sự thật

Thấm thoáng đã hơn hai năm kể từ ngày Châu Châu mất...Cảnh Du lạnh lùng độc đoán hơn xưa rất nhiều...

Hôm nay anh bay qua Mỹ vì chi nhánh bên đây có chút trục trặc cũng như thăm Liệt Thiên...sau hôm đó...cậu ta cũng bắc đầu bay sang Mỹ...Cảnh Du đơn giản nghĩ...chắc là do em trai mình muốn quên đi những chuyện đau buồn

" A...Liệt Thiên...nhột...nhột quá "

Châu Châu ngồi trên đùi Liệt Thiên...bị cậu ta hôn ở cổ cảm thấy rất nhột

" Châu Châu...em ngại cái gì không biết ? "

" A...haha...nhột "

Cảnh Du có chìa khoá nhà Liệt Thiên bên Mỹ nên cũng mở vào...anh nghĩ giờ này em mình đang ở cty

Nhưng khi mở cửa vào anh lại đứng chết tại cửa...Người ngồi trên người Liệt Thiên chính là Châu Châu...tuy hai năm...nhìn cậu trưởng thành hơn nhưng anh có thể nhận ra là cậu

Cán vali của anh trượt khỏi tay ngã xuống sàn...làm nên âm thanh khá lớn vì tiếp xúc với nền gạch

Liệt Thiên cùng Châu Châu giật mình quay lại

Cậu ta rất sợ...Cảnh Du biết Châu Châu còn sống mọi chuyện sẽ như thế nào

Châu Châu tuột khỏi người Liệt Thiên vì ngại...Liệt Thiên cũng đứng lên cậu đứng sau lưng

" Anh hai...anh qua sao không báo ? "

" Nếu báo...anh có gặp được cảnh này à "

Cảnh Du tức giận...nhưng cố kìm nén lại

Bởi anh thấy Châu Châu có gì đó rất lạ

Châu Châu nhìn Cảnh Du một hồi...rồi đi lại trước mặt Cảnh Du

" Anh là Cảnh Du là anh chồng của tôi ? "

Liệt Thiên thì lo lắng mãi trong lòng...còn Cảnh Du kinh ngạc nhìn cậu

" Châu Châu em... "

Cảnh Du nghe cậu hỏi...và nhìn vào đôi mắt to tròn kia...không có gì gọi là dối trá...hoàn toàn ngây thơ vô tội...là sao ? Tại sao...nên anh cất giọng đầy tình cảm lên thì bỗng dưng Liệt Thiên chen vào

" Châu Châu...đúng rồi...là anh hai của anh....em vào bếp làm gì đó...đãi anh Cảnh Du đi...lâu lắm rồi...anh chưa gặp anh ấy "

Châu Châu vui vẻ gật đầu đi vào bếp...pha ít cafe trước

Liệt Thiên nhìn Châu Châu đi khuất vào bếp...mới đi lại kéo Cảnh Du lại ghế nói nhỏ

" Anh hai...em xin anh đó..Châu Châu hiện tại không nhớ gì...nên anh đừng nhắc gì với em ấy "

Cảnh Du tức giận bỏ qua vấn đề Liệt Thiên mới đề cặp hỏi

" Rốt cuộc chuyện là sao ? "

Liệt Thiên mới kể lại...cậu ta đã nhờ bác sĩ nói Châu Châu đã chết cho anh buông tha cho cậu...sau đó đưa qua Mỹ đều trị...nhưng do nơi ngã quá cao...não bị thiếu ôxy...nên dẫn đến tình trạng hôn mê sâu...và Châu Châu là số ít người may mắn tỉnh lại sau hai năm dài ngủ mê...nhưng di chứng của bệnh này không hề nhỏ...cậu bị mất trí nhớ và thường xuyên đau đầu

" Em ấy tỉnh lại chưa được một tháng...mới xuất viện chưa tới một tuần...và hơn hết là không nhớ gì...Cảnh Du...xin anh đừng khơi lại ký ức đau buồn cho em ấy nữa... "

Cảnh Du gật đầu như hiểu ý...nhưng anh có làm theo không là một chuyện...nhìn Châu Châu cùng cậu ta ân ái lúc nảy anh đã không chịu nổi...huống chi nghĩ đến cảnh hai người họ lăn lộn trên giường

Châu Châu đứng lặng người khi nghe hai người họ nói chuyện...cái gì đừng khơi lại quá khứ cho cậu...rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì...

Thật cậu cũng không muốn nghe lén tại khi pha cafe xong cậu xoay qua làm đồ ăn...cậu mới nhớ...cậu mới xuất viện nên nhà chưa mua gì hết nên mới đi ra định hỏi Liệt Thiên thì nghe cuộc đối thoại đó

Nhưng cậu cũng giả ngơ như không có gì bảo Liệt Thiên đặc đồ ăn bên ngoài

Họ cùng nhau trong bàn ăn...Cảnh Du đột nhiên nói

" nhớ lại lúc nhỏ chúng ta rất thân "

" Thân lắm sao ? "

Châu Châu tò mò...thật cậu không thể nhớ gì vô cùng khó chịu

" Đúng...toàn ngủ chung giường "

Châu Châu đơ người...Liệt Thiên làm bộ ho khan...Cảnh Du là cố ý....

" À...lúc đó em còn rất nhỏ...có Liệt Thiên ngủ chung nữa "

Châu Châu đỡ căng thẳng hơn...

Nhưng cty có chuyện cần Liệt Thiên đi...nên cậu ta cũng rời đi...trước khi đi còn dặn anh đừng động vào cậu...Cảnh Du ghét nhất là điều này

Châu Châu ngồi ghế đối diện với Cảnh Du hỏi

" Anh nói thật cho em biết được không ? "

" Nói gì ? "

" Những chuyện quá khứ "

Linh cảm rất mạnh cho cậu biết...Liệt Thiên nói dói

" Được...thôi...em bị tai nạn là do rơi xuống vực lúc giằn co với tôi.... "

" Không phải là tai nạn giao thông... "

Châu Châu kinh ngạc...Cảnh Du gật đầu kể tiếp

" Lúc năm tuổi...em bị tôi hiếp...sau đó...là em lấy Liệt Thiên..nhưng người động phòng đi tuần trăng mật với em đều là tôi...tôi cũng từng giam cầm..em "

Châu Châu nghe Cảnh Du kể mà run cả người...là thật sau ? Đầu cậu hơi đau...sao cậu không nhớ gì hết ?

Cảnh Du dục vọng khó nhịn...đi lại xé toạt áo cậu ra

[ Đang pro cho fic ư ? Dục vọng khó nhịn ]

" A...anh làm cái gì vậy ?.... tôi lac em dâu của anh "

" lúc trước em cũng từng nói với tôi câu này... "

Xong anh cắn xuống cổ cậu...ra sức hôn hít...cho tay xoa nắn mạnh bạo hai nên núm vú cậu...làm cậu đau đến rên rĩ lên

" A..ư.....đau quá....đau đừng....dừng lại "

Cảnh Du cởi quần cậu ra...nâng chân cậu lên lộ ra tiểu huyệt xinh đẹp mà anh nhớ nhung...cắm phập vào

" A..... "

________

Chap này không H.....😶....srry...địa ngục đã quay trở lại.....xin mời đi tiếp...màn sau chắc dữ hơn a...

Danh sách chương: