Công Phượng lên, đem bàn tay lạnh lẽo của Công Phượng đặt lên bụng cậu, động tác mau lẹ khiến Công Phượng không kịp ngăn cản, chỉ có cái bụng bị cảm giác lạnh như băng tập kích, Công Phượng kêu oai oái .

"Hết lạnh rồi chứ.".

Công Phượng cầm sách trên bàn ném Lương Xuân Trường: "Cậu cái tên quỷ chết tiệt, cậu chờ đấy, ngày nào đó tớ tìm được người ôn nhu săn sóc hơn cậu, cậu hối hận cũng không kịp.".

Lương Xuân Trường nhíu mày: "Sao hả, cậu muốn đi tìm người khác?".

Vừa thấy Lương Xuân Trường thay đổi sắc mặt, Công Phượng cũng làm theo đổi sang khuôn mặt tươi cười, tựa đầu lên vai Lương Xuân Trường, cười run rẩy cả người: "Thật là, cậu không biết đùa à, chỉ thuận miệng nói đùa trêu tức cậu chút thôi." Nếu cậu muốn trêu tức Lương Xuân Trường sao tự nhiên lại quay sang lấy lòng hắn .

"Ở trong lớp phát tao làm gì.".

"Cái rắm, đây là biểu lộ chân tình.".

"Tất cả biểu lộ đều là phát tao.".

"Lương Xuân Trường!!!".

Luôn bắt nạt mình như vậy, chính là Lương Xuân Trường .

Đợi Công Phượng đi WC xong quay trở lại lớp, phát hiện Lương Xuân Trường đã biến mất, cái tên này lại trốn học. Công Phượng lắc đầu, đối với hành vi bất lương ấy cảm thấy cực kỳ khinh bỉ và trơ trẽn .

Hiện tại Minh Vương đang đứng bên ngoài trường học của Công Phượng, trông thấy Lương Xuân Trường rời đi, hắn từng điều tra Công Phượng, đương nhiên cũng biết bạn trai của cậu-Lương Xuân Trường, xem ra mình gặp phải đối thủ khó nhằn, nhưng càng khó càng hứng thú, không phải sao? Huống hồ người xuất sắc như Lương Xuân Trường lại chọn Công Phượng, chứng tỏ ánh mắt của mình rất chuẩn .

Hắn vào trường, tìm được lớp học của Công Phượng, hình như vẫn còn tiết, Minh Vương kiên nhẫn chờ ở bên ngoài. Một lát sau, rốt cuộc cũng ra chơi, Công Phượng bước ra hít thở không khí trong lành, vừa lúc đứng bên cạnh Minh Vương, có điều hoàn toàn không nhận ra hắn, điều này khiến Minh Vương bị đả kích, hắn luôn tự cho mình là người dễ khắc sâu ấn tượng .

"Cậu là Công Phượng?" Minh Vương hỏi, giọng nói của hắn luôn ẩn chứa sự ôn nhu từ sâu bên trong .

Công Phượng mờ mịt quay đầu lại thì thấy Minh Vương, cậu đã hoàn toàn quên mất cái người mà mình từng khen biết ôn nhu săn sóc lại lịch sự này .

Minh Vương cười cười, gợi ý cho cậu: "Hai ngày trước tôi từng gặp cậu trong công viên.".

Bấy giờ Công Phượng mới phản ứng: "Là anh a, ơ, sao anh lại đến đây?".

"Em trai tôi học ở đây, tôi đến tìm nó có chút việc, nhưng cậu xem tôi bây giờ mới phát hiện ra mình không biết nó học lớp nào, gọi điện thoại cũng không ai bắt máy, tôi thực lo lắng, không ngờ lại gặp cậu ở đây, thật là khéo.".

Công Phượng luôn luôn tốt bụng nhiệt tình thấy Minh Vương buồn rầu như vậy quyết định hỗ trợ: "Cậu ấy tên là gì, tôi tìm giúp anh.".

"Không cần đâu, sẽ khiến cậu muộn giờ học." Minh Vương giả bộ thực khó xử, quả nhiên là con cáo già .

Thật lịch sự a, đã lâu không nghe mấy câu đối thoại lịch sự như vậy Công Phượng có chút không quen, dáng vẻ không giống ai kia, suốt ngày bảo mình ngu ngốc, ngu ngốc ."Không sao cả, dù gì tiết sau cũng là giờ tự học, tôi ngồi trong lớp cũng chán." Công Phượng liếc mắt nhìn chỗ ngồi trống không cạnh mình .

"Vậy làm phiền cậu rồi, tên nó là Minh Thụ." Lấy bừa một cái tên giả .

Công Phượng và Minh Vương cơ hồ lật tung cả trường nhưng vẫn không tìm được Minh Thụ, cậu mệt mỏi ngồi ở chân cầu thang, còn tìm nữa, phỏng chừng đến tận lúc tan học mất, Minh Vương mua hai ly cà phê nóng, đưa một ly cho Công Phượng: "Thật ngại quá, có thể là tôi nhớ lầm.".

"Không sao đâu, anh còn sốt ruột hơn tôi mà." Công Phượng uống một ngụm cà phê .

"Cậu thật tốt bụng.".

Công Phượng đột nhiên được người ta khen, ngượng ngùng cười cười: "Nhưng có người nói sự tốt bụng của tôi không dùng được cái rắm gì.".

"Là do hắn không biết quý trọng cái tốt của cậu.".

Nghe thấy có người đứng về phía mình, Công Phượng cảm thấy trò chuyện rất hợp với Minh Vương, quả nhân là người thành thục, có được người bạn như vậy hẳn không tồi, Công Phượng đơn thuần a, có thể nhìn thấy tình yêu trong mắt Lương Xuân Trường, nhưng không nhận ra hổ đói rình mồi trong mắt Minh Vương. Đúng lúc ấy tiếng chuông tan học vang lên, Công Phượng đứng dậy: "Tôi phải về rồi.".

"Ở nhà có bạn gái đang chờ?" Minh Vương hỏi .

"Bạn trai." Công Phượng thẳng thắn .

Đối với sự thẳng thắn của Công Phượng, Minh Vương hơi kinh ngạc, chẳng phải rất nhiều người muốn giấu chuyện này sao, Công Phượng nhận ra nghi hoặc trong mắt Minh Vương: "Sao vậy, dọa anh à, không tất yếu phải giấu diếm." Công Phượng cười cười nhìn Minh Vương: "Huống hồ, tôi gấp gáp muốn cho cả thế giới biết chuyện này.".

"Hình như tình cảm giữa hai cậu rất tốt?".

Vừa nhắc đến, Công Phượng liền mếu máo: "Làm gì có, tên ấy chỉ biết khi dễ tôi, chỉnh tôi!".

Minh Vương nhìn phản ứng của Công Phượng, vẫn trước sau như một ôn nhu cười cười: "Để tôi đưa cậu về, tránh để hắn lo lắng cho cậu.".

Minh Vương không lấy tư cách người theo đuổi mà lấy thân phận bạn bè xuất hiện bên cạnh cậu, điều này khiến Công Phượng thả lỏng cảnh giác với Minh Vương, dù sao một mình đi bộ về nhà cũng buồn, cậu gật gật đầu, quay về lớp lấy túi xách rồi cùng Minh Vương sóng vai bước đi, Công Phượng một mực oán giận, mà Minh Vương chỉ lẳng lặng ở bên cạnh lắng nghe, thỉnh thoảng cho ý kiến .

Lương Xuân Trường trên đường lái xe về nhà liền bắt gặp Công Phượng cùng một ông già đeo kính tán gẫu rất vui vẻ ấy, Lương Xuân Trường, Minh Vương người ta thực ra mới 28 tuổi thôi. Lương Xuân Trường mặt trầm xuống, siết chặt tay lái, phóng vụt qua hai người, Công Phượng trông thấy xe của Lương Xuân Trường tức đến giơ chân: "Anh xem cậu ấy kìa, còn không đợi tôi!".

"Có lẽ không nhìn thấy." Minh Vương ý vị thâm trường nhìn theo hướng Lương Xuân Trường rời đi .

"Chắc chắc cậu ấy đã nhìn thấy!" Công Phượng khẳng định, còn lái xe nhanh như vậy, chưa có bằng lái, nếu xảy ra chuyện gì thì làm sao bây giờ .

Minh Vương đưa Công Phượng đến tận dưới lầu: "Hôm nay cám ơn cậu.".

"Tôi mới phải cám ơn anh, nghe tôi nói nhiều như vậy.".

"Nên làm, tôi đi trước đây, đúng rồi, nếu tay lạnh tắm nước ấm xong sẽ thoải mái lên nhiều." Dứt lời vỗ vỗ bả vai Công Phượng, nhân lúc cậu không để ý trộm lấy điện thoại của cậu, sau đó cười dịu dàng với cậu rồi đi mất, hắn hiểu được, muốn theo đuổi Công Phượng phải chậm rãi công chiếm trái tim cậu, cho cậu một người đàn ông mà cậu không có được .

Công Phượng sửng sốt, sao anh ta biết tay mình vẫn lạnh? Quan sát thật cẩn thận .

Nhưng cậu cũng không nghĩ nhiều, xông lên lầu muốn tìm Lương Xuân Trường lý luận, vừa mở cửa ra liền ồn ào: "Ban nãy nhìn thấy tớ, sao không dừng xe lại, thật là." Trong phòng lạnh như băng, Công Phượng bật điều hòa lại nói tiếp: "Hôm nay tớ mới quen một người bạn mới, tên là minh Vương, cậu không biết đâu, ôn nhu, săn sóc hơn cậu nhiều." Công Phượng vừa khen Minh Vương tốt vừa vào nhà bếp nấu cơm. Cậu không biết bản thân đã phạm phải một sai lầm lớn nhất khi yêu, vĩnh viễn không được khen người đàn ông khác trước mặt bạn trai mình .

Lương Xuân Trường càng nghe càng tức giận, đem bao tay giữ ấm vừa mới mua cho Công Phượng ném vào thùng rác, vào phòng ngủ hung hăng sập cửa lại. Cái cảm giác chua xót này, thật sự khiến người ta không thoải mái .

Công Phượng nghe thấy tiếng cửa mở từ nhà bếp ló đầu ra: "Lương Xuân Trường?".

Không nhận được hồi âm, Công Phượng mờ mịt không hiểu Lương Chân Trường tức giận cái gì .

Có đôi khi cho dù bạn có được tình yêu vẫn là chưa đủ, phải học cách vận dụng nó như thế nào .

Bởi vì nếu không cẩn thận, thứ khiến chúng ta ngọt ngào, cũng sẽ khiến chúng ta bị chia cách .

Nó rất nóng bỏng, khi bị tổn thương sẽ rất đau đớn . 

-------------------

Mùng 5/5 vui vẻ aaaa >< 😂💚